Bình luận

Em biết không? Ba mẹ li hôn khi chị 6 tuổi, 1 mình mẹ nuôi 3 chị e ăn học, khó khăn khổ cực muôn phần. Nhà có mình chị đi học, 2 em chị nghỉ học rồi. Nhưng nhờ phấn đấu cố gắng chị đã đi làm, em chị cũng tự học ngoại ngữ và xin làm nhà hàng nc ngoài giờ đc cử đi nc ngoài. Gia đình 4 người nhưng phải li tán mỗi ng 1 nơi. Mẹ chị bệnh nặng mổ hết 60 tr, bạn bè gom tiền cho vay 1 ít + họ hàng và làng xóm, chị nghỉ làm cả tuần, em trai ở nhà 1 mình lo vườn tược, em gái đi nc ngoài. 1 mình thức ngày đêm lo cho mẹ, nhà ngta hết ng này ra ng kia vô thấy buồn vô cùng cho gia cảnh nhà mình, 1 mình lo đủ chuyện thấy tủi thân nhưng rồi phải mạnh mẽ cố gắng. May sao đợt đó có bảo hiểm nên còn có 25 triệu. Mẹ mổ xong đc 2 tuần thì đùng cái chị bị tai nạn, bạn bè lại thay nhau chăm sóc chị+ mẹ chị. Lúc ấy khóc cũng k khóc nổi.Giờ thì vẫn ráng cày ngày cày đêm trả nợ cho bạn. Nhân đây chỉ muốn cám ơn cuộc đời đã ban cho những đứa bạn tuyệt vời.
Hoàn cảnh của mình cũng tương tự bạn, đọc cfs của bạn cảm thấy nhớ ba mẹ dưới quê vô cùng, cảm thấy mình không được may mắn về điều kiện kinh tế như các bạn khác nhưng bù lại mình chắc chắn 1 điều tình thương ba mẹ dành cho mình không kém cạnh bất cứ người hạnh phúc nào trên cuộc đời nào hết, 4 năm rồi mình cố gắng bương chãi ở cái thành phố này, lễ tết nhìn mọi người đi chơi đâu đó hay về quê sum họp gia đình cảm thấy buồn tủi lắm nhưng luôn tự nhủ " con trai nhớ ba mẹ rất nhiều nhưng con xin lỗi, xin lỗi vì con đã để ba mẹ mong con về từng ngày, con phải cố gắng để kiếm tiền bớt gánh nặng lên đôi chân đã mỏi của ba, mái tóc đã bạc của mẹ vì lo cho con hơn 21 năm qua ", Tháng 7 vu lan chỉ biết cầu mong ba mẹ luôn mạnh khoẻ sống đời với con ❤ ...Nói chứ đi chạy xe ôm tiếp :)