Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/tdt-confessions
admin
4 năm trước
#17025 22/08/2018 17:08 Cảm nhận khi là tân sinh viên Sau khi nhận được tin
Hình mô tả cho bài confession
#17025 22/08/2018 17:08 Cảm nhận khi là tân sinh viên Sau khi nhận được tin là đậu vào TDT thì cảm thấy khá là vui nhưng sau khi quần quật suốt 1 tuần trong trường rồi thì bắt đầu cảm thấy bất lực. Kỷ luật trường nghiêm mình hiểu, nhưng có cần nghiêm đến độ có những trường hợp đặc biệt cũng ko thể xử lý riêng ko. Mình là một đứa bị bệnh (bệnh gì thì mình xin ko muốn nói), nói chung thì đây là căn bệnh mãn tính và chưa có thuốc điều trị, mình đã từng sống chết với nó và vật lộn với nó nhiều năm, đã có lúc mình cảm thấy mệt mỏi và muốn từ bỏ cuộc sống này. Thế nhưng mình đã vượt qua được, đã cố gắng trèo qua hết 12 năm học dù đã từng dừng lại 2 năm. Mình ko thích và rất ngại khi nhắc đến căn bệnh của mình vì số người biết đến căn bệnh này ko nhiều và họ ko hiểu hết <a href="https://confession.vn/au-tien-hay-nho-ngang-len-troi-e-ngam-nhung-vi-sao-thay-vi-nhin-xuong/" title="đc khi" alt="đc khi">đc khi</a> mắc phải căn bệnh này mình đã phải trải qua những gì. Họ cứ luôn cho rằng là mình xạo, mình bịa chuyện để mọi người thương hại vì những khi mình xuất hiện trước mặt mọi người mình trông rất bình thường. Mình vốn là một đứa năng động, rất thích tung tăng và tham gia <a href="https://confession.vn/15477-phai-lam-gi-khi-ny-luoi-e-nam-3-neu-any-hon/" title="cái" alt="cái">cái</a> này cái nọ nhưng từ khi bị bệnh mình ko đc làm những điều mình thích nữa, ngay cả ngành học Tổ chức sự kiện mình thích nhất mà <a href="https://confession.vn/14570-minh-nam-nay-26-co-anh-nguoi-yeu-cung-tuoi-yeu-nhau-uoc-hon-1-na/" title="còn phải" alt="còn phải">còn phải</a> từ bỏ. Cả một buổi trưa hôm nay mình đi từ văn phòng này đến văn phòng kia để xin miễn học GDTC và xin nghỉ những ngày tái khám, những gì mình nhận được ko phải là sự thông cảm và tìm phương pháp giải quyết giúp mình, thay vào đó là những lời như kiểu nếu em ko thế này thì em sẽ bị thế kia và em sẽ ko đc thế nọ bla bla. Mình thật sự ko hiểu nổi, lên đại học nghiêm khắc mình hiểu, quy định quy chế mình hiểu nhưng có thể nào giải thích rõ ràng tìm cách giải quyết giúp mình chứ ko phải bắt mình cứ chạy đi chạy lại rồi bảo chờ xem xét xét duyệt các kiểu ko. Bảo là trường mình rất tốt, là trường tiêu chuẩn quốc tế có phương pháp giảng dạy và hướng đi như các trường quốc tế gì đấy. Nhưng theo mình đc biết ở nước ngoài nếu như học sinh sinh viên của họ có mắc phải những căn bệnh hiểm nghèo mãn tính hay tình trạng sức khoẻ đặc biệt gì đấy thì họ đặc biệt chú trọng và có những ưu tiên xử lý và thông cảm cho họ. Nhưng trường mình chả thấy đâu, mình ko có ý chê tránh trường hay gì nhưng mà việc mình phải chạy vòng vòng đi chỗ này chỗ nọ xin này xin kia mà chả đc kết quả mình khiến mình thật sự rất nản và mệt mỏi. Sức khoẻ mình sắp trụ ko nổi rồi, mình thiết nghĩ nếu ban đầu mình ko cố chấp, chịu nghe lời khuyên từ ba mẹ bạn bè và ko bước chân vào con đường đại học này thì bây giờ có thể mình sẽ thoải mái hơn nhỉ? Chỉ vì mình muốn thử 1 lần đc trải nghiệm cuộc đời sinh viên, muốn đc như bao người bình thường khác thôi nên mình đã cố gắng. Thời cấp 2 và cấp 3 của mình đã ko đc trọn vẹn, mình đã có rất nhiều tiếc nuối cho thời học sinh và mình thật mong cuộc sống đại học sẽ khác đi. Nhưng nào ngờ đâu chỉ những ngày đầu mình đã cảm thấy kiệt sức và muốn dừng bước rồi, ko lẽ cuộc đời sinh viên của mình phải kết thúc tại đây thật sao, mình thật sự ko muốn tẹo nào. Về nhà thì cũng chả biết nói với ai, nói với mẹ cũng mẹ cũng ko hiểu hết và luôn ca bài ca là sức khoẻ là quan trọng, cứ lo sức khoẻ trước đã, học đc thì học ko đc thì thôi nghỉ luôn. Thiệt tình ko biết nên nói với ai và ai có thể hiểu. Quá mệt mỏi!