Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
2 năm trước
#22579: Nếu có một điều ước, tôi ước rằng mình chưa đến tuổi phải lấy chồng!. Bản
#22579: Nếu có một điều ước, tôi ước rằng mình chưa đến tuổi phải lấy chồng! Bản thân bây giờ như đang cố giải một bài toán khi đã gần hết thời gian. Tôi đã bước qua tuổi 26, độ tuổi mà mọi người hay bảo là "lấy chồng được rồi!". Mọi người thường cho rằng tuổi "lấy chồng được rồi" ấy là khoảng 26, 27, 28, 29 và hiển nhiên không có 30. Bằng sự tự tin của tuổi trẻ, với cả công việc và người yêu đều như ý nguyện, tôi không nghĩ quá nhiều về việc lấy chồng, khi nào hai người chuẩn bị xong thì sẽ cưới. Tôi đã nghe các anh chị đồng nghiệp tâm sự có con đầu ở tuổi 30 thật sự KHÓ KHĂN như thế nào? Các chị gặp vấn đề trong sinh nở, vì tuổi đã không còn trẻ, các xương chậu không còn khỏe như tuổi 20 và có người suýt không qua khỏi trên bàn mổ. Dẫu mẹ tròn con vuông, nhưng ông bà nội ngoại hai bên lại tuổi cao sức yếu. Một bên chăm sóc con cái, một bên chăm người già ốm đau.... Mẹ tôi còn đùa vui rằng, con trai 30t sẽ lấy những đứa vừa ngoài 20 trẻ, khỏe chứ ai lấy mấy đứa già như mày. Tôi bắt đầu suy nghĩ về việc kết hôn, cố gắng hoàn thành mọi thứ mong sớm ổn định trong công việc, dành dụm ra một khoản để chuẩn bị cho việc kết hôn và mướn (hoặc mua nhà) vì bạn trai tôi là dân tỉnh lên SG học và làm việc. Và tôi cũng đã chuẩn bị tinh thần. Nhưng, có lẽ tới tận bây giờ tôi mới thấm câu "người tính không bằng trời tính", tôi và ny chia tay! Quen biết nhau từ thời sinh viên, học chung một lớp nên đã quá hiểu nhau. Tôi mến và chấp nhận anh bởi tính tốt bụng, thẳng thắng, giản dị (nếu không muốn nói hơi xuề xòa trong việc ăn mặc) và cũng có chút biết tiết kiệm. Thời gian bên nhau, vui buồn chia sẻ rất thoải mái, chúng tôi thoải mái cáu giận nhưng lại hòa nhau ngay sau đó. Khoảng thời gian ấy, tôi rất hạnh phúc vì cảm thấy mình đã tìm được người yêu, tri kỉ cho bản thân. Và rồi, anh đã xúc phạm tôi, dù hôm trước chúng tôi còn vẫn vui vẻ, anh đi về còn không quên mua cho tôi ly nước trái cây. Hôm đó, tôi giận lắm, tôi hận đến mức thề với lòng sẽ không bao giờ nói chuyện lại với anh. Mấy hôm sau, anh có nc nhưng tôi không trả lời. Vì lòng tự trọng nên chỉ khi nào a thật tâm xin lỗi thì tôi sẽ xem xét, tôi định bụng là như vậy. Và chúng tôi cùng im lặng suốt hàng tháng trời. Tôi bắt đầu sốt ruột, vừa giận vừa thương, nên đã gọi anh ra để nói chuyện một lần. Tôi dự tính sẽ tự nói ra xem anh có chịu xin lỗi ko, nếu ko thì sẽ hù "chia tay" xem như thế nào, chứ tôi không thể nào chịu đc cảm giác im lặng này nữa. Nhưng chuyện không như tôi nghĩ, 1 câu xin lỗi cũng không có, anh chấp nhận chấm dứt. Hôm đó, trời mưa lớn, tôi vừa đi vừa khóc, tôi cảm thấy uất ức chưa từng có. Không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy? Là do 1 câu xin lỗi rất khó nói hay do tình cảm ba năm chưa đủ để bản thân nhận được lời xin lỗi? Tôi đã khóc rất nhiều! Sau đó, anh có nói với tôi lý do là anh đã hết tình cảm và cảm thấy áp lực khi ở gần tôi, áp lực với chuyện lập gia đình. Anh có nói cuộc sống của anh hiện giờ rất thoải mái. Lúc đó, cảm giác như bản thân đã mất đi tất cả, mất đi niềm vui, niềm hạnh phúc, mất đi cả tuổi thanh xuân đã từng cố gắng. Tôi thấy mình như kẻ trắng tay. Đã 1 năm rồi, nhưng mỗi khi nhắc tới nước mắt lại chực trào, cảm giác như chuyện mới xảy ra hôm qua. Tôi biết giờ đây mình phải sống cho ngày mai, phải nghĩ đến sau này. Rồi tôi sẽ lập gia đình. Nhưng là với ai? liệu còn đủ thời gian để bản thân bắt đầu tìm hiểu một mối quan hệ mới, liệu có còn người phù hợp để tin tưởng và hàn thuyên mọi chuyện, và quan trọng là sau này, khi đang bồng con thì anh ta có tiếc với tôi một lời XIN LỖI? Tôi chỉ ước mình chưa đến tuổi PHẢI LẤY CHỒNG!