Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
2 năm trước
#22590: Yêu nhau 4 năm, ngỡ tưởng sẽ về chung 1 nhà nhưng cuối cùng lại là chia
#22590: Yêu nhau 4 năm, ngỡ tưởng sẽ về chung 1 nhà nhưng cuối cùng lại là chia tay vì mình đã từng…. Chia tay người yêu được 2 tháng, mình mới dám lên đây tâm sự. Anh đến với mình vào đúng khoảng thời gian mình thấy khó khăn nhất, mới chia tay n.y cũ được nửa năm, n.y cũ và mình yêu nhau từ lớp 9. Chúng cũng đã mình yêu nhau 4 năm, từ lúc mình bước sang năm 3 đại học đến bây giờ. Chúng mình ra trường được 2 năm và có 1 công việc gọi là tạm ổn. Cùng nhau bước qua quãng thời gian cũng khó khăn đó là lúc chúng mình năm cuối, chuẩn bị ra trường. Tâm lý ko biết mình sẽ cầm tấm bằng khá, tiếng Anh ko có, kinh nghiệm cũng ít thì sẽ xin việc ở đâu nhưng cuối cùng, cả 2 đều tìm cho mình 1 công việc ưng ý. Trong suốt quãng thời gian yêu nhau, anh luôn là người nhường nhịn mình dù lỗi của mình hay là lỗi của anh, anh đều nhận về phía anh hết và là người xin lỗi, chủ động làm hoà trước. Anh luôn biết cách sắp xếp thời gian, cho công việc, cho gia đình và cho mình với câu nói “Kế hoạch của em hôm nay thế nào?” hoặc “Kế hoạch ngày mai của em thế nào” mặc dù chúng mình cũng khá bận. Anh luôn biết tạo bất ngờ cho mình, thi thoảng mua quà, quà ko phải mua thừa thãi mà mua đúng những thứ mình cần, giày mình mới chớm rách, anh mua đôi giày mới, biết mình sắp đi dự tiệc cuối năm cty, anh mua cho mình chiếc váy mới, son mình đánh gần hết, anh lén mang thỏi son đó đi ra hàng hỏi là màu gì để anh mua đúng màu, thi thoảng anh mua hoa tặng mình dù ko ngày gì cả…hay đơn giản như hồi sinh viên, có hôm 12h vẫn mua đồ ăn mang qua, có hôm mua đồ ăn vặt…và chỉ cần được “trả công” bằng 1 cái thơm hoặc 1 nụ hôn. Anh cũng hay chú ý từng chi tiết nhỏ: “Nay em đi làm thế nào?”, “Em có mệt ko?”, “Nay đi ăn gì nhỉ, trời mát mà”…anh cũng uốn nắn cho mình từng cử chỉ, hành động, lời nói…anh còn xác định việc là sau này mình chỉ cần ở nhà đảm đương việc nhà, đừng làm quá nhiều, để anh là người đi kiếm tiền, anh đưa tiền cho mình chi tiêu. Tâm lý như vậy, ai chẳng muốn lấy làm chồng, 1 người chồng như trong những câu chuyện ngôn tình, như trong những bộ phim, nói vui thì là trong sách đỏ…nhưng rồi, đến lúc chúng mình tính đến chuyện cưới xin, cả 2 gia đình đã qua nhà nhau chơi thì mình ko hiểu sao, anh lại biết 1 bí mật mình muốn giữ từ lúc chia tay n.y cũ đó là…mình từng mang bầu và vì lúc đó chưa sẵn sàng cả về mặt thể chất lẫn tinh thần, vật chất nên mình đã có quyết định bỏ đứa bé, 1 phần cũng do n.y cũ mình từ chối trách nhiệm. Ko biết có bạn nữ nào từng trải qua khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc bản thân không đủ điều kiện để nuôi con, khoảnh khắc là bố nhưng ko muốn nhận con, chối bỏ trách nhiệm, khoảnh khắc bản thân bất lực, phải tự chịu trách nhiệm nó nặng nề đến mức nào…mình mới làm như vậy. Ngỡ tưởng khi gặp anh, mình sẽ có thể có 1 hạnh phúc mới, nhưng rồi sự thật thì mất lòng: - Trong tất cả những việc anh biết về em thì những việc trước kia, anh ko nói ra, anh có thể chấp nhận được nhưng còn việc này, anh không chấp nhận được. Mỗi con người có 1 giới hạn của bản thân và sự việc đó của em đã vượt quá những gì anh nghĩ. Phải, anh tốt với 1 người bình thường, chứ anh ko muốn tốt với 1 người đã từng như vậy, làm việc ấy quá sớm, để rồi ko chịu trách nhiệm, để rồi phải bỏ đi 1 sinh linh bé bỏng. Em trách anh cũng được, chửi mắng anh cũng đc nhưng sẽ ko thay đổi được gì đâu. - Vậy giờ anh coi em là 1 người không bình thường, anh quyết định… - Chúng ta chia tay đi, anh hết yêu em rồi hay đúng hơn là hiện giờ, anh ko thể chấp nhận 1 con người như em. Chúng mình chia tay. Bố mẹ còn hỏi tại sao chúng mình chia tay thì mình chỉ nói là “Con chợt nhận ra là con với anh ấy chỉ yêu nhau được chứ còn lấy nhau thì không hợp” vì ngay cả bố mẹ mình cũng ko biết chuyện mình từng đi phá th.ai. 1 người đàn ông mình dành 5 năm thanh xuân để yêu hết mình, trao đi lần đầu, chấp nhận hi sinh bản thân, 1 người đan ông tiếp theo mình dành 4 năm tuổi trẻ để yêu thật lòng…và rồi mình còn lại gì? Người ta nói, muốn hạnh phúc, muốn có tình yêu đẹp, chúng ta đều phải “Trá giá”. Vậy mình phải trả bao nhiêu cho cái “Giá” của quá khứ chính bản thân mình đây? Có lẽ chỉ khi nào 1 người đàn ông quen mình với dung mạo xấu xí nhất của mình, chấp nhận mình với quá khứ của mình…đó mới đúng là người mình cần, đúng ko các bạn?