Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/ute-confession
admin
4 năm trước
#18_205 24/03/2018 22:41:10 "Chào ad, chào mọi người! Nay là một ngày đẹp trời mà
Hình mô tả cho bài confession
#18_205 24/03/2018 22:41:10 "Chào ad, chào mọi người! Nay là một ngày đẹp trời mà trong lòng nhiều thứ ngổn ngang quá nên viết vài dòng ra đây hi vọng giải tỏa được chút nào! Sau những giây phút lí trí cứng <a href="https://confession.vn/11735-minh-moi-chia-tay-moi-nguoi-a-va-chia-tay-sau-khi-ve-ra-mat-nha-anh-du-minh-a-chuan-bi-toi-2-n/" title="lòng thì" alt="lòng thì">lòng thì</a> giờ đây tim nó đau quá! Cũng lâu rồi, vậy mà thời gian <a href="https://confession.vn/10327nguoi-yeu-ho-vo-cha-la-em-ang-co-gau-em-la-nam-nguoi-yeu-em-hon-em-3-tuoi-la-tien-boi-khoa-tren/" title="chưa xóa" alt="chưa xóa">chưa xóa</a> nhòa nỗi đau đó cho nó sao? Hôm nay nó vô tình bắt gặp người đó ở canteen trường. Và thế là trong lòng nó lại trào lên cảm giác rơi rớt từ khoảng cách 100m. Lần thứ hai rồi kể từ ngày đó. Nó không giám nhìn người đó nhiều hơn một giây vì chỉ sợ cảm giác mất mát quay về; vậy nên nó kéo cái mũ áo khoác lên, bước thật nhanh qua lối khác, để cho <a href="https://confession.vn/11390-vi-em-so-ko-co-ai-ua-em-i-an-i-choi-cung-nua-khong-biet-bao-nhieu-cai-en-no-roi-vao-minh-het-m/" title="người kia" alt="người kia">người kia</a> không nhìn thấy nó đang ở đó và để nó không thấy vẻ mặt của người kia lỡ chẳng may họ trông thấy. Tất cả những gì nó nghĩ ra lúc đó là chuồn nhanh. Nó tự an ủi mình đã làm rất tốt bấy lâu nay; quên đi, lao đầu vào học và làm, thỉnh thoảng gặp bạn bè và tâm sự để cuộc sống nó không u ám như quãng thời gian đó. Nó cười trở lại, yêu đời trở lại. Thế mà sao hôm nay nó lại bị khơi lại nỗi niềm xa lắc từ thuở hồng hoang kia! Bất chợt sau khoảnh khắc đó nó cảm thấy bản thân tồi tệ quá, yếu đuối quá; mà nó ghét sự yếu đuối. Nó không muốn người ta nhìn nó bằng ánh mắt thương hại, ngàn lần không muốn. Về tới nhà nó trùm chăn khóc một mình. Không muốn ai biết và không cần ai quan tâm. Nó ngủ một mạch tới sáng, thức dậy và tự nhủ mọi thứ sẽ bình thường trở lại! Nó không muốn ghét thêm một ai nữa. Nó biết nó sẽ làm được, chỉ cần thêm thời gian nữa thôi. Nó sẽ đứng mãi ở khoảng cách này và nhìn họ bước đi. Như vậy là quá đủ rồi! Nó sẽ lớn dần và lớn hơn nỗi đau kia! Nó thề! Nó muốn nói với người kia lời cảm ơn vì đã bước qua thanh xuân của nó! Nhưng nó biết người ta cũng không quan tâm đâu nên nó cười nhạt rồi lặng lẽ hòa theo dòng người...." #bông