Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
2 năm trước
#22580: 8 năm sau...Chúng ta lại gặp nhau!. Hôm nay cuối tuần, tạm gác công việc
#22580: 8 năm sau...Chúng ta lại gặp nhau! Hôm nay cuối tuần, tạm gác công việc lại, đi siêu thị mua sắm…bớt chợt gặp lại người yêu cũ sau từng ấy năm… Phải, mình và cô ấy từng yêu nhau từ năm lớp 11. Làm quen cũng duyên lắm, hôm đó ngày khai giảng năm học mới, ngồi tại lớp nhìn sang lớp bên, thấy 1 bạn gái mặc áo dài, cũng xinh xắn, ngày trước thì ko trang điểm nhiều như bây giờ nên chỉ cần bạn ấy đi làm tóc, tô 1 chút son là đã thấy ấn tượng lắm rồi. Cả buổi khai giảng cứ thi thoảng nhìn liếc sang rồi khi 2 cặp mắt nhìn nhau thì mình lại nhìn ra chỗ khác, giả vờ nhìn lướt qua thôi, 1 lần, 2 lần…lần thứ 3 thì bạn gái ấy biết, bạn vẫy tay như muốn nói lời chào…ngày hôm đấy là ngày 2 đứa bắt đầu biết đến sự tồn tại của nhau. Cũng chính ngày hôm đấy, mình tìm thông tin và nhờ 1 bạn gái khác ở lớp bạn ấy gửi lời chào và hẹn nhau “Cuối giờ tớ đợi cậu ở gốc cây bàng, nếu cậu đồng ý cho tớ làm quen thì về cùng tớ nhé!” Sau gần 3 tháng làm quen, tán tỉnh, cùng đi học, cùng ăn sáng hay mua hộ đồ ăn sáng, cùng đi về mặc dù ko chung 1 cung đường, mình vẫn đưa bạn ấy về tận nhà rồi mới về nhà, sáng cũng vậy, cùng nhau học tập nhưng môn chung, còn môn chuyên thì mình giúp bạn ấy, bạn ấy chuyên văn lại giúp lại mình môn văn…cứ thế chúng mình yêu nhau lúc nào ko biết nhưng hết cấp 3, tận lớp 12 ngày bế giảng mới biết nụ hôn đầu là gì… Lên đến đại học cũng như bao bạn sinh viên như bây giờ, tự đi tìm nhà trọ, tự sắp xếp sao cho thời gian học hành vui chơi và đi làm thêm hợp lý, 2 đứa nhà cũng ko khó khăn đến mức phải đi làm kiếm tiền trang trải học tập, chỉ là muốn đi làm để lấy kinh nghiệm, có thêm chút tiền tiêu vặt thì càng tốt với lại đại học cũng có thời gian vì 2 đứa ko tham gia hoạt động nào trong trường cả. Chỉ quanh đi quẩn lại 4 việc: Học + Đi làm thêm + Học tiếng Anh + Dành thời gian cho nhau… Thời gian lại tiếp tục trôi qua, cả 2 bước sang năm cuối, nhất là thời điểm chuẩn bị nhận bằng đại học, cả 2 đều có tấm bằng đại học giỏi, có bằng tiếng Anh lại có kinh nghiệm, ko biết các bạn giờ thế nào chứ hồi đấy có 3 thứ ấy gần như xin đâu cũng nhận, chỉ cần đúng ngành là người ta nhận hết…nhiều dự định lắm, mà bản thân chúng mình nghĩ ko thích đi làm thuê lâu vì muốn giàu…phải tự kinh doanh. Tư tưởng là vậy…2 đứa tính đi làm 1 thời gian, có vốn bắt đầu tập tành kinh doanh nhưng sự thật cuộc sống thường mất lòng, có lẽ khi yêu bằng tuổi, sự trưởng thành, thành công của đàn ông lúc nào cũng chậm hơn phụ nữ… Sau khi đi làm, bạn gái mình bắt đầu có 1 tư tưởng rất khác…là ko còn muốn cùng mình kinh doanh, mà sẽ là 1 người phụ nữ của gia đình, đảm đang, còn việc kiếm tiền là dành cho đàn ông, ko chỉ bạn gái mình mà những người bạn của cô ấy đều có những tư tưởng như vậy…sau chỉ hơn 1 năm ra trường, bạn gái mình dần như biến thành 1 người khác, lúc nào cũng nói về chuyện cưới nhau ở đâu, bao giờ mua xe. Rồi cũng nói với mình rằng bản thân thì chịu được nhưng sợ con sẽ khổ, mỗi lần đi lại lại phải bắt xe đi, rồi nhà ở thuê thì tiền trả hàng tháng như nào, bao nhiêu chi phí…Và rồi chúng mình không còn chung 1 con đường, những thứ bạn gái mình cần mình ko thể có luôn và cũng ko chắc là sẽ có, những thứ mình cần từ bạn gái mình là sự đồng hành thì vì tư tưởng khác nhau nên 2 đứa ko thể đồng hành cùng nhau được nữa. Kết cục, chúng mình chia tay sau gần 7 năm yêu nhau… Sau 1 năm chia tay, bạn gái mình có n.y mới, sau 2 năm tiếp theo thì họ về chung 1 nhà. Nghe bạn bè nói rằng chồng cô ấy cũng ko phải giàu có, hơn cô ấy 4 tuổi nhưng do bố mẹ tích góp từ trước nên mua được cho 1 căn chung cư, 1 chiếc xe hơi. Còn mình, trong suốt khoảng thời gian ấy đến tận bây giờ, mình vẫn chưa yêu ai, 1 phần mình trải qua quãng thời gian thất tình, 1 phần nữa mình lao đầu vào công việc để kiếm tiền, còn ko có thời gian dành cho tình yêu vì mình nghĩ…thôi cứ ổn định, sau này yêu và cưới cũng chưa muộn. Và giờ, sau 8 năm chia tay, cả 2 đã bước sang tuổi 32, mình 1 phần cũng do may mắn nên đã có nhà riêng, có xe, có tiết kiệm, lo được cho bố mẹ ở quê hết rồi, giờ chỉ làm tích luỹ cho vợ con sau này, chưa phải giàu có chục tỉ, trăm tỉ nhưng cũng đủ so với bản thân thì….mình lại gặp n.y cũ 1 lần nữa…cô ấy đi cùng chồng và 1 đứa bé, mình đoán khoảng 5 – 6 tuổi gì đó, ngồi trên chiếc xe đẩy hàng, mình theo sau 1 hồi thấy cả 3 nói chuyện vui vẻ, thấy rất hạnh phúc. Bớt chợt, cô ấy quay ra tìm đồ gì đó thì thấy mình đứng đó, cả 2 ko nói chuyện gì với nhau cả, chỉ đứng nhìn nhau khoảng 4 giây, rồi mình giả vờ lấy đồ, cô ấy cũng quay đi. Chồng cô ấy hỏi “Sao thế em?” – “À ko có gì ạ, em ko tìm thấy đâu” – “Qua sạp bên kia xem” – “Vâng, chắc bên kia mới có”. Trước khi cùng chồng và con đi qua sạp khác, cô ấy vẫy tay chào mình, như ngày đầu tiên 2 đứa biết sự tồn tại của nhau…ngày khai giảng hôm ấy. Có lẽ bây giờ cô ấy đã rất hạnh phúc, còn mình…cũng nên đi tìm hạnh phúc thôi đúng ko mọi người. Có lẽ cả 2 đã chọn con đường đúng… “sau này chúng ta cái gì cũng có chỉ là không có chúng ta”