Bình luận

năm 1, tạch 1 môn, nghĩ chắc do mình xui thui. năm sau cố gắng (vẫn còn nhớ con 5 đầu tiên là môn j) năm 2, nợ lun 2 môn thần thánh, bắt dầu tạch nhiều hơn, học dc skill tính xa, cố lên năm 3 cố gắng năm 3, trả nợ sạch năm 2, nợ thêm 2 môn mới cũng thần thánh, rớt k đếm nổi, 5 nhiều vô kể, ngưng buồn, không khóc, bạn hỏi sao m k an ủi t (bạn dó rớt), an ủi làm j, lo mà thi cho tốt đi, sắp cấm thi đến nơi rùi, buồn rùi cũng lấy lại tinh thần thui năm 4, dính luôn lời nguyền y dược, h sao. Éo buồn nhiều nữa, deadline ngập mặt rùi, đi tới đây rùi k lẽ quay lại... p/s: tự chịu trách nhiệm với bản thân, tự chịu trách nhiệm với cuộc sống(tối thiểu). bước qua nỗi buồn mà cười và luôn cố gắng. Cuộc sống luôn cóa những niềm vui mà
Số môn đậu lần 1 = số môn rớt phải thi lại lần 2. Chưa tính còn dính 2 môn thần thánh. Bạn tới ngưỡng đó chưa nhỉ :-s Có 2 loại ng thành công: một là người giỏi, xác định dc mục tiêu, đi băng băng tới đích. Loại thứ 2, không giỏi, chỉ biết đi và chỉ có thể đi đúng 1 con đường, 1 mục tiêu, té thì đứng dậy đi tiếp, cũng tới đích. P/s: chúc bạn luôn đứng dậy sau vấp ngã :)