Bình luận

Mình cũng từng có khoảng thời gian giống bạn nè, không sao đâu bạn, cứ tịnh tâm suy nghĩ từ từ bắt đầu lại là được. Bạn có thể tham gia chương trình "Gia sư tình nguyện" với tụi mình nè ? đảm bảo bạn sẽ có cái nhìn khác về cuộc sống, tự động bản thân sẽ thay đổi tốt lên thôi ?
Thực sự thì bây giờ bạn vẫn chưa thấy được hết hệ quả của nó đâu. Chỉ cho đến năm cuối, khi thấy đám bạn trong lớp đi thực tập, làm đồ án hết rồi. Mà bản thân vẫn chưa tích đủ 100 chỉ thì bạn sẽ thấy 4 năm qua bạn đã sống thừa như nào. Đùa chứ mình không phải đang nói bạn đâu. Bạn k16 thì vẫn chưa có gì là muộn cả, vẫn còn cơ hội để thay đổi bản thân. Với kiểu tính của bạn là ngại giao tiếp, ngại đám đông thì mình khuyên bạn không nên tham gia các câu lạc bộ hay hoạt động gì đó làm chi cả. Vì khi vào đó bạn không tìm thấy được hứng thú, mà ngược lại bạn còn cảm thấy nó thật nhảm nhí. Kiểu như: "sao họ có thể làm được vậy nhỉ, có cho trăm nghìn mình cũng không làm được như vậy!". Kiểu vậy đó, bạn sẽ không tài nào hoà nhập được vào môi trường như thế cả. Đơn giản khi một người thích nghe nhạc Mr. Siro, nhưng đến khi gặp ai đó, nơi nào đó mở nhạc remix, DJ ầm ầm bên tai thì họ sẽ chẳng thể nào ơ đó được lâu cả. Mình khuyên bạn nên tìm đến những việc làm mà bạn cảm thấy ý nghĩa, cảm thấy mình có thể làm người thân mình vui, hoặc bản thân mình cũng có thể giúp đỡ một ai đó một chút tấm lòng. Ví dụ như nhân lễ vu lan bạn có thể gọi về hỏi thăm sức khỏe ba mẹ, không cần phải "con thương ba, con yêu mẹ" màu mè hoa lá cành chi đâu. Đơn giản như thế thôi người thân bạn cũng cảm thấy ấm lòng rồi. Sắp tới trung thu này bạn có thể mua quà gì đó gửi về cho mấy em, mấy cháu. Hoặc khi ra đường, vào quán ăn gặp những người già, người tàn tật, những người hát rong đáng thương nào đó, bạn có thể giúp đỡ họ chút ít. Nếu làm được những việc như vậy bạn sẽ thấy mình rất tuyệt vời :))). Tin mình đi, mỗi lần làm như vậy nếu xuất phát từ tấm lòng bạn sẽ tự mỉm cười như con điên vậy :))). Không cần làm những việc xa sỉ, những việc nhỏ có ý nghĩa sẽ giúp bạn cảm thấy cuộc sống này thật đẹp. Sẽ có lúc bạn ngộ ra rằng: "Ồ cuộc sống này vẫn còn nhiều điều đáng làm hơn là cứ mải sấp mặt vào tường". Giúp đỡ người khác là cách bạn tạo ra nghị lực cho bản thân, cũng là cách làm bạn vui vẻ. Khi bạn vui, tự khắc bạn sẽ mở lòng với mọi người. :))). Khi bạn phá được cái vỏ bọc mà bạn nói rồi, thì chứng ngại giao tiếp, ngại đám đông của bạn đã không còn là điều đáng bàn nữa. Đến lúc đó bạn có thể tham gia những clb, tham gia ctxh... mình chắc rằng bạn sẽ dễ dàng hoà nhập hơn nếu so với hiện tại. Hi vọng bạn đọc được cmt này của mình, chứ mất công mình ngồi gõ lại bao nhiêu đây chữ 2 lần luôn đó :))))