Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
2 năm trước
#22710: Anh tôi . yêu và cưới đúng là 2 chuyện khác nhau và khó đến được với nhau
#22710: Anh tôi yêu và cưới đúng là 2 chuyện khác nhau và khó đến được với nhau. Ngày xưa anh em tôi thân nhau lắm, tôi là nữ nhé, đến khi anh lớn đi học đại học chúng tôi vẫn thân với nhau. Anh vừa đi học vừa đi làm, bố mẹ tôi cũng chu cấp cho anh mỗi tháng một ít vừa đủ nên thành ra anh cũng có dư chút ít nên tháng nào về nhà chơi cũng cho tôi 1 ít tiền hoặc quà, toàn cho lén thôi vì sợ bố mẹ biết sẽ cho anh ít lại. Hồi học đại học anh quen 1 chị, nói thật thì chị và anh hơi lệch đũa, không phải tự kiêu nhưng mà anh tôi vượt trội hơn chị ở mọi mặt, ngày học cấp 3 anh tôi là hình mẫu “con người ta” mà tôi phải học theo, đẹp trai học giỏi cao hơi gầy. hồi ấy thi được lọt vào top 6 người thi cao nhất trường cơ. Đậu đại học mà dư cả 5 điểm. chị thì bình thường lắm, nhưng mà chuyện tình cảm của anh chị nên mình chả ý kiến thế nào. Nhưng mà tiếp xúc rồi thì mình khá quý chị vì chị rất tốt, biết cách chăm lo mọi thứ, đảm việc nhà cũng học hành ok. Nhưng gia đình mình không thích chị lắm vì khoảng cách vùng miền, nhưng anh chị vẫn cố gắng cùng nhau vượt qua để bên nhau. Nhớ hồi ấy anh mới đi làm kiếm tiền anh có nói với tôi thế này: “anh chẳng mong kiếm được nhiều tiền, lương anh và chị vừa vừa để có thời gian bên nhau nhiều, sáng đi làm tối về cùng nhau bên nhau vậy mới hạnh phúc” nhưng mà cuộc đời đã không cho phép anh làm điều anh mong muốn. gia đình tôi gây sức ép lên anh, cuối cùng anh và chị phải từ bỏ nhau, theo như mẹ nói thì nếu anh vẫn quen chị ấy thì anh sẽ không phát triển được vì trong anh chuyện tình cảm của anh chị quan trọng nhất, còn công việc không quá quan trọng trong khi anh đang là niềm tự hào của gia đình. Cuối cùng 2 anh chị chia đôi đường đi, anh về quê không ở lại thành phố nữa chị vẫn ở lại. sau chia tay anh tôi lao đầu vào công việc, sáng làm, tối làm, chẳng mấy khi gặp được anh mặc dù ở chung nhà. Ngày nào sớm thì 10h đêm mới về mà sáng 6h đã đi, bố mẹ tôi tự hào lắm vì anh đã biết lo cho cuộc sống phía trước còn tôi thì cảm thấy anh lạnh nhạt dần, vẫn quý mến tôi, vẫn cho tôi tiền và dẫn tôi đi mua đồ nhưng tôi cảm thấy anh không còn vui vẻ như trước, gương mặt lúc nào cũng căng thẳng, nếu không thì cũng buồn bã thẩn thơ. Nếu tôi có hỏi chỉ nói là do làm việc nhiều quá nên stress, rồi lại cười cho qua đi. Mất 2 năm, anh cứ sống như cái xác không hồn, bố mẹ tôi bắt đầu ra sức ép để anh lấy vợ, anh ban đầu cũng không đồng ý nhưng có vẻ như sức ép của mẹ lớn quá nên anh đành nghe theo, lấy một chị mẹ mai mối cho. Trước khi cưới, 2 người hẹn hò anh cũng nói thẳng vấn đề luôn là không muốn cưới còn nếu cưới thì sau này sẽ khổ sướng thế nào không biết trước. lúc anh nói câu đó vô tình tôi nghe được và tôi cảm thấy anh tôi đâu rồi?! anh tôi là người rất có trách nhiệm cơ, hiền và nhây nữa, nhưng mà giờ tôi chỉ cảm thấy sự lạnh lẽo và những câu nói thiếu trách nhiệm nhiều hơn. Nhưng rồi chị kia cũng đồng ý, lí do thì tôi cũng không rõ nhưng anh tôi chẳng thay đổi mấy sắc mặt. cưới xong ở chung được 4 tháng thì anh và vợ ra ở riêng, thời gian 4 tháng ở chung mẹ tôi hài lòng chị lắm. ở riêng rồi công việc của anh ngày càng thăng tiến, anh đi nhiều hơn, về còn muộn hơn rồi dần anh không về nữa mà ngủ lại khách sạn hoặc ngủ ở công ty luôn, có tháng chỉ ngủ ở nhà 3 4 ngày còn có tháng nhiều về được 6 7 ngày. Rồi vợ anh phát hiện anh ngoại tình, nhưng không phải có người thứ 3 xen vào mà mỗi lần anh đi nhậu cùng đồng nghiệp, cứ hết tăng này đến tăng kia rồi lại gái gú ở khách sạn và ngủ lại, mặc dù vợ anh giữ thẻ ngân hàng nhưng mà ở thời dùng internet banking thì thẻ ngân hàng không còn quá quan trọng. vợ anh cũng lôi anh về gặp bố mẹ tôi cho ra lẽ, nhưng mà có vẻ không thành công lắm, anh còn chả mảy may cảm thấy có lỗi hay thế nào cả. vợ anh cũng làm ầm lên rồi anh nói : “muốn công việc đi lên thì phải nhậu nhẹt gái gú, còn cảm thấy không ở chung được thì thôi” . thời điểm này bố mẹ tôi đã bắt đầu sợ anh hơn rồi, vì ở cách nhà 2km mà bố mẹ tôi khó gặp anh đến nỗi phải qua ở cả tháng trời canh ngày anh về để gặp, nói chuyện mà anh cũng chỉ về tắm rửa rồi ngủ chứ chẳng ra được câu chuyện gì. Thời điểm đó anh chị cũng ở với nhau được 1 năm rồi chuyện gì đến cũng đến, 2 người ra tòa. Nhưng tôi lại thấy sự vô cảm của anh tôi, cảm thấy anh chả còn quan tâm nữa. ngày nọ tôi gặp anh để nói chuyện thì anh nói : “con trai có 1 giấc mơ riêng, mỗi người mỗi cái, của anh là cuộc sống bình dị, giờ hết rồi”. rồi mình hiểu ra được lí do chính, anh vẫn yêu chị, dù lúc này chị đã có chồng và con rồi. 1 tháng trước khi ra tòa mình quyết định tìm đến chị để nhờ chị giúp, dù là nyc nhưng mong chị hết tình còn nghĩa. Ngày gặp chị thì chị vẫn vậy, chị có cuộc sống tốt, chồng chị yêu thương chị, con chị ngoan. tôi cũng kể cho chị nghe về anh, anh hiện tại có cuộc thế nào, tôi cũng nói muốn chị giúp anh tôi thoát khỏi cảnh này, chị thở dài rồi hỏi tôi: em hiểu anh trai em thế nào? Câu hỏi gần như làm tôi đứng lại, không chỉ tôi, chắc cả bố mẹ cũng chẳng hiểu được anh tôi nữa, à mà không, kể cả trước đây, chưa chắc đã hiểu được anh. Chị kể cho tôi nghe về anh, dù là tình cũ nhưng chị vẫn nhớ và hiểu anh, có lẽ vì vậy mà anh chẳng thể yêu thêm ai, tìm đâu được một người hiểu mình đến từng chi tiết như vậy. anh chị quen nhau gần 4 năm, có 2 năm sống thử như vợ chồng mà chẳng mấy khi cãi nhau, lúc nào cũng nhường nhịn nhau, không đòi hỏi gì ở nhau, có thế nào sống như vậy vẫn vui vẫn hạnh phúc. Chị giống như người thực hiện giấc mơ của anh vậy. rồi chị gọi điện cho anh Alo? … Alo? Alo? Sao anh không nói gì? Em vẫn còn giữ sdt của anh hả? Không? Vậy anh còn giữ sdt của em hả? Không, nhưng anh vẫn nhớ! (lúc này đang bật loa nên tôi hơi xúc động nhẹ) Anh dạo này khỏe không? Anh vẫn vậy thôi. Em đang ngồi với H em gái anh Sao H lại ở đó với em? Anh sắp li dị hả? À … ừ. Anh tệ quá em nhỉ, cũng may hồi đó em không cưới anh Anh làm gì mà chẳng lẽ em còn không hiểu anh. Nhà anh có thể không hiểu được anh nhưng em thì có. Anh nghĩ anh nói vậy mà em không biết sao. (lúc này tôi hơi sốc) anh chỉ muốn nhà nghĩ anh như vậy thôi chứ anh không qua được mặt em đâu. Anh xin lỗi… Từ khi chia tay, anh nhậu nhẹt gái gú nên anh xin lỗi em hả? sao anh không xin lỗi vợ anh? Anh cũng chả biết anh đang xin lỗi ai nữa Anh à… chuyện chúng ta cũng đã không thể rồi. anh đừng để cuộc sống của anh tệ hơn, anh từng nói sức khỏe của bản thân quan trọng thế nào mà. Anh giờ đi ngược hết lời nói của anh rồi em à Anh vẫn còn đường quay lại, đừng từ bỏ anh. Em giờ nếu gặp anh chắc em không nói câu đó đâu Nhưng em hiểu người em từng yêu, kể cả lúc này, anh vẫn là anh thôi, anh chẳng thay đổi, chỉ là không ở bên anh không có nghĩa em không biết anh nghĩ gì. Xin lỗi em, anh không giữ được lời hứa nào với em Vậy bây giờ anh hứa với em được không? Hứa..?? Hứa với em anh sẽ từ bỏ những tật xấu, trở về, vẫn còn thời gian, tháng sau mới ra tòa. Anh về làm chồng tốt, con ngoan của gia đình. Em cũng không còn trách bố mẹ anh nữa rồi, em cũng có gia đình riêng rồi. cuộc sống của em ổn rồi, anh nói với em thế nào, phải mong nyc sống tốt, hạnh phúc, vì nếu không được như vậy mình lại phải lưu luyến. anh hứa được không…? (lúc này anh đang khóc) Anh hứa… anh hứa với em. (anh vừa nói vừa nấc trong tiếng khóc) Hôm ấy tôi về cám ơn chị vì đã giúp anh tôi. Anh tôi làm đúng như chị nói, rút đơn li dị, sống bình thường lại. sáng đi làm, tối về với vợ, cuối tuần thăm bố mẹ, không nhậu nhẹt gái gú nữa. anh có nhiều thời gian rảnh hơn nên tôi và anh có thời gian với nhau hơn, rồi 1 lần 2 anh em tôi đi leo núi anh kể cho tôi nghe về khoảng thời gian anh và chị từng bên nhau để tôi hiểu hơn về anh. Nghe anh kể tôi mới hiểu vì sao anh lại chọn chị, đúng là chỉ có chị mới mang lại hạnh phúc cho anh, cuộc sống của anh chị cực kì hạnh phúc, sáng anh nấu cơm 2 anh chị ăn chung rồi đi làm, tối về anh nấu cơm còn chị giặt đồ, ăn xong cả 2 cùng nhau rửa chén rồi đi dạo, nếu mệt quá thì ở nhà cùng nhau xem phim hoặc lướt youtube tìm cái gì đó để xem chung, không thì mỗi người một cái đt lướt fb nhưng luôn dính vào nhau, tay trong tay, hoặc đang ôm nhau chứ không rời nhau, tối ôm nhau ngủ kể chuyện cho nhau nghe, 1 tháng anh chị kỉ niệm đi ăn ngoài 1 lần hoặc lâu lâu cũng nhau đi du lịch gần. đó là 2 năm hạnh phúc nhất của anh, đến với nhau bằng tất cả sự đơn giản nhất, không đòi hỏi nhau, không phô trương, không cãi nhau, bình yên và hạnh phúc. Tôi chỉ cảm thấy tiếc cho tình cảm của anh chị, có thể anh chị sinh ra là để thuộc về nhau nhưng cũng là không thể đến được với nhau. Đó cũng là lần duy nhất anh kể về chị cho tôi nghe. Tôi cứ nghĩ sẽ thôi, anh sẽ cố gắng sống tốt hơn, nhưng cuộc đời một lần nữa lại không cho phép anh yên bình, anh ngất ở trên công ty. Lúc anh tỉnh dậy thì bố mẹ và tôi thật sự không biết phải nói thế nào với anh, nội tạng của anh gần như bị phá hủy với suốt năm anh ăn nhậu quá đà. Nhưng anh thì lại lạc quan nói chuẩn đoán linh tinh. Ngất là do thiếu ngủ thôi chứ liên quan gì nội tạng, đúng là ngất 1 phần do anh thiếu ngủ nhưng thật sự bên trong anh đang rất tệ. anh nói thì từ từ giờ không ăn nhậu nữa sẽ hết rồi lại về đi làm bình thường, nhưng có vẻ như anh giấu tiếp. đến một ngày khi anh không gồng nổi nữa, anh phải nhập viện, bác sĩ nói cả nhà nên chuẩn bị tinh thần thì hơn vì anh chỉ sống được 3 4 tháng nữa thôi. Lúc đó cả nhà suy sụp thật sự, anh thì lại lạc quan, bác sĩ nói linh tinh thôi. Bố mẹ tôi lúc đó chẳng nói gì nữa, chỉ có ngày nào cũng lên chăm anh. Một ngày trời mưa to, bố mẹ tôi không lên được một phần cũng vì đưa vợ anh đi khám thai vì tháng sau sinh rồi, anh sẽ được gặp con. Hôm ấy anh gọi tôi lại và hỏi: “anh lãng phí đời anh rồi em nhỉ? Anh sống tệ quá phải không?” nhưng tôi hiểu cho anh, dù gì anh vẫn là anh tôi, cảm giác như anh đang rất yếu. tôi vội nói: anh là tốt nhất, cuộc đời mới có lỗi với anh. “nếu anh và T cưới nhau thì em nghĩ anh có hạnh phúc không” _ có. Anh và chị sẽ có cuộc sống ai cũng mong ước. rồi anh cười nhẹ, tiếng tút vang lên … bác sĩ vội chạy tới, tôi không tin vào mắt mình. Anh ra đi, anh vẫn cười, … tôi như chết đứng, tôi khóc ngất ôm anh tôi. Bác sĩ động viên tôi để tôi đứng dậy gọi cho bố mẹ và vợ anh. Nhà tôi vội lên viện nhưng mọi thứ quá muộn, anh đi rồi. sáng hôm sau tôi có gọi cho chị, chị cũng xin phép đến viếng anh như một người bạn cũ bố mẹ tôi cũng đồng ý. Sau đám tang chị có chủ động hẹn tôi hỏi về anh, chị nói anh không hề thích uống rượu bia, nếu anh uống 1 lần thì chắc anh buồn lắm, còn nếu anh uống cả năm thì anh đã tuyệt vọng lâu lắm rồi đấy, tất cả những lần chị và anh ngồi với nhau 1 lon bia chia đôi có khi uống không hết, mặc dù tửu lượng cả 2 đều cao nhưng không ai thích uống cả. khi ở bên chị anh chỉ nhìn chị thôi, gái bên ngoài có người chủ động anh cũng bỏ ngoài tai chứ đừng nói đi khách sạn chơi gái. Những gì chị hiểu về anh chị kể hết cho tôi nghe, chị nói đây sẽ là lần cuối chị nói về anh, anh là 1 kí ức đẹp nhất của chị. Hôm nay giỗ 1 năm của anh, chị ghé qua mộ thắp cho anh nén nhang, tôi vô tình thấy có 1 nén nhang trước đó và 1 ít tàn giấy, tôi nhớ anh từng nói anh thích được chị viết thư cho, chắc đây là lá thư chị viết cho anh đọc … Anh yên nghỉ nhé, con anh giống anh lắm, em sẽ cố gắng làm phần của anh để giúp anh yên nghỉ. Em gái của anh. Hôm nay trời lại mưa rồi …