Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
2 năm trước
#22599: Ngày 443 tôi bỏ đứa con đầu tiên của mình!. Câu chuyện bắt đầu khi tôi qu
#22599: Ngày 443 tôi bỏ đứa con đầu tiên của mình! Câu chuyện bắt đầu khi tôi quen anh - một người hơn tôi 2 tuổi cùng huyện ở quê. Chúng tôi cùng học tập trên Hà Nội và quen nhau sau đó yêu nhau. Điều đặc thù ở đây là anh lại là một học viên của một trường trong ngành ****. Chúng tôi yêu nhau bắt đầu từ tháng 10/2018, nhưng hai gia đình đều không biết đến mối quan hệ này, chỉ biết con mình có người yêu nhưng bố mẹ hai bên đều không biết đó là ai. Sai lầm bắt đầu vào tháng 5/2019. Tôi phát hiện mình có thai. Lúc đó tôi đang học năm cuối, anh thì đi nghĩa vụ xong mới đi học nên lúc đó mới đang học năm 2 của một trường cao đẳng. Tôi đã đọc rất nhiều bài viết về những trường hợp giống như của tôi, tất nhiên sai chủ yếu là ở hai người khi chưa xác định được, chưa có khả năng để có một đứa bé lại tạo ra nó và chối bỏ trách nhiệm. Trước lúc đó khi xảy ra quan hệ tôi cũng rất sợ, tôi nói anh hãy dùng BCS đi chứ nhỡ đâu mà làm sao thì sao. Anh chỉ nói với tôi rằng không sao, có bầu thì cưới, có con thì đẻ, có phải anh không chịu trách nhiệm với em đâu. Tôi cũng đã hỏi đến trường hợp anh đang đi học nhỡ may có thì sao cưới được, anh nói với tôi rằng anh khác, anh thuộc dạng giống như cán bộ đi học nên có thể cưới ngay khi còn đi học. Cũng do bản thân tin tưởng người đàn ông này sẽ có trách nhiệm, cũng vì sự vô tâm của bản thân, lúc đầu tôi còn uống thuốc tránh thai về sau lại từ bỏ dần. Cuối cùng tháng 5/2019 tôi có thai. Khi cần tờ giấy xét nghiệm bản thân tôi không biết phải làm sao cả, suy nghĩ mọi cách gần như đến suy sụy tôi gọi cho anh, tôi chụp cho anh tờ giấy xét nghiệm với thông báo thai 5 tuần 6 ngày. Câu trả lời của anh với tôi "Bây giờ anh đang rất rối, em để anh suy nghĩ đã. Khi nhìn tờ giấy em gửi anh không có cảm giác nào ngoài cảm giác hoang mang". Cứ như thế tôi như người mất ngồi ngồi ghế đá dưới sân bệnh viện chờ câu trả lời của anh. Sau nhiều ngày nói chuyện với nhau, trong một lần gọi điện thoại với mẹ tôi đã lỡ òa khóc, mẹ hỏi tôi có chuyện gì, tôi không nói được, rồi mẹ cang lo mẹ nói bây giờ mẹ bắt xe lên hà nội ngay, đi ngay trong đêm như thế. Tôi không chịu được tôi đã nói " Mẹ ơi, con xin lỗi, con sai rồi, con thật sự xin lỗi" giống như sự liên kết giữa mẹ con mẹ đã hỏi tôi "Đã làm gì sai, làm gì mà con phải khóc đến mức độ như thế này, chuyện học hành không như ý, hay giữa bạn bè làm sao..." Tôi chỉ biết lắc đầu. Cuối cùng mẹ hỏi tôi " Có phải mày chót dại làm điều sai rồi không?" Tôi chỉ biết im lặng, khóc và nhìn mẹ. Mẹ nhìn tôi và nói " Có phải có bầu không?" Tôi đã òa khóc và gật đầu. Hôm đó mẹ nói với tôi rất nhiều về chuyện sai lầm mà tôi làm ra, rồi ny của tôi có nói sẽ như thế nào không, rồi gia đình bên đó biết chưa và tính như thế nào, rồi làm sao để có thể nói chuyện với bố tôi khi bố tôi rất khó tính và nghiêm khắc. Sau cuộc nói chuyện với mẹ tôi đã gọi cho ny của mình và nói mẹ tôi đã biết chuyện, nếu anh muốn chịu trách nhiệm thì anh hãy làm đi. Cuối cùng anh cũng gọi cho bố anh, sau đó mấy ngày mới gọi cho mẹ anh. Sau đó 1 tuần chúng tôi cùng nhau về quê để tìm cách giải quyết. Anh nói với tôi " Em không cần lo, bố anh có vẻ cũng xuôi, bây giờ chỉ tìm cách thuyết phục mẹ anh" Tôi cũng tin, tôi về và nói chuyện với mẹ một lần nữa, nói về việc anh sẽ thưa chuyện với bên kia. Nhưng tối hôm đó khi tôi và mẹ đang chờ câu trả lời của anh thì anh gọi cho tôi. Tôi đã để loa ngoài nói chuyện với anh. Anh nói "Anh nói chuyện với bố anh rồi, nhưng mẹ anh thì anh không biết phải làm như thế nào, mẹ anh cứ khóc suốt anh không nói được" Rồi khi mẹ anh có thể nói chuyện với anh kết quả là một cuộc điện thoại từ anh " Anh xin lỗi, bây giờ bố mẹ đang rất lo cho sau này của anh, hay là em có thể lựa chọn giữa không kết hôn và sinh con, đến khi anh ra trường xong thì nhà anh sẽ đón em hoặc là phải từ bỏ thôi. Bởi vì bác anh nói nếu lấy vk bây giờ sau này sẽ không lo công việc cho anh." Nhìn mẹ tôi biết mình sai và không thể để mẹ chịu thêm nữa tôi không đồng ý với việc không cưới mà có con. Tắt điện thoại tôi ôm mẹ khóc. Mẹ nói với tôi không việc gì phải khóc ngủ đi, để mẹ suy nghĩ. Sáng hôm sau mẹ nói với tôi "Thôi dậy đi con, từ bỏ thôi, con hãy coi đây là bài học của một đời con gái, sai lầm của con bây giờ con phải chịu". Mẹ nói tôi bỏ đứa bé. Tôi biết không còn hy vọng, tôi chấp nhận. Lúc chuẩn bị đi thì tôi có gọi cho anh để thông báo, cũng như ôm chút hy vọng có thể anh đừng để tôi làm vậy. Anh xuống nà chở tôi qua nhà anh. Bố mẹ anh gặp tôi nói về sai lầm của hai đứa, phân tích tình hình của anh, nếu anh lấy vk có con anh sẽ mất tương lai, mà tương lai này anh đã phải cố gắng bao nhiêu năm mới có đươc. Rồi mẹ anh nói với tôi hay là cháu cứ về bên đó sinh con đi, sinh xong cứ ở nhà ngoại rồi bao giờ con lớn sắp xếp được thì sẽ cưới rồi về đây hay ở đấy là tùy cháu. Tất nhiên tôi sẽ không chấp nhận đẻ mà không cưới, như vậy bố mẹ tôi phải sống như thế nào với lời đàm tiếu. Tôi xin phép tôi nói nếu không cưới thì cháu xin lỗi, có lẽ đứa bé này cháu không giữa được. Bà ấy nói với tôi "Không sao bây giờ phá thai rất nhiều, có người trước khi lấy ck còn phá mấy lần cơ chứ một lần thì đã là gì, bây giờ xã hội phát triển có con không nuôi được thì bỏ là chuyện bình thường". Thế đấy cuối cùng tôi cùng ny mình đi bỏ sinh mệnh do lai lầm chúng tôi tạo ra. Đến bây giờ được hơn 1 năm kể từ ngày tôi bỏ đứa bé đó rồi, tôi không biết liệu hai bác bên đó có từng nhớ về sự xuất hiện của đứa bé đó hay không, chỉ là bản thân tôi không bỏ qua được. Sau hơn 1 năm này tôi vẫn ở cạnh ny lúc đó, tôi không biết vì lý do gì hay câu nói của anh "Anh sẽ chịu trách nhiệm cho cuộc sống sau này của em, sự hy sinh của em sẽ được đền đáp" Tôi không biết có phải bản thân đang xem câu nói của anh và hành động của anh cuối cùng có được như thế hay không. Nhưng một năm qua tôi không hề vui vẻ, mỗi lần anh nói chuyện đt với bố mẹ mà vô tình có tôi thì tôi rất sợ hãi và căm ghét. Hôm qua anh nói với tôi anh muốn tập trung cho sự nghiệp, bao giờ có sự nghiệp anh mới nghĩ đến việc lấy vk có con. Đồng nghĩa tôi cũng phải chờ anh không biết đến bao giờ. Tôi từ bỏ rồi, hôm nay tôi quyết định tôi không biết sau này cái anh gọi là bù đắp có xảy ra hay không nhưng tôi không muốn cuộc sống như này nữa!