Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/iuhcf
admin
4 năm trước
<3 #iuhcf_18376 <3 [20/03/2018 23:24:10] Em năm nay 22 tuổi, lúc trước em có quen
Hình mô tả cho bài confession
<3 #iuhcf_18376 <3 [20/03/2018 23:24:10] Em năm nay 22 tuổi, lúc trước em có quen 1 cậu bạn. Bạn này là bạn từ thời cấp 3 của em. Bạn ấy đơn phương em đến năm 2 chúng em mới quen nhau (em năm 2 bạn ấy năm 3, em học đại học trễ 1 năm). Bạn ấy mê banh bóng, học hành không đến nơi đến chốn. Mê đến nổi, nhiều lúc chấn thương nặng nhưng vẫn không dám đi khám, vì sợ. Sợ sẽ nặng hơn những gì bản thân nghĩ, không chấp nhận được mà tinh thần đi xuống. Sợ đối diện với điều đó. Em rất lo, lo cho bạn ấy, lo cho cả hai. Vì áp lực cuộc sống, vì phải trưởng thành. Thân làm con trai càng phải tạo dựng sự nghiệp chứ không thể mãi chạy theo đam mê mù quáng như vậy được. Năm 3 khi ấy và bây giờ bạn đã năm 4. Năm cuối của thời đại học và bạn chả có gì cả. Tấm bằng bạn bảo không cần, mình cũng bảo ba mẹ nuôi ăn học tới tận năm 4 mà 1 câu bảo không cần là bỏ ngang ư. Nhưng trong thâm tâm bạn ấy rất muốn đi làm. Đi làm để có thể lo được cho em nhiều hơn bấy giờ. Nhưng bấp bênh quá bạn à. Chúng mình quen nhau cũng gần được năm thì chia tay. Vì trong lúc bạn mải mê đam mê riêng bạn thì em lại gặp rất nhiều biến cố trong cuộc sống. Đến độ em đã stress mất nửa năm và có lúc 3 tháng em không bước ra khỏi căn phòng tối om không để lọt 1 chút ánh sáng nào, không thiết tha gì ăn cơm nhưng mỗi ngày vẫn phải tống 1 đống thuốc vào họng. Người như vô hồn, em chỉ nằm co ro người xoay mặt vào tường và không hề mở miệng ra nói câu nào. Đó là 3 tháng khó khăn nhất mà e từng trải qua. Cho đến tận bây giờ thì đã vơi bớt nhưng không đêm nào e có thể ngủ ngon, không đêm nào có thể ngủ dễ dàng nếu không có thuốc ngủ. Trong những lúc đó, chỉ có mỗi mình em, mỗi trái tim yếu đuối này phải tự chiến đấu mà không hề có ai bên cạnh. Bạn ấy cũng thế, e nghĩ có khi bạn ấy còn chẳng biết e đã trải qua khoảng thời gian tăm tối như thế vì tính em không hay nói chuyện khó khăn của bản thân vs bất kỳ ai. Em không hề dễ mở lòng, kể cả đối vs bạn thân em nếu k có bên cạnh e e cũng khó khăn trong việc nói ra lòng mình. Em biết, bạn ấy có tình cảm chân thành đối với em. Ngoài e ra, bạn ấy k tiếp xúc vs cô gái nào cả. E cũng là first love của bạn ấy. Cả hai vẫn làm bạn, và bạn ấy vẫn thế vẫn muốn được yêu thương và chăm sóc em. Em cũng có tình cảm vs bạn. Nhưng e không có can đảm, k can đảm để thử thêm 1 lần nào nữa. Có người nói với em rằng “Điều buồn nhất trong cuộc sống này đó chính là gặp đúng người mình thương muốn chăm sóc suốt cả cuộc đời nhưng mà đúng lúc người không có gì cả ngoài sức khoẻ, thì người ta đâu đảm bảo được gì đâu. Tới lúc mà người đảm bảo được cuộc sống rồi thì em không còn bên cạnh người nữa. Cho nên cố gắng chạy nhanh đến thế nào cũng không thắng được thanh xuân. Không phải là không thương không chăm sóc em mà người bận tạo dựng sự nghiệp để lo cho em. Trong cái khoảng thời gian đó, vô tình em lại cần nhiều nhất cái tình cảm người dành cho em. Đó là sự đối lập dẫn đến tình cảm của mình gặp trục trặc. Nếu như ta vượt qua được thì mừng cho ta. Nếu như ta không còn bên nhau nữa thì người cứ nghĩ đơn giản rằng, mình chia tay để hoàn thành trọn vẹn lý do chúng ta sống trên đời.” Chúng mình có tình cảm đủ chân thành. Nhưng có lẽ sai thời điểm. Oái ăm quá cậu à. Mình rất giận khi nghe tin cậu bị chấn thương hay cậu quan tâm mình nhiều hơn bản thân cậu. Mình không biết sao nhưng mình rất không vui vì điều đó. Có lẽ do mình đã thương cậu thật rồi. Và giờ đây mình còn nhớ cậu nữa ------------------------- #R ------------------------- ? Để thổ lộ những điều thầm kín mà không muốn để lô danh tính, bạn làm như sau: Click vào link: http://tinyurl.com/confession-dhcn và confess. ? " Hãy inbox page hoặc liên hệ số đt : 01683.048.394 (Thắng) để trao đổi- tham gia chương trình : Quyên Góp- Đổi Sách . Mong nhận được sự hợp tác nhiệt tình từ các bạn