Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/maconfession2
admin
4 năm trước
#2796 "Tui không dám chắc confess này có được gửi ở đây không? Tại vì
Hình mô tả cho bài confession
#2796 "Tui không dám chắc confess này có được gửi ở đây không? Tại vì nhiều trang quá. Tui chỉ muốn tâm sự về con đường đến với bộ truyện Naruto của tui thôi. Chắc hơi dài. Tui năm nay 24 tuổi, và cách đây 1 tuần là lần đầu tiên... <a href="https://confession.vn/chuyen-cua-manh-manh-nam-nay-25-tuoi-manh-vua-xin-uoc-vao-1-cong-ty-la/" title="tui được" alt="tui được">tui được</a> đọc Naruto ? Nghe giống như không có tuổi thơ nhưng thực ra là tui không có tuổi thơ thiệt ?Hồi xưa tui không có tiền mua truyện mà <a href="https://confession.vn/13683-tien-mung-tuoi-bao-nhieu-cho-u-hom-nay-minh-ua-bo-i-chuc-tet-nha/" title="cũng không" alt="cũng không">cũng không</a> biết xài máy tính nên tui phải đi mướn của thằng bạn nhà giàu ngày nào cũng ôm một chồng truyện vô lớp, và tui chỉ mới mướn được Conan và Inuyasha. Sau đó bằng một cách nhiệm màu nào đó mà thằng í đã quỵt của tui 4 nghìn đồng, thế là tui bị tán gia bại sản, vừa lúc hết lớp 5 chuyển cấp thì tui không gặp lại thằng đó và 4 nghìn của tui nữa. Thế là vẫn chưa được đọc Naruto. Lên lớp 6 mẹ cắt tiền ăn vặt của tui vì nghĩ tui sẽ dùng nó để mướn truyện và lại bị quỵt nữa. Nhưng tui đã nhịn ăn sáng và nói dối vài lần để có tiền, <a href="https://confession.vn/xem-ten-ai-ngau/" title="và lại" alt="và lại">và lại</a> mướn từ 1 thằng nhà giàu khác, và lại bị quỵt nữa ? Nó thiếu tui 6 nghìn không trả, và chìa tờ 200 nghìn ra nói là ""Tao chỉ có toàn mấy tờ này thôi, mày thối được thì thối, chứ tao không có 6 nghìn lẻ mày tính sao?"". Mà tui thì rõ ràng không thể thối nổi tờ đó ? Mà ra hàng mua đồ chờ thối tiền thì món rẻ nhất cũng 5 nghìn rồi, thế là nó xài chiêu đó mỗi lần tui đòi, nên tui không thể lấy lại được tiền. Nói chung hồi xưa tui khờ, còn nhát nữa, không dám nhờ tới người lớn, thậm chí còn không dám nhờ mấy bạn khác, vì sợ chúng nó sẽ cười tui là có 200 nghìn mà cũng không thối nổi, tui hồi xưa rất là tự ái, lại còn không được khôn lanh như mấy bạn trẻ bây giờ, gặp mấy bạn giờ chắc cho nó ăn no đòn ha. Nhưng tui thì không dám, tóm lại là vẫn chưa mướn được Naruto. Còn thằng nhà giàu thì đâm ra ghét tui và cho tất cả tụi còn lại trong lớp mượn free, trừ tui ra. Thề là thèm cuốn í vãi nhái, nhưng thái độ tụi nó cố ý cho tui thèm, nên tui vẫn làm bộ mặt có cho bố cũng đếch đọc đâu suốt cả năm lớp 6. Sau đó tui quá mất niềm tin vào nhân loại để mà tiếp tục vung tiền ra mướn bất kì cuốn nào từ ai khác, thế là tui hạ quyết tâm sau này chắt cóp đủ 12 nghìn mua hẳn 1 cuốn luôn thì đọc, không thì thôi, không mướn nữa. Sau đó tui bước vào kì thi chuyển lên cấp 3, rồi đi làm thêm, bị dọa đuổi học vì nghỉ học quài, làm mắt chó con xin đi học lại, rồi lại nghỉ để làm thêm vân vân, nhiều thứ trong đời làm tui không để dành được 12 nghìn, đùa đấy, là do tui lo sân si với cuộc đời mà lãng quên cuốn truyện đã từng mơ ước hồi xưa thôi. Tuần trước tui dẫn thằng cháu họ lớp 5 vô nhà sách và nó chỉ cuốn Inuyasha tái bản siêu đẹp, rồi đòi 1 cuốn Conan nữa. Tui kể cho nó là chú đã đọc cả 2 bộ này rồi (nhưng thật ra có đọc được hết bộ đâu, chém gió thôi) và cả 2 đều hay lắm, chỉ có một quyển chú chưa được đọc là.... Tới đây tui mới sực nhớ ra là tui vẫn chưa đọc Naruto ? và tui đi khắp cái nhà sách đó chỉ để kết luận là nó không bán Naruto ? Thế là tui băng tới tiệm sách cũ để kiếm ngay bộ í. Và cuối cùng tui cũng đã hốt được cả bộ. Thằng cháu nó bảo chú mua nhiều vậy chi tốn tiền, một cuốn kỉ niệm thôi, trên mạng có đầy rồi, có cả phim chú ạ, cháu có tải nè -> cầm tablet giơ giơ. Tui mới nói thôi được rồi về nhà hẵng coi, giờ cất vô đi. Hóa ra nó được đọc Naruto trước cả mình, cảm thấy bị phản bội T.T Về nhà tui cầm trên tay cuốn tập 1 cũ xì đầy bụi mà thấy cảm động vãi, ngồi trân trọng lau lau từng cuốn. Thằng cháu nhúng mỏ vào nói thấy chưa đã bảo chú lên mạng coi thì giờ đâu phải ngồi lau đâu. Muốn kẹp mỏ nó lại ghê -.- Cảm thấy giờ giới trẻ nó đầy đủ, sung sướng quá man T.T Lại còn khôn lanh hơn mình ngày xưa. Ganh tỵ quá man. "