Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/ydsconfessions
admin
4 năm trước
28/07/2018 14:29:41 #YDcfs21248 "Câu chuyện của một Y6 ... thất bại! Nội trú- Hai từ
Hình mô tả cho bài confession
28/07/2018 14:29:41 #YDcfs21248 "Câu chuyện của một Y6 ... thất bại! Nội trú- Hai từ ngắn gọn nhưng bao hàm những thứ khó khăn, gian nan nhất mà không phải ai cũng hiểu, ngay cả tôi cũng vậy, bởi tôi đã chính thức mất đi cái cơ hội duy nhất để được tham dự kỳ thi quan trọng ấy trong cuộc đời của một sinh viên y khoa ... Bản thân tôi là một đứa học không giỏi. Tôi cảm thấy mình hoàn thành mọi thứ khá tốt trong bốn năm đầu nhưng vì một vài lý do mà tôi đã bị hụt chân lại trong năm 5.Và điều đó khiến năm cuối của tôi phải ráng từng môn, từng học phần để có thể được 7.0. Ngay lúc này, tôi không muốn và cũng không có bất kỳ lý do nào để biện hộ cho sự thất bại của mình, vì cơ bản đó là lỗi do tôi. Tôi biết, hiện tại cũng có không ít bạn lâm vào tình huống như tôi, có bạn đặt ra câu hỏi tại sao những trường Y khác vẫn lấy tiêu chuẩn 7.0 để được xét vào thi vào nội trú YDS, như <a href="https://confession.vn/oi-luc-______________-thangflycomics/" title="vậy" alt="vậy">vậy</a> có bất công cho những SV 6.9 (hay như bản thân tôi ước tính là khoảng 6.98) hay không, vì cơ bản, nhìn chung quá trình học của YDS sẽ khó đạt 7.0 hơn. Theo cá nhân tôi, điều này không có gì bất công cả. Nội trú là cách để tuyển chọn những người giỏi, cũng giống như một kỳ thi đại học, bạn có quyền tự hào học YDS nhưng điều đó không có nghĩa rằng 7.0 YDS sẽ giỏi hơn 7.0 ở một trường Y khác, bạn có cơ hội được đào tạo tại một trong những ngôi trường Y chuẩn mực nhất tại Việt Nam, vậy tại sao bạn vẫn không được 7.0 để xét mà phải đi so bì với những bạn cùng khóa đang học tại nơi khác mà không phải tự trách bản thân mình chưa đủ giỏi để có thể đạt được số điểm sàng cơ bản đó. Tôi cũng đồng ý rằng, có nhiều bạn hoặc anh chị, tuy không được 7.0 nhưng họ vẫn rất giỏi, tuy nhiên đây cũng như một cuộc chơi, do đó bạn phải học cách chấp nhận luật chơi của nó. Tất cả là do bản thân bạn chưa cố gắn đủ hoặc không đủ khả năng để tự tạo cơ hội cho mình mà thôi. Những ngày này tôi luôn tự hỏi bản thân mình một câu: “Tại sao mày học Y?”. Tôi không biết bản thân có quá ngớ ngẩn không khi lại tự hỏi mình điều đó, một điều mà đáng lý ra chỉ dành cho <a href="https://confession.vn/13867-an-ong-con-trai-nhieu-nguoi-di-that-minh-co-thang-ban-no-hoc-hus/" title="những bạn" alt="những bạn">những bạn</a> lúc bắt đầu chọn trường, chọn nghành vào đại học chứ không phải là một đứa sắp tốt nghiệp trở thành BS trong nay mai. Tôi không tự nhận mình yếu đuối bởi tôi biết mình khá mạnh mẽ và chai lỳ sau bao sóng gió của YDS. Đôi lúc tôi cũng thấy tự hào vì ngoại trừ một lần (có thể gọi là cố tình, bởi lúc đó tôi không học gì cả) thi lại thì hầu như tôi cũng chưa rớt môn gì. Nhưng bây giờ nhìn lại thì điều đó cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa cả. Tôi nhớ đến những đêm dài trong suốt những tháng qua, khi mà 3-4h hoặc 5h sáng tôi mới đi ngủ, tôi thức vì stress và để ráng từng con điểm một. Kết quả đã rất khả quan khi tôi đạt điểm tốt trong môn lâm sàng cuối cùng, nó giúp hy vọng của tôi ngày càng mở rộng… Nhưng không ngờ tôi lại bị xảy chân trong kỳ thi tốt nghiệp, một điều mà tôi tin chắc mình sẽ nhớ mãi đến tận khi về già. Bản thân tôi thấy mình may mắn hơn một số bạn, bởi ba mẹ luôn không tạo áp lực gì về việc học cho tôi. Tôi có thể tự do làm những điều tôi thích, tuy nhiên chính điều này vô tình đã khiến tôi bị áp lực rằng mình phải đạt được cái gì đó, nói chính xác hơn là phải học nội trú. Tôi không biết mình sẽ đối diện với ba mẹ hay chính bản thân tôi như thế nào khi trong ngày tốt nghiệp cầm trên tay tấm bằng có kèm theo 2 từ … trung bình. Tôi hiểu rằng những thứ đó cũng chỉ là hình thức bên ngoài và cũng không nói lên được toàn bộ câu chuyện, tuy nhiên, chắc phải là người trong cuộc mới có thể hiểu được cảm giác ấy. <a href="https://confession.vn/10820-ngay-nay-cua-rat-lau-rat-lau-ve-truoc-la-ngay-toi-tien-em-o-san-bay-hom-nay-toi-muon-chia-se-m/" title="Cảm giác" alt="Cảm giác">Cảm giác</a> hụt hẫn như sự bất lực khi phải dừng chân tại ngay ranh giới giữa sự sống và cái chết. Những ngày này, ngồi ở nhà, được ăn cùng gia đình những bữa cơm đơn giản tôi mới nhận ra rằng bấy lâu nay mình đã bỏ lỡ đi những khoảnh khắc đời thường nhưng lại rất ý nghĩa. Tôi đã và đang trải qua những khoảnh khắc tồi tệ nhất trong cuộc đời tính đến thời điểm hiện tại. Và tôi biết nó sẽ chưa dừng lại khi tôi đã lựa chọn cho mình con đường đi phía trước. Nếu tiếp tục sống trong sự thất bại thì sau này tôi cũng sẽ chỉ biết đến thất bại và thất bại mà thôi. Mong những người bạn đang trải qua cảm giác như tôi sẽ có thể vượt qua những lúc khó khăn này, chúng ta sống không phải để so sánh với một hình tượng cụ thể nào cả, mà chúng ta sống là cho chính bản thân chúng ta. Bạn thích ca hát? Bạn thích đi thám hiểm, du lịch? Bạn thích chụp ảnh? hay bạn thích vẽ tranh? Hãy thực hiện những sở thích của mình và cho mình một khoảng riêng để biết mình cần điều gì nhất trong cuộc sống, rồi bạn sẽ thấy nó quan trọng hơn những thứ bạn đang suy nghĩ và hối hận. Đây là điều tôi tự khuyên chính bản thân tôi lúc này và cũng mong giúp được ai đó cần, dù biết là khó khăn nhưng nếu không học cách đối mặt thì thật sự mọi thứ sẽ chỉ đi theo hướng ngày càng tiêu cực. Chúc các bạn của tôi sẽ thi tốt trong kỳ thi nội trú sắp tới để có thể đạt được kết quả mong muốn. Chúc bản thân tôi, cũng như các bạn đang lâm vào hoàn cảnh như tôi có thể tìm thấy cho mình một con đường khác, phù hợp hơn cho chính bản thân mình. Vì tất cả chúng ta đều sẽ trở thành BS, tôi không cho phép bản thân mình dốt cũng như kém cỏi, và tôi hy vọng chúng ta sẽ cùng nhau cố gắn hơn nữa. TP-HCM 28-07-2018 " ___________________________ - Chúc mọi người có kì thi thành công <3 #đen