Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
2 năm trước
#22589: Anh ơi, đã 2 năm rồi! . Hôm nay vào một ngày đẹp trời bỗng nhận được một
#22589: Anh ơi, đã 2 năm rồi! Hôm nay vào một ngày đẹp trời bỗng nhận được một tin từ bạn bè nói rằng anh đã mua được xe làm em mừng quá anh ạ. Cuối cùng thì anh cũng đạt được mục tiêu trước năm 30 tuổi. Nhưng niềm vui đó em cũng chỉ dám để trong lòng vì chúng ta đã chia tay 2 năm rồi. Anh nhớ không? Chúng ta bắt đầu quen nhau từ cuối năm 2015, và bắt đầu yêu nhau sau 1 năm quen biết 16/10/2016. Em vẫn nhớ như in thời gian đó, khi mà em còn đi học đại học còn anh đi làm. Chúng mình gặp nhau vào những ngày cuối tuần và la cà những quán ăn vỉa hè. Những ngày đó khi mà hai đứa không có tiền nhưng tình cảm lúc nào cũng đong đầy. Có lần vào dịp valentine đầu tiên anh mua tặng em socola nhưng em lại mắng anh vì anh hết tiền rồi còn mua cho em làm gì? Em đâu cần socola hay hoa hoét gì em chỉ cần anh chở em lên cầu long biên uống một cốc nước mía 10k, hút sột soạt cả hai cùng cười vang. Anh và em bằng tuổi nhưng anh rất tâm lý và luôn thấu hiểu em, anh chiều chuộng em nên vậy 2 em hẹn hò chúng mình chẳng cãi vã mấy lần. Hơn nữa anh là một người đàn ông sống vì gia đình, bạn bè, luôn có một trái tim ấm áp và đầy yêu thương. Chính vì vậy ở cạnh anh em luôn cảm thấy hạnh phúc và yêu thương. Thời gian sau gia đình em gặp chuyện, anh cũng là người giúp em vượt qua khó khăn đó. Làm gia đình em đến bây giờ ai cũng nhắc đến anh. Nhưng chuyện gì đến cũng sẽ đến, anh làm ăn thua lỗ gần 100tr lúc đó em có một số tiền nhỏ em muốn giúp anh trả một phần để anh đỡ áp lực. Nhưng anh không đồng ý, anh không muốn em khổ anh không muốn em phải chịu cùng anh. Đó là khoảng thời gian anh áp lực nhất, khó khăn nhất và rồi anh quyết định chia tay em. Hôm đó trời mưa, chúng mình uống cà phê lần cuối mặt anh gượng cười và rồi anh nói anh muốn chia tay em. Anh khóc, em cung khóc, trời cũng khóc ..28/09/2018 Đợt ấy mẹ em mổ mật, em phải về chăm mẹ nhưng em lúc nào cũng nhớ anh. Nhớ đến điên dại, em không tin chúng ta đã chia tay. Em trốn vào những góc cầu thang khóc đến điên dại, em đau lắm anh biết không? Em cứ nghĩ lúc đó trời sập mất rồi. Một thời gian sau em có người mới, và rồi em kết hôn em cũng không biết tại sao em lại kết hôn trong khi em không hề có chút tình cảm nào. Có lẽ suốt cuộc đời em, anh là người em yêu nhất còn chồng em hiện tại em chỉ sống vì tình nghĩa. Chồng em chẳng tâm lý cũng không hiểu anh, không lắng nghe em và cũng chẳng buồn khi em khóc. Em sống trong một cuộc hôn nhân không tình yêu và sự thấu hiểu. Em nằm mơ thấy anh rất nhiều, nhiều lúc muốn gọi điện cho anh một cuộc muốn nghe giọng anh chỉ 1s nhưng em biết rằng em có gọi 100 cuộc anh sẽ không nghe. Vì em biết tính anh là vậy. Chúng mình từng hứa hẹn bao giờ ra trường chúng mình sẽ kết hôn, sẽ mua nhà, mua xe, anh sẽ không muốn em phải khổ. Vì em thực sự đã khổ và bất hạnh lắm rồi. Chúng mình đã từng trải qua bao sóng gió của cuộc đời nhưng rồi chẳng thể bên nhau lúc mưa ngâu. Lúc anh và em chia tay ai cũng tiếc, ai cũng hỏi sao lại chia tay。em cũng ko biết nói sao nữa, nhắc lại em lại ứa nước mắt.. Cách đây khoảng 3 tháng mẹ em bị tai nạn nặng chi phí điều trị quá nhiều, anh lặng lẽ chuyển tiền cho em. Ngay khi tin nhắn báo chuyển tiền đến em đã biết đó là anh mặc dù tin nhắn đó không hiện tên của anh. Ngay cả anh có bảo không phải anh, em vẫn tin đó là anh. Em không muốn nhận số tiền đó vì chúng mình đã chia tay rồi, em cũng không muốn mắc nợ anh vì anh đã giúp gia đình em nhiều lần. Em chuyển tiền lại cho anh, anh laii chuyển cho em, anh nhắn tin rằng “ anh chỉ muốn giúp đỡ em một phần, cuộc đời em đã quá bất hạnh rồi, cố lên em nhé!”. Trời ơi, em vỡ oà trong nước mắt cảm xúc trong em lại ùa về. Lại một lần nữa em lại mắc nợ anh. Đêm hôm qua, em lại nằm mơ thấy anh. Thực sự mà nói em chỉ ước được gặp anh 1 lần muốn kể cho anh những gì em trải qua thời gian vừa qua hoặc chỉ nhìn anh một cái thôi. Chúng mình có thể gặp nhau rồi ôm một cái rồi về không anh? Gửi những bạn đang yêu, thế giới này rộng lắm tìm được người yêu và hiểu mình thì lại càng khó. Bằng mọi giá hãy luôn giữ nhau đi đến hết đời nhé! Vì mất đi rồi bạn sẽ không tìm lại được khoảnh khắc đó nữa đâu. Như mình vậy, cho dù đã kết hôn nhưng cái cảm giác đó cảm xúc đó không có người nào có thể đem lại dc. Mình có hối hận không?Tất nhiên là có! Sau tất cả, anh có mọi thứ, em cũng sẽ có mọi thứ nhưng chúng ta lại không có nhau! Nếu thời gian quay trở lại、liệu anh có yêu em như ngày đầu?