Bình luận

mùa thu Hà Nội có tiết trời se se lạnh, có mùi hoa sữa nồng nàn, có đường Hoàng Diệu, có quảng trường Ba Đình, có đường Kim Mã, có những bông cúc họa mi của những người bán dong trên phố,...mà k ở đâu có được
Nguyệt Trịnh Ngày mai em có muốn ngắm hoàng hôn ở Hồ Tây không? Em có muốn cùng anh đi dọc những con đường mà 2 ta đã từng trải qua không ?
Không có ai ơi, em bắt đầu cảm nhận được cái chênh vênh của sự đời rồi đấy. Thật không dễ dàng để tồn tại ở xã hội này nhỉ? :)
R đến lúc mày sẽ biết, quan tâm người mà không cần mày phải quan tâm nó ngớ ngẩn như nào. Nghĩ lại chắc những lúc m hỏi thăm hay kể tỉ thứ làm nó thôi nghĩ linh tinh sẽ thâyz m dở hơi như nào. . . À rep chủ tus, đi 1 mình nhé a, ko phải soắn. Đời phải chịu lạnh, chịu buồn, mới thấu.


Trời chuyển sang Thu hàng cây úa phai màu Heo may lạnh nỗi sầu thêm chất chứa Hai chiếc lá vàng cuốn bay theo chiều gió Hiu hắt trong lòng con ngõ nhỏ buồn tênh. Cầu Long Biên cũng hợp lắm ấy chứ. :)))
Mùa lạnh năm ấy chúng tôi 20 tuổi Cả đám lớn lên Chỉ có n là mãi mãi 20 tuổi Cái tuổi đẹp nhất của cdoi, mà n lại tạm chia tay m.n chóng vánh vậy đấy! Hà nội- 1 ngày chơm lạnh. Lại nhớ nó thật nhiều, chỉ biết nấc lên trong cuống họng. Mùa này k còn hoa sen trắng nữa. M có thích cúc hoạ mi không?
Đáng yêu vỡi Hà Nội lạnh thế này,t chỉ cần 1 đứa bạn,trai cũng được,gái cũng được Cùng nhau đi ăn hết các món ăn ngon,lang thang bờ hồ.Nhưng cno có ny,bỏ rơi cả bạn thân là t Yến Hoa
Hà Nội những ngày đầu thu thật đẹp. Chỉ tại sức đề kháng yếu nên t hay ốm vì thời tiết thay đổi. Yêu mùa thu lắm
Vẫn yêu Hà Nội nhưng mà Hn giờ k có em :))) vẫn nhớ mùi hoa sữa. Cả mùi Sen mới nữa. Mấy mùa sen rồi không gặp.mọi thứ vẫn như vậy không có gì khác chỉ có điều là anh không làm được như những thứ a đã từng hứa.
Về Hà nội đi. Mùa này ngoài Hà nội đẹp lắm. Ko về thì sao cảm nhận đc. Về 1 lần rồi đi cũng đc. Hay lại tiếc tiền vé máy bayyy ☹️☹️☹️
Cũng từng nắm tay đi trên đường Hoàng Diệu, lên cột cờ Hà Nội chụp ảnh, đi qua Hoàng Thành, vào bảo tàng không quân HN, ngang qua Lăng Bác, đi bộ qua đường Thanh Niên, cũng men theo Hồ Tây, vào chùa Trấn Quốc cùng chắp tay cầu nguyện một vài điều gì đó rồi ngây ngô bỏ điện thoại xuống nước chụp cá đang bơi, ... vào những ngày thu trong trẻo ấy. Thực ra nói không nhớ thì là nói dối, người với người có thể đã lãng quên nhau nhưng những khoảnh khắc ấy thì chẳng bao giờ quên được. Những mùa thu của sau đó không còn được như vậy nữa, không trong trẻo, không ấm áp, không cười hả hê vô tư nữa, bởi những đứa trẻ ngày ấy đã lớn hơn rất nhiều, sứt mẻ và chai sạn cũng rất nhiều! ... Còn mùa thu năm nay, thu của hiện tại... biết nói thế nào nhỉ, có yêu, có giận, có hờn, nhưng vẫn có cô đơn, vẫn có chông chênh nhiều lắm. Có lẽ là khi con người ta đã lớn lên thêm một chút, tình cảm của họ cũng bị ảnh hưởng bởi nhiều thứ hơn ^^
Còn có cả những cơn mưa thu bất chợt nữa.. Yêu, ghét, vui, buồn, cô đơn, hạnh phúc, dữ dội, trầm mặc... Ta đều có thể bắt gặp ở những cơn mưa ấy !? "Là bởi vì trong cơn mưa thu nào đó, anh và em có nhau tay trong tay. Cũng bởi vì biết đâu trong một cơn mưa nào như thế, chiếc nắm tay anh và em, chỉ còn trong ký ức của thành phố này..." Con người không thể đi qua một cơn mưa nào - mà không bị ướt, là vì thế...
Anh cũng từng nắm tay, đi dạo trên những con đường ngào ngạt hoa sữa của mùa thu Hà Nội năm ấy, nhưng có điều là ko phải cùng em ^^
Hôm nào chị em mình dành những cái hẹn mùa Thu hà Nội nhé nhanh không sắp hết mùa ( sáng nay thời tiết dễ chịu quá ) Ngayngo Ngoc
Thu Hà Nội chỉ làm tăng thêm tần số bệnh nhân khoa Tai - Mũi - Họng thôi. Nào viêm họng , viêm mũi, viêm xoang...abcxyz ???
Đi xe thôi chứ đừng đi bộ, đi bộ mà qua mấy cung đường đấy, trông thì ngắn vậy thôi chứ mệt lắm đấy!!! Tao cũng rất là mê Thu Hà Nội!!!
Thu hà nội . Làm cho con tim của biết bao người xao xuyến Cảm giác nhớ nhà da diết , cảm giác buồn vô lí.
Chẳng có ai yêu em!!! Mùa thu này, ngồi sau xe ai đó, tựa cằm vào lưng ai đó, nếu tay ta có lạnh thì cho vào túi áo ai đó. Chẳng cần lên phố Tạ Hiên ồn ào, ta thì thầm chuyện trò trong một quán trà đá quen thuộc dưới gốc hoa sữa ngát hương.
Lâu rồi k được lượn quanh hồ tây, k được ngắm hoàng hôn trên cầu nhật tân, k được đổ đèo lên tam đảo uống coffee rồi về trong đêm !!!!


Có những tối , dù mệt mỏi bn chỉ cần thấy nhau là hết mệt mỏi rồi. Cảm xúc đơn giản lắm . Chỉ cần chân thành là đủ rồi
Hà Nội thật tuyệt, có mùa thu se se lạnh khiến đôi bàn tay cứ muốn lồng vào nhau rong rủi khắp nơi, thật lãng mạn. Sài Gòn mùa nay không phải mùa thu mà là mùa của mưa giông, sấm và cả bão trong lòng ^^
Có phải em... là mùa thu Hà Nội. Tuy giờ độc thân nhưng thấy mùa thu thật lãng mạn, vậy mà bao lâu này chẳng nhận ra ?
Mùa thu này a với e không cầm tay nhau nữa rồi mà là cả hai cùng cầm phấn viết bảng. Chúng ta ở hai vị trí khác nhau nhưng đều hướng về ước mơ chung. Hà Nội bon chen lắm e hi vọng a sẽ vượt qua được và chính e cũng vậy Yên Bái chờ e, về đây chắc có lẽ là cái duyên, mong sao học sinh đều quý mình a ạ. 1 năm 2 tháng 2 ngày.
Thích những ngày thu Hà Nội đạp xe trên con đường đi làm về,nghe mùi hoa sữa thoang thoảng và vừa đi vừa hát vu vơ răm ba câu chuyện tình. K bọn chen, không ồn ào, yên bình đến lạ. ❤
Trang Trangg “ hôm nào t với m ngồi highlands chỗ này nha, nhìn có vẻ sang chảnh...” said mấy tiếng trc =))) thu đến rùi mà tiền lương vẫn chưa đc nhận b ạ =)))
Uầy chuẩn luôn. Nhớ đi qua rặng ban đường hoàng diệu rồi qua hồ tây dừng ở chỗ cây hoa sưa, ngắm hoa sưa, ngắm hồ ngắm trời. Pờ phệch luôn. ?
Thế rồi những ngày thu cũ đã nằm lại,người thương trong mùa thu trước cũng nằm lại để cả tuổi trẻ sau lưng. Ai đã từng đi qua những khoảnh khắc này của đời người,của đúng mùa thu Hà Nội đều có những kỉ niệm không thể nào quên..cả em và tôi cũng vậy!
Tôi cũng từng có những ngày Thu hạnh phúc như thế, khắp các ngóc ngách đều có hình bóng anh, Thu Hà Nội tôi có anh...nhưng...mùa Thu thứ 5 anh bỏ lại tôi với tình yêu của 2 đứa mà ra đi. Anh hứa chở che cho tôi, hứa cùng tôi dạo Thu, hứa ở cạnh tôi cả đời....nhưng 5 Thu rồi...anh về thế giới bên kia...tình yêu ấy bỏ ngỏ :( tôi vẫn chưa...chia tay anh
Nhớ Hồ Tây vãi. Nhớ những ngày ngồi xe đạp ê mông quanh Hồ Tây. Huhu. Sao giờ tao lại nhanh già thế này
1 capuchino cho 1 sáng chủ nhật nhẹ nhàng ngắm hồ tây.... 1 cafe trứng cho 1 ngày lang thang đón gió lạnh hồ gươm... 1 espresso trong góc phố 12h đêm vẫn nhộn nhịp... Mùa thu alone vẫn đẹp đấy thôi ???
Hà Nội cuối Thu, tiết trời se se lạnh thoang thoảng trong cơn gió đầu mùa hương ngọc lan thoảng qua. Thích 1 mình chạy xe chầm chậm qua Hoàng Diệu hoặc Trần Phú, nhiều khi cũng ước giá như có ai đó cùng đi dạo thì tuyệt hơn. Nhưng mà cô đơn mãi rồi cũng quen, sợ cái cảm giác bừng hi vọng rồi lại lụi tắt chẳng còn gì. Chỉ còn những mùa nhớ...
Hồi ấy, ai đã từng nói " Em có biết đường Hoàng Diệu là 1 trong 3 con đường đẹp nhất Hà Nội không? Đây là Hoàng thành, Đại sứ quán kia là của nước nào em biết không? Em thử ăn kem Hồ Tây đi, khác hẳn với kem KFC mà em hay ăn nhé". Mỗi lần đưa em đi là một lần hỏi: " Hôm nay em có vui không, em có thích đi nữa không?" Vậy mà mùa thu vẫn còn đó, Hà Nội vẫn còn đó, con người vẫn còn đó nhưng khoảnh khắc giữa hai con người ấy giờ trở nên quá mờ nhạt từ lúc nào không hay nữa. Đã lâu rồi em không còn biết đến sự quan tâm của ai khác dành cho mình mỗi sáng hay mỗi tối. Đã lâu rồi không còn ai khiến em háo hức trước mỗi lần gặp mặt, đã lâu rồi không ai đưa em đi phượt như đúng cái thú vui thích khám phá điều mới lạ của em. Đã lâu rồi không ai chạy bộ gần chục cây số để mua sách cho em. Ai đã bảo đưa em đi ngắm hoàng hôn ở Bali mà chưa thực hiện,ai đã bảo cứ cuối tuần sẽ đưa em đến một nơi mới lạ giờ lại dang dở.... Em dại gì mà tin mùa thu ở Hà Nội, tin làm gì để sau cùng những đớn đau em nhận hết ????????