Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/ute-confession
admin
4 năm trước
<3 18_946 Vẫn là chuyện đi xe buýt các bác ạ! Em xin nói là
Hình mô tả cho bài confession
<3 18_946 Vẫn là chuyện đi xe buýt các bác ạ! Em xin nói là e không không đánh đồng tất cả Em là nữ K17 trường mình. Trước giờ em chưa bao giờ có cái nhìn không tốt về việc bạn nam không nhường ghế cho nữ cả, em thấy việc nữ đứng xe buyt là vô cũng bình thường. Không phải vì nam nữ bình đẳng, mà đơn giản vì việc đứng xe buýt nữ có thể làm được và làm tốt. Nhưng nếu không nhường cho các đối tượng được ưu tiên thì quá tệ mất rồi, kể cả nam và nữ. Đây là lần thứ tư trong tuần em gặp cảnh này nên thật sự không chịu nỗi các bạn đang làm gì và nghĩ gì. Lần thứ nhất, tầm 7h45p sáng, e gặp một cụ ông lên xe ở trạm KTX D2 luôn, ông lên cửa trước, e ngồi ở phía cửa sau, ông lên xe và đi xuống giữa xe để đứng xếp hàng, và những bạn ngồi trên không ai đứng lên nhường cho ông cả, ông đến giữa xe đứng, vẫn không ai nhường, em là người duy nhất đứng lên nhường. Lần thứ 2, đi xe 141 từ trường về, qua trường Trần Quốc toản, vài em học sinh lên xe, trong đó có một bé gái thấp bé, lại phải mang cái cặp rất to, phải nắm hai tay dựa cột sắt, xe buýt thì đông đúc, chen chúc nhau đến nín thở. Em ấy đứng trước em và hai bạn nam nữa. Hôm ấy em rất mệt và không nhường liền, nhưng nhìn sau hai bạn nam vẫn ngồi đó không động đậy gì, em vẫn nhường, vì thấy thương quá. Lần ba, đây là lần em cảm thấy sinh viên một số thành phần vô cảm quá. Vẫn là xe 56 đi từ ktx lên trường, hôm ấy ngồi nghe nhạc và rep tn bạn, lúc nhìn lại thì đã thấy một ông lão và một chị mang bầu tầm 6thang, em cũng không biết ông lên xe từ khi nào nhưng đã lên được một lúc vì cã 2 đã đứng ổn định và xe qua trạm đã khá lâu, tất nhiên cả xe khúc trên không ai nhường cho cả. Lúc em nhìn thấy em chỉ thấy ông cụ thôi, em gọi to để mời ông vào ngồi nhưng ông bảo ông đứng được, nhưng em bảo con sắp xuống rồi, ông mới chịu ngồi. Lúc em gọi ông, một bạn sinh viên đứng khác nhầm em nhường chỗ cho chị bầu nên kêu chị lên ngồi ghế của em, lúc ấy ông cũng bước vào, 2 người cùng nhường nhau cái ghế, em sống đơn giản lắm, em thấy vậy là ấm áp tình người lắm rồi. Lúc đấy mới có một chị khác đứng lên nhường thêm một ghế. Lần tư, cũng là tối nay, xe 141 về, xe đông đến nghẹt thở, cô lên trạm ngay ở cổng trước, một bạn nam K18 trường mình và một bạn nữ ngồi nhìn cô sau đó không nhìn. Thật sự nhìn cô lam lũ, đứng xe mà run run. lúc đó suýt em đã hỏi bạn nam không thể nhường ghế cho cô hả, nhưng sợ bạn ngại nên thôi. Lúc ấy có bạn xuống trạm, ghế trông nhưng các bạn nữ đứng cạnh bà vẫn vô ngồi mà không có ý nhường Quan niệm của em vẫn mãi là: Các hành động nhỏ làm nên nhân cách của mỗi chúng ta. Em nhường ghế cho tất cả những người đáng tuổi mẹ em, đơn giản em không muốn thấy một ngày mẹ em sẽ phải đứng xe buýt như vậy. Nhưng em cũng không có ý bảo chỉ nam nhường, nữ cũng nhường được mà. Chúng ta là sinh viên, tại sao chúng ta lại làm như vậy? Là con người với nhau cơ mà. Mỗi lần nhường ghế, đứng có mỏi nhưng thật sự rất vui. Nói vậy thôi nhưng em vẫn rất vui khi quanh em vẫn có những con người tốt tánh. ngay cả cr em, e cr nó khi thấy nó nhường xe cho người khác. Thế thôi, chúc mọi người có buổi tối vui vẻ <3 #iKem Thực sự thì ad rất ấn tượng với những con người như em, đúng là không nhất thiết phải nhường ghế cho các bạn nữ nhưng những trường hợp như trên thì chúng ta "nên phải nhường", không muốn thấy cảnh một ông lão cao tuổi đứng lọm khọm một góc trên xe buýt hay một bà cụ bán vé số mưu sinh cực khổ đang ráng đu bám theo hướng xe di chuyển, không muốn, không muốn thấy một chút nào ?