Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
2 năm trước
#22600: Sự nghiệp...bao nhiêu cho đủ? Đến lúc có rồi thì người mình yêu lại chẳn
#22600: Sự nghiệp...bao nhiêu cho đủ? Đến lúc có rồi thì người mình yêu lại chẳng ở bên! Hôm qua đến hôm nay đọc bài viết về 1 bạn nam nói vì lo cho sự nghiệp mà chia tay người yêu lại nhớ tới chuyện của mình. Học cùng nhau từ năm lớp 4, bắt đầu chơi thân với nhau từ năm lớp 6 đến hết cấp 2, sang cấp 3 lớp 10 mình ngỏ ý thì cô ấy đồng ý yêu. Yêu nhau 3 năm cấp 3, hồi ấy làm gì có điện thoại di động hay máy tính công nghệ như bây giờ, cứ sáng đúng giờ có mặt là cùng nhau đi học, chiều cứ đúng giờ là cùng nhau về, đi chung trên 1 con đường, học thêm chung 1 lớp rồi đỗ 2 trường đại học khác nhau nhưng đều là nguyện vọng của cả 2. 4 năm đại học trôi nhanh như cơn gió rồi cả 2 đều ra trường, có 1 công việc phù hợp nhưng vì mình lúc ấy đúng là biến thành 1 con người muốn có công danh, muốn có sự nghiệp và hơn hết là muốn có tiền. Ra đường thấy các bạn trẻ có ô tô oách lắm, cách đây 10 năm mà tầm các bạn trẻ 24-25 tuổi có ô tô là VIP cực kì, rồi chưa kể những bạn có nhà riêng. Mình đâm đầu vào công việc, dành thời gian cho cô ấy ít hơn, khi ấy mình mới chỉ 25 tuổi, vẫn còn trẻ, còn hùng hổ, nhiệt huyết. Vì ko dành nhiều thời gian được cho n.y mình nên n.y mình có hay dỗi, hay hờn... Và các bạn biết gì ko? Thay vì lời xin lỗi, thay vì phải dành thời gian cho n.y nhiều hơn thì mình lại trách móc n.y, chì chiết, lên án n.y rằng là vì mấy việc giận dỗi, hờn dỗi nhảm nhí ấy mà khiến mình phải suy nghĩ, mất thời gian, ko tập trung được vào công việc. Đau lòng hơn, mỗi lần công việc mình ko ổn, mình lại tìm đến người yêu để lấy lí do "Vì em mà anh như vậy?". Tình trạng ấy cứ kéo dài, 6 tháng trước khi chia tay, mình có nói rằng: - Thôi, mình chia tay đi, anh cần phải tập trung vào sự nghiệp, em làm mất thời gian, vướng đường anh quá. - Vậy anh cứ tập trung sự nghiệp đi, em sẽ ko giận hờn, ko dỗi anh nữa, anh đừng bỏ em. - Ko, 2 đứa cứ như này khiến anh suy nghĩ nhiều lắm. - Ko, em xin lỗi, em biết lỗi rồi, anh đừng bỏ em mà, dù sao 2 đứa cũng yêu nhau 10 năm rồi. Em sẽ chờ mà. - 10 năm hay 20 năm ko quan trọng, em có muốn lấy 1 người chồng ko có công danh sự nghiệp ko? Mà bản thân anh cũng ko muốn anh là 1 thằng vô danh tiểu tốt... Cô ấy càng níu kéo thì mình lại càng buông tay, trong suốt 6 tháng tiếp theo, mình bơ cô ấy, cô nhắn tin, gọi điện mình ko trả lời, cô ấy đòi gặp mình, mình bảo mình ko có ở phòng. Có 1 lần, cô ấy đứng dưới mưa đợi mình: - Em muốn gặp anh, nếu ko gặp được anh, từ nay, em và anh sẽ coi nhau như 2 người xa lạ. Mình...ko gặp cô ấy luôn, và đêm hôm ấy cô ấy đã đứng đến tận gần 2 giờ đêm, sau đó cô ấy đi về, ngày hôm sau cô ấy bị ốm nhưng vì mình muốn chấm dứt tình cảm để tập trung cho sự nghiệp nên mình đã ko qua, từ ngày hôm ấy 2 đứa chính thức chia tay.... ... Thời gian trôi đi, mình tập trung vào công việc, từ 1 thằng làm thuê, trở thành 1 con buôn rồi giờ đang là ông chủ, thu nhập mỗi tháng khoảng x00tr, mình làm chuyên về vật liệu xây dựng và làm cả mảng nội thất đồ gỗ. Cũng 9 năm trôi qua kể từ lúc ấy, giờ mình thay đổi rất nhiều, có nhà cửa, có xe cộ, có đủ những thứ mình muốn. Chưa phải siêu xe, nhà biệt thự vì mình vẫn còn muốn đầu tư thêm mảng khác, vật chất mình ko phải lo nữa, cũng gọi là có sự nghiệp so với bạn bè đồng trang lứa. Còn cô ấy thì sau đó mình ko biết có n.y lúc nào, chỉ biết khi 29 tuổi, cô ấy lấy chồng, giờ đã có 2 con... Nhưng các bạn biết gì ko? Giờ mình nhận ra, đúng, mình có rất nhiều thứ có điều, cái mình cần nhất chính là tình cảm chân thành của 1 người con gái thì mình lại ko có, phần lớn những người đến với mình đều vì vật chất, vì đồng tiền, thậm chí có những người nói rằng mình chỉ cần nuôi họ, ko cần yêu họ, họ sẽ phục vụ mình nhưng xin mình giữ kín cho. Có lẽ mình sẽ ko viết những dòng tâm sự này nhưng vì 2 điều, 1 là vì có 1 bạn nam nói là vì lo cho sự nghiệp nên chia tay, 2 là vì...lần gần nhất là cách đây 1 tháng, chúng mình có họp lớp cấp 3, mình gặp lại cô ấy, cô ấy được chồng đưa trên 1 chiếc xe ô tô rất bình thường nhưng mình nhìn thấy nụ cười hạnh phúc trên khuôn mặt cô ấy. Gặp mình cô ấy vẫn cười với mình như những người bạn, còn mình thì ko. Cô ấy hỏi: - Anh lấy vợ chưa? - Anh chưa? - Giờ anh có sự nghiệp rồi, anh nên tạm gác lại công việc, lo cho chuyện tình cảm, gia đình đi chứ, 35, 36 tuổi ế đến nơi rồi đấy. - Em ko phải lo cho anh đâu, anh biết mình phải làm gì mà? À mà em với chồng em thế nào? - Em với chồng em vẫn tốt, hạnh phúc anh à, ko quá nhiều tiền nhưng lúc nào cũng cảm thấy vui vẻ, biết dành thời gian cho nhau, chăm sóc cho nhau. - Em ko trách anh chuyện xưa chứ? - Lúc đầu thì có, nhưng sau thì ko, thậm chí em còn phải cảm ơn anh chứ, vì nhờ anh lấy đi tuổi trẻ, tuổi thanh xuân của em, em mới có thể trưởng thành hơn, mới yêu và lấy chồng em hiện tại. Anh ấy ko giỏi bằng anh, ko giàu bằng anh, xe ko đẹp như xe anh, nhà cũng ko to như nhà anh nhưng anh ấy luôn biết cách dành thời gian quan tâm và chăm sóc em. ...Lời nói cô ấy như những nhát da.o đâm vào trái ti.m mình. Ngày hôm ấy mình thấy cô ấy rất vui vẻ nhưng mình lại ko thể cười vì quyết định của mình trong quá khứ. Hôm nay ngồi quán cafe quen thuộc, nghĩ lại sự nghiệp...bao nhiêu cho đủ? Đến lúc có rồi thì người mình yêu lại chẳng ở bên! Các bạn nam, các bạn trẻ, sự nghiệp phải đi đôi với tình cảm, đừng để đến lúc có sự nghiệp rồi lại mất đi người mình thật sự yêu. Dành 1 chút thời gian kể lại câu chuyện của chính bản thân mình đã trải qua. Hi vọng các bạn sẽ lấy đây là 1 bài học cho chính bản thân mình.