Skip to content

#15908: Tôi đã yêu em từ năm chị lớp 5 Cảm ơn bạn đã đọc

#15908: Tôi đã yêu em từ năm chị lớp 5
Cảm ơn bạn đã đọc vì bài viết dài và tràn đầy tâm trạng của tôi..
Hồi đấy tôi bị rêu rao, mắng nhiếc, bị coi là hiện tượng lạ của trường tiểu học...
Từ nhỏ tôi đã được sẵn một tính cách bạo dạn, hay nói cười và tạo ấn tượng con ngoan trò giỏi với cô giáo, với mẹ tôi. Năm tôi lên lớp 4, trường tổ chức đại hội liên đội. Bạn biết đấy, đại hội sẽ có đoàn chủ tọa, đoàn thư ký và đại diện học sinh tiêu biểu các lớp đến dự. Chương trình đã được thầy cô định sẵn, đất diễn hoàn toàn dành cho các em thơ 🙂
Chị có viết cho tôi một vài mẩu giấy to bằng bàn tay vứt lên bàn chủ tọa cho tôi. Nội dung ngắn gọn, trẻ con và thẳng thắn lắm 😀 “Minh yêu Thùy Linh”. Bạn Thùy Linh học lớp 4B, tôi lớp 4A. Hai lớp chọn của trường tiểu học. Bạn ấy xinh, da trắng mịn và hay mặc váy kẻ sọc chéo. Chúng tôi, con trai thực lòng là đứa nào cũng một chút xiêu lòng. Tại bạn xinh ấy chứ :)) Tôi là trai ngoan và học khá, lúc đấy còn mặt sữa nên đáng yêu hơn (mẹ tôi bảo thế chứ không phải tôi tự tung hô) thành ra cũng may mắn được gán với Linh. Giờ ra chơi tôi hay bị các bạn lớp kéo sang lớp B và xô đẩy vào bạn Linh. Ở những năm đầu 2000 thì việc chạm vào bạn nữ mà mình thích thích một tí quả là điều ghê gớm và cảm giác như là “sắp cưới nhau không bằng ấy”. Nhưng dần dần tôi thấy không hẳn là mình thích Thùy Linh đâu. Mà nói đúng là sau đợt đấy tôi chẳng dám bén mảng đến nói chuyện hay hỏi bài. Nói chung tôi và bạn Linh vẫn bình thường, chỉ có hai phụ huynh là thân nhau thôi. Vì các mẹ luôn đồng hành với chiếc xe đạp Nhật chở các con đi thi học sinh giỏi huyện lớp 1,2,3....
Tôi thấy chị trêu tôi nên tôi cũng viết lại. Nội dung tương tự, nhưng thú thật là tôi không biết chị thích ai nên tôi đành bảo là: chị yêu anh họ tôi :v. Buổi đại hội kết thúc và hai chị em cũng thu lượm về nhà được vài mẩu giấy khôi hài.
Những ngày sau tôi chủ động hơn và cũng phải mất một tuần để “viết thư qua lại” mà nội dung không có vẹo gì ngoài trêu là thích anh này, cô kia. Hồi đấy tôi sợ và kín tiếng khủng khiếp luôn. Tôi phải lén lút viết và nhờ bồ câu đưa thư (bạn cùng lớp và là hàng xóm của chị) đưa cho chị sau giờ học. Bạn biết đấy, gặp nhau là lộ tẩy liền.
Rồi chúng tôi đã biết nói từ “yêu” mà mãi lên lớp 11 sách giáo dục công dân mới cho tôi định nghĩa rằng “tình yêu là sự quyến luyến của hai người khác giới”. Chúng tôi không gặp nhau mà chỉ cứ như thế, chỉ là nhìn và cảm nhận từ xa. Nhìn và nhìn, viết và viết. Có lẽ tình yêu trẻ con đến như thế là vĩ đại lắm rồi :). Tôi nhớ mãi những phút cuối buổi học tôi phải xé nháp và khươ tay viết vội vài câu tỏ tình cho chị. Một hôm chúng tôi không viết cho nhau là kiểu gì cũng bị trách móc :))
Một ngày đẹp trời nào đấy, chúng tôi bị phát hiện và câu chuyện bùng nổ toàn trường. Đợt đó rơi vào đợt thi học sinh giỏi cụm. Cuộc thi tập dượt cho thi học sinh giỏi huyện, do các trường tự liên kết tổ chức với nhau để tập dượt tinh thần cho các cháu nhỏ. Tôi bị các anh khóa trên xuống tận lớp lên mặt, tôi bị một vài anh gửi tặng những cụm từ tục tĩu, thô bỉ và đầy tính hăm dọa..Tôi bắt đầu sợ và trở nên khép kín hơn, thời điểm ấy chị sắp thi học sinh giỏi tỉnh nên về sau cũng thưa dần thư từ qua lại. Tôi chọn cách xa đám đông, đi học sớm, ra chơi ngồi một chỗ và về muộn. Tất cả chỉ để tránh đám đông, không bị bạn bè quây quanh trêu chọc, không bị dọa đánh..Chúng tôi thường nhìn nhau vào sáng sớm, tôi đứng ở bể chứa nước sau lớp học, nhìn chị dắt xe từ cổng trường vào. Đó là những hôm chị đẹp và thần thái nhất trong cái áo ấm phao màu hồng đậm, cái áo phông vàng phớt, tóc dài và cười đẹp mê hồn. Tất nhiên là việc thường xuyên đứng bể nước của tôi cũng bị phục kích bởi lũ bạn hóng chuyện. Thành ra về sau nhất cử nhất động của tôi đều bị thâu tóm và quan sát chặt chẽ. Tôi hết chỗ riêng tư và còn một cách cuối là: nhìn từ cửa sổ lớp. Bạn biết đấy, nhìn từ cửa sổ này chéo sang lớp học kia, lại còn không hẹn thì có mà cả tháng mới gặp một lần. Nhưng đó là cách duy nhất..Ít dần ít dần đến lúc tôi cũng quên dần thói quen...
Buổi lễ tổng kết đến..chị lên lớp 6, tôi lên lớp 5. Chị và cả nhà vào Sài Gòn định cư, tôi ở lại quê và xuống trường điểm của huyện học. Ngày tổng kết, chị tặng tôi hai món quà, gói trong tờ giấy kẻ ngang. Đó là một chú lật đật nhỏ xíu và xinh xinh và một vòng tay. Tôi nhận từ tay “bồ câu đưa thư” và mang về cất giữ. Lúc đấy tôi trẻ con hơn chị 🙁 Nên tôi không mua quà gì cả, chỉ nhận thôi. Tôi cũng không viết thư chia tay chị nữa...Hôm tổng kết khóa học, chị được giải khuyến khích học sinh giỏi tỉnh và được vinh danh. Tôi ngồi dưới cúi đầu và không dám nhìn lên. Tôi sợ bị trêu, tôi sợ bị các anh lớp trên liếc sang và dọa ra về đánh...
Câu chuyện tình yêu trẻ con tạm kết và tôi dần trầm tính, khép kín hơn. Nghe đâu sau này kể lại thì hôm chia tay bạn học để vào nam chị vẫn muốn mời tôi đến nhưng sợ bố chị. Bố chị nghiêm, nghiêm khủng khiếp luôn. Nên chúng tôi đã không gặp nhau lần nào...và chị bay vào Sài Gòn...
Tôi vẫn nhớ đến chị, cứ mỗi sáng đạp xe đi học tôi vẫn nhìn vào ngôi nhà nhỏ đấy, vẫn nhớ tại sân bóng chuyền cạnh nhà chị, tôi và chị đã gửi thư cho nhau hôm tôi đi xem dì tôi thi bóng chuyền giải đấu của xã. Rồi thỉnh thoảng tôi vẫn có một vài cuộc điện thoại với chị. Tôi lén mẹ sang nhà cô chủ nhiệm lớp 2 để nghe điện. Nhưng rồi áp lực học tập đã cuốn tôi dần quên...Tôi học kém môn toán và toán trở thành nỗi ám ảnh của tôi. Tôi phải gặm một tập bài khó hiểu với mục tiêu “con trai là phải toán học chứ không văn vẻ dài dòng”. Cô chủ nhiệm lớp 6 là người tôi biết ơn nhất. Cô đã đưa tôi sang toán, quán triệt tôi là phải TOÁN. Vì tôi có “tiền sử” thi học sinh giỏi cụm lớp 4 đạt điểm chênh lớn nhất: toán 2, văn 9. Tôi càng chăm học hơn và tìm đến học làm niềm vui. Tôi tạm dẹp mọi thứ tình cảm, thích, yêu, cảm nắng sang một bên..
Mùa hè năm ấy, mùa hè lớp 6.
Chị về quê sau 2 năm xa quê....Bạn nghĩ gì? Chắc bạn sẽ nghĩ chúng tôi sẽ gặp nhau, vì 2 năm rồi chắc tôi sẽ người lớn hơn, rồi sẽ hàn huyên lại chuyện cũ, rồi hứa hẹn gì đó nhỉ :)...Thế mà lại không...Chị lên nhà gặp tôi, không phải một mình mà là 3 người bạn nữa. Nếu là ở trường tiểu học tôi sẽ gặp chị đấy, nếu là một mình chắc tôi sẽ gặp chị đấy, nếu và nếu nhiều nữa...Tôi đứng ở trong nhà qua tấm kính đậm nhìn ra và cửa vẫn để khóa..30 phút, 1 tiếng và hơn hơn một tí..chị vẫn chờ và tôi vẫn đứng...
Chị ra về, còn tôi ngồi xó một góc trong nhà buồn man mác...Tôi nghĩ mọi thứ kết thúc rồi, tôi nghĩ tôi còn nhỏ và phải học, chị ở xa và chị cũng phải học. Rồi sẽ không đến với nhau được đâu.
Đó là điều tôi hối hận nhất...
Tôi vẫn đâm đầu vào sách vở, nghe lời mẹ chăm chỉ đèn sách, không yêu đương, không vớ vẩn này nọ. Mãi đến lớp 8 tôi có viết cho chị một bức thư kể về thời gian từ lúc không gặp chị. Tôi không nhận được thư phản hồi, nhưng vẫn vui vì đã mạnh dạn viết thư cho chị sau một thời gian “ất ơ” dài dài của mình 🙂 Sau này chị kể cho tôi là hôm nhận thư bà nội chị còn hét toáng “thằng Hạnh (bố chị) sắp có con rể rồi này” :D. Cơ mà bức thư đó mình viết bình thường mà, chắc bà thấy cháu trai viết thư cho cháu gái nên bàn nghĩ thế đó :), và chị cũng nhanh tay lấy từ bà không để bố chị biết. Bố chị mà biết là ăn đòn ngay. bức thư đó sau này chị không dám giữ vì sợ bố biết, chị chuyển cho bạn giữ hộ..Tiếc là không may mắn, bức thư đó lại bị thất lạc...Còn những mẩu thư nhỏ thì chị kể là chị cho vào một hũ, chôn ở gốc cấy chuối trước nhà. Sau này chị về quê đào lên thì không thấy đâu nữa....
Hè lớp 11, chị lớp 12 thi xong đại học và về quê lần nữa. Cơ mà lần đấy tôi cũng không gặp được, tôi không nhớ rõ nhưng hình như là tôi đang ở thành phố Vinh học. Chúng tôi cũng không liên lạc với nhau...Đến một hôm, một buổi chiều lớp 12.... Tôi ở nhà một mình và ngồi nhặt rau cho bác. Bạn thân của chị gọi cho tôi và bạn chắc biết phần nào nội dung cuộc trò chuyện...Sau hôm đó, tôi có liên lạc với chị... Chúng tôi có nhắn tin qua lại với nhau và chị hỏi về định hướng của tôi sau này. Tôi như một cu cậu 10 tuổi, trả lời và không suy nghĩ gì. Tôi bảo tôi không vào sài gòn đâu, tôi sẽ thi đại học và định cư ở hà nội..Chị cũng có hỏi tôi sao chắc chắn thế, tôi lại càng khẳng định hơn...
Bạn biết không? Con gái làm gì có ai chờ lâu được thế, làm gì có ai mãi giữ khư khư trong mình như thế..Có lẽ đó là những tia hi vọng cuối cùng tôi được nhận và chính thức chúng tôi khép lại câu chuyện tình yêu không liên tục 8 năm, chuyển từ thể trẻ con sang người lớn dần dần...Sau này chị kể cho tôi là chị đã có một vài bạn ngỏ lời khi học trung học, nhưng chị vẫn bảo là chị đã có bạn trai học ở quê. Chị vẫn dành cho tôi những vị trí đặc biệt, còn tôi lại hờ hững, trẻ con và ngớ ngẩn..Và rồi, chị cũng đã gặp được người lý tưởng. Anh ấy sinh năm 92, học cùng trường nhân văn tp hcm và cùng quê gốc Hà Tĩnh với chúng tôi. Một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp và đưa lại cho chị những bức ảnh mà theo tôi là tuyệt diệu. Anh hiểu chị hơn tôi, đồng cảm với hoàn cảnh của chị, giúp chị và bên chị mỗi khi chị khó khăn. Anh cũng được chị kể cho nghe về chuyện tình thú vị hài hước với tôi...và chị bảo anh cũng rất vui, và sẽ có một ngày 3 chúng tôi sẽ gặp nhau..
Lên đại học chúng tôi liên lạc với nhau nhiều hơn, khi đó chúng tôi là tri kỉ của nhau, là bạn thân, rất thân của nhau bạn ạ. Chúng tôi liên lạc qua điện thoại, gmail, facebook. Chúng tôi tìm tới nhau khi gặp khó khăn, mất định hướng, chán nản học hành, có chuyện buồn gì đấy..và người kia sẽ lên dây cót cho người còn lại 🙂 Chị học khoa tâm lý nên hiểu vấn đề nhanh còn tôi đôi khi cứ ngờ nghệch, đơ đơ một tí. Nhưng chúng tôi vẫn hiểu nhau rất mượt và hỗ trợ nhau để cùng tiến lên vì sự nghiệp 🙂 Tôi hay động viên chị học tiếng anh, chị thì giúp tôi định hình về đường đi, về cách vượt qua stress, về đạo đức ngành nghề và tính trung thực. Chị cho tôi niềm tin khi tôi muốn bỏ cuộc, khi tôi bị người khác lợi dụng và nịnh nọt chị cũng giúp tôi “bắt mùi” và “khử mùi” nhanh hơn.
Tới một ngày đầu năm học thứ 2, năm đấy tôi ra hà nội sớm. 3/8/2013. Tôi được chị giới thiệu xem phim “you’re the apple of my eyes” và bảo rằng tôi và chị giống trong phim đấy. Chị nói tôi coi và feedback. Bộ phim gây chấn động điện ảnh thế giới và thu hút mọi lứa tuổi thì việc tôi bảo hay là điều đương nhiên 😀 Nhưng đúng là tôi tìm thấy hình ảnh của chúng tôi trong đó. Tôi nhớ cảnh trời mưa, khi mà Kha Cảnh Đằng bỏ đi để Thẩm Giai Nghi ở lại. Đó là thời điểm tương đương với lúc tôi đứng sau tấm kính nâu đậm và để chị ra về....Tôi thấy thổn thức và có lỗi với chị...
Chuyện tình chúng tôi kết thúc và nó không cho ra kết như cổ tích nhưng tôi lại thấy vui vì may mắn hai chúng tôi đã có một tuổi thanh xuân tuyệt đẹp. Tôi bớt trách móc bản thân mà bù lại tôi sống có trách nhiệm với mọi người hơn, tôi và chị thân nhau hơn và hứa hẹn một ngày không xa tôi sẽ vào Sài Gòn gặp chị, chị sẽ ra Hà Nội dạo phố cùng tôi, ngắm hoàng hôn Hồ Tây, lượn hàng quán ngóc ngách và cùng ôn lại những kỉ niệm đẹp của cuộc đời. Chị lưu tên tôi trong máy là Apple, còn tôi lưu chị là Thẩm Giai Nghi. Chúng tôi đã, đang và sẽ bước trên những bước đi vững chắc của cuộc đời.
Cảm ơn tất cả, cảm ơn cuộc đời đã cho tôi những khoảnh khắc mơ màng, những lần tim đập thình thịch, siết chặt hơn, những sự lãng mạn sớm hơn độ tuổi thường quy mà mỗi lần chúng tôi nghĩ về đều thấy trân trọng nhau.
Tôi đã yêu em khi chị học lớp 5.....

97 Comments

  1. Người lạ Người lạ

    Câu chuyện của bạn làm t nhớ đến thời dùng phấn chia bàn .
    Có những ký ức tưởng chừng đơn giản mà t vẫn không thể quên .
    Có vài hành động khác thường h nghĩ lại vẫn thấy sai sai :))

Comments are closed.