Skip to content

#15908: Tôi đã yêu em từ năm chị lớp 5 Cảm ơn bạn đã đọc

#15908: Tôi đã yêu em từ năm chị lớp 5
Cảm ơn bạn đã đọc vì bài viết dài và tràn đầy tâm trạng của tôi..
Hồi đấy tôi bị rêu rao, mắng nhiếc, bị coi là hiện tượng lạ của trường tiểu học...
Từ nhỏ tôi đã được sẵn một tính cách bạo dạn, hay nói cười và tạo ấn tượng con ngoan trò giỏi với cô giáo, với mẹ tôi. Năm tôi lên lớp 4, trường tổ chức đại hội liên đội. Bạn biết đấy, đại hội sẽ có đoàn chủ tọa, đoàn thư ký và đại diện học sinh tiêu biểu các lớp đến dự. Chương trình đã được thầy cô định sẵn, đất diễn hoàn toàn dành cho các em thơ 🙂
Chị có viết cho tôi một vài mẩu giấy to bằng bàn tay vứt lên bàn chủ tọa cho tôi. Nội dung ngắn gọn, trẻ con và thẳng thắn lắm 😀 “Minh yêu Thùy Linh”. Bạn Thùy Linh học lớp 4B, tôi lớp 4A. Hai lớp chọn của trường tiểu học. Bạn ấy xinh, da trắng mịn và hay mặc váy kẻ sọc chéo. Chúng tôi, con trai thực lòng là đứa nào cũng một chút xiêu lòng. Tại bạn xinh ấy chứ :)) Tôi là trai ngoan và học khá, lúc đấy còn mặt sữa nên đáng yêu hơn (mẹ tôi bảo thế chứ không phải tôi tự tung hô) thành ra cũng may mắn được gán với Linh. Giờ ra chơi tôi hay bị các bạn lớp kéo sang lớp B và xô đẩy vào bạn Linh. Ở những năm đầu 2000 thì việc chạm vào bạn nữ mà mình thích thích một tí quả là điều ghê gớm và cảm giác như là “sắp cưới nhau không bằng ấy”. Nhưng dần dần tôi thấy không hẳn là mình thích Thùy Linh đâu. Mà nói đúng là sau đợt đấy tôi chẳng dám bén mảng đến nói chuyện hay hỏi bài. Nói chung tôi và bạn Linh vẫn bình thường, chỉ có hai phụ huynh là thân nhau thôi. Vì các mẹ luôn đồng hành với chiếc xe đạp Nhật chở các con đi thi học sinh giỏi huyện lớp 1,2,3....
Tôi thấy chị trêu tôi nên tôi cũng viết lại. Nội dung tương tự, nhưng thú thật là tôi không biết chị thích ai nên tôi đành bảo là: chị yêu anh họ tôi :v. Buổi đại hội kết thúc và hai chị em cũng thu lượm về nhà được vài mẩu giấy khôi hài.
Những ngày sau tôi chủ động hơn và cũng phải mất một tuần để “viết thư qua lại” mà nội dung không có vẹo gì ngoài trêu là thích anh này, cô kia. Hồi đấy tôi sợ và kín tiếng khủng khiếp luôn. Tôi phải lén lút viết và nhờ bồ câu đưa thư (bạn cùng lớp và là hàng xóm của chị) đưa cho chị sau giờ học. Bạn biết đấy, gặp nhau là lộ tẩy liền.
Rồi chúng tôi đã biết nói từ “yêu” mà mãi lên lớp 11 sách giáo dục công dân mới cho tôi định nghĩa rằng “tình yêu là sự quyến luyến của hai người khác giới”. Chúng tôi không gặp nhau mà chỉ cứ như thế, chỉ là nhìn và cảm nhận từ xa. Nhìn và nhìn, viết và viết. Có lẽ tình yêu trẻ con đến như thế là vĩ đại lắm rồi :). Tôi nhớ mãi những phút cuối buổi học tôi phải xé nháp và khươ tay viết vội vài câu tỏ tình cho chị. Một hôm chúng tôi không viết cho nhau là kiểu gì cũng bị trách móc :))
Một ngày đẹp trời nào đấy, chúng tôi bị phát hiện và câu chuyện bùng nổ toàn trường. Đợt đó rơi vào đợt thi học sinh giỏi cụm. Cuộc thi tập dượt cho thi học sinh giỏi huyện, do các trường tự liên kết tổ chức với nhau để tập dượt tinh thần cho các cháu nhỏ. Tôi bị các anh khóa trên xuống tận lớp lên mặt, tôi bị một vài anh gửi tặng những cụm từ tục tĩu, thô bỉ và đầy tính hăm dọa..Tôi bắt đầu sợ và trở nên khép kín hơn, thời điểm ấy chị sắp thi học sinh giỏi tỉnh nên về sau cũng thưa dần thư từ qua lại. Tôi chọn cách xa đám đông, đi học sớm, ra chơi ngồi một chỗ và về muộn. Tất cả chỉ để tránh đám đông, không bị bạn bè quây quanh trêu chọc, không bị dọa đánh..Chúng tôi thường nhìn nhau vào sáng sớm, tôi đứng ở bể chứa nước sau lớp học, nhìn chị dắt xe từ cổng trường vào. Đó là những hôm chị đẹp và thần thái nhất trong cái áo ấm phao màu hồng đậm, cái áo phông vàng phớt, tóc dài và cười đẹp mê hồn. Tất nhiên là việc thường xuyên đứng bể nước của tôi cũng bị phục kích bởi lũ bạn hóng chuyện. Thành ra về sau nhất cử nhất động của tôi đều bị thâu tóm và quan sát chặt chẽ. Tôi hết chỗ riêng tư và còn một cách cuối là: nhìn từ cửa sổ lớp. Bạn biết đấy, nhìn từ cửa sổ này chéo sang lớp học kia, lại còn không hẹn thì có mà cả tháng mới gặp một lần. Nhưng đó là cách duy nhất..Ít dần ít dần đến lúc tôi cũng quên dần thói quen...
Buổi lễ tổng kết đến..chị lên lớp 6, tôi lên lớp 5. Chị và cả nhà vào Sài Gòn định cư, tôi ở lại quê và xuống trường điểm của huyện học. Ngày tổng kết, chị tặng tôi hai món quà, gói trong tờ giấy kẻ ngang. Đó là một chú lật đật nhỏ xíu và xinh xinh và một vòng tay. Tôi nhận từ tay “bồ câu đưa thư” và mang về cất giữ. Lúc đấy tôi trẻ con hơn chị 🙁 Nên tôi không mua quà gì cả, chỉ nhận thôi. Tôi cũng không viết thư chia tay chị nữa...Hôm tổng kết khóa học, chị được giải khuyến khích học sinh giỏi tỉnh và được vinh danh. Tôi ngồi dưới cúi đầu và không dám nhìn lên. Tôi sợ bị trêu, tôi sợ bị các anh lớp trên liếc sang và dọa ra về đánh...
Câu chuyện tình yêu trẻ con tạm kết và tôi dần trầm tính, khép kín hơn. Nghe đâu sau này kể lại thì hôm chia tay bạn học để vào nam chị vẫn muốn mời tôi đến nhưng sợ bố chị. Bố chị nghiêm, nghiêm khủng khiếp luôn. Nên chúng tôi đã không gặp nhau lần nào...và chị bay vào Sài Gòn...
Tôi vẫn nhớ đến chị, cứ mỗi sáng đạp xe đi học tôi vẫn nhìn vào ngôi nhà nhỏ đấy, vẫn nhớ tại sân bóng chuyền cạnh nhà chị, tôi và chị đã gửi thư cho nhau hôm tôi đi xem dì tôi thi bóng chuyền giải đấu của xã. Rồi thỉnh thoảng tôi vẫn có một vài cuộc điện thoại với chị. Tôi lén mẹ sang nhà cô chủ nhiệm lớp 2 để nghe điện. Nhưng rồi áp lực học tập đã cuốn tôi dần quên...Tôi học kém môn toán và toán trở thành nỗi ám ảnh của tôi. Tôi phải gặm một tập bài khó hiểu với mục tiêu “con trai là phải toán học chứ không văn vẻ dài dòng”. Cô chủ nhiệm lớp 6 là người tôi biết ơn nhất. Cô đã đưa tôi sang toán, quán triệt tôi là phải TOÁN. Vì tôi có “tiền sử” thi học sinh giỏi cụm lớp 4 đạt điểm chênh lớn nhất: toán 2, văn 9. Tôi càng chăm học hơn và tìm đến học làm niềm vui. Tôi tạm dẹp mọi thứ tình cảm, thích, yêu, cảm nắng sang một bên..
Mùa hè năm ấy, mùa hè lớp 6.
Chị về quê sau 2 năm xa quê....Bạn nghĩ gì? Chắc bạn sẽ nghĩ chúng tôi sẽ gặp nhau, vì 2 năm rồi chắc tôi sẽ người lớn hơn, rồi sẽ hàn huyên lại chuyện cũ, rồi hứa hẹn gì đó nhỉ :)...Thế mà lại không...Chị lên nhà gặp tôi, không phải một mình mà là 3 người bạn nữa. Nếu là ở trường tiểu học tôi sẽ gặp chị đấy, nếu là một mình chắc tôi sẽ gặp chị đấy, nếu và nếu nhiều nữa...Tôi đứng ở trong nhà qua tấm kính đậm nhìn ra và cửa vẫn để khóa..30 phút, 1 tiếng và hơn hơn một tí..chị vẫn chờ và tôi vẫn đứng...
Chị ra về, còn tôi ngồi xó một góc trong nhà buồn man mác...Tôi nghĩ mọi thứ kết thúc rồi, tôi nghĩ tôi còn nhỏ và phải học, chị ở xa và chị cũng phải học. Rồi sẽ không đến với nhau được đâu.
Đó là điều tôi hối hận nhất...
Tôi vẫn đâm đầu vào sách vở, nghe lời mẹ chăm chỉ đèn sách, không yêu đương, không vớ vẩn này nọ. Mãi đến lớp 8 tôi có viết cho chị một bức thư kể về thời gian từ lúc không gặp chị. Tôi không nhận được thư phản hồi, nhưng vẫn vui vì đã mạnh dạn viết thư cho chị sau một thời gian “ất ơ” dài dài của mình 🙂 Sau này chị kể cho tôi là hôm nhận thư bà nội chị còn hét toáng “thằng Hạnh (bố chị) sắp có con rể rồi này” :D. Cơ mà bức thư đó mình viết bình thường mà, chắc bà thấy cháu trai viết thư cho cháu gái nên bàn nghĩ thế đó :), và chị cũng nhanh tay lấy từ bà không để bố chị biết. Bố chị mà biết là ăn đòn ngay. bức thư đó sau này chị không dám giữ vì sợ bố biết, chị chuyển cho bạn giữ hộ..Tiếc là không may mắn, bức thư đó lại bị thất lạc...Còn những mẩu thư nhỏ thì chị kể là chị cho vào một hũ, chôn ở gốc cấy chuối trước nhà. Sau này chị về quê đào lên thì không thấy đâu nữa....
Hè lớp 11, chị lớp 12 thi xong đại học và về quê lần nữa. Cơ mà lần đấy tôi cũng không gặp được, tôi không nhớ rõ nhưng hình như là tôi đang ở thành phố Vinh học. Chúng tôi cũng không liên lạc với nhau...Đến một hôm, một buổi chiều lớp 12.... Tôi ở nhà một mình và ngồi nhặt rau cho bác. Bạn thân của chị gọi cho tôi và bạn chắc biết phần nào nội dung cuộc trò chuyện...Sau hôm đó, tôi có liên lạc với chị... Chúng tôi có nhắn tin qua lại với nhau và chị hỏi về định hướng của tôi sau này. Tôi như một cu cậu 10 tuổi, trả lời và không suy nghĩ gì. Tôi bảo tôi không vào sài gòn đâu, tôi sẽ thi đại học và định cư ở hà nội..Chị cũng có hỏi tôi sao chắc chắn thế, tôi lại càng khẳng định hơn...
Bạn biết không? Con gái làm gì có ai chờ lâu được thế, làm gì có ai mãi giữ khư khư trong mình như thế..Có lẽ đó là những tia hi vọng cuối cùng tôi được nhận và chính thức chúng tôi khép lại câu chuyện tình yêu không liên tục 8 năm, chuyển từ thể trẻ con sang người lớn dần dần...Sau này chị kể cho tôi là chị đã có một vài bạn ngỏ lời khi học trung học, nhưng chị vẫn bảo là chị đã có bạn trai học ở quê. Chị vẫn dành cho tôi những vị trí đặc biệt, còn tôi lại hờ hững, trẻ con và ngớ ngẩn..Và rồi, chị cũng đã gặp được người lý tưởng. Anh ấy sinh năm 92, học cùng trường nhân văn tp hcm và cùng quê gốc Hà Tĩnh với chúng tôi. Một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp và đưa lại cho chị những bức ảnh mà theo tôi là tuyệt diệu. Anh hiểu chị hơn tôi, đồng cảm với hoàn cảnh của chị, giúp chị và bên chị mỗi khi chị khó khăn. Anh cũng được chị kể cho nghe về chuyện tình thú vị hài hước với tôi...và chị bảo anh cũng rất vui, và sẽ có một ngày 3 chúng tôi sẽ gặp nhau..
Lên đại học chúng tôi liên lạc với nhau nhiều hơn, khi đó chúng tôi là tri kỉ của nhau, là bạn thân, rất thân của nhau bạn ạ. Chúng tôi liên lạc qua điện thoại, gmail, facebook. Chúng tôi tìm tới nhau khi gặp khó khăn, mất định hướng, chán nản học hành, có chuyện buồn gì đấy..và người kia sẽ lên dây cót cho người còn lại 🙂 Chị học khoa tâm lý nên hiểu vấn đề nhanh còn tôi đôi khi cứ ngờ nghệch, đơ đơ một tí. Nhưng chúng tôi vẫn hiểu nhau rất mượt và hỗ trợ nhau để cùng tiến lên vì sự nghiệp 🙂 Tôi hay động viên chị học tiếng anh, chị thì giúp tôi định hình về đường đi, về cách vượt qua stress, về đạo đức ngành nghề và tính trung thực. Chị cho tôi niềm tin khi tôi muốn bỏ cuộc, khi tôi bị người khác lợi dụng và nịnh nọt chị cũng giúp tôi “bắt mùi” và “khử mùi” nhanh hơn.
Tới một ngày đầu năm học thứ 2, năm đấy tôi ra hà nội sớm. 3/8/2013. Tôi được chị giới thiệu xem phim “you’re the apple of my eyes” và bảo rằng tôi và chị giống trong phim đấy. Chị nói tôi coi và feedback. Bộ phim gây chấn động điện ảnh thế giới và thu hút mọi lứa tuổi thì việc tôi bảo hay là điều đương nhiên 😀 Nhưng đúng là tôi tìm thấy hình ảnh của chúng tôi trong đó. Tôi nhớ cảnh trời mưa, khi mà Kha Cảnh Đằng bỏ đi để Thẩm Giai Nghi ở lại. Đó là thời điểm tương đương với lúc tôi đứng sau tấm kính nâu đậm và để chị ra về....Tôi thấy thổn thức và có lỗi với chị...
Chuyện tình chúng tôi kết thúc và nó không cho ra kết như cổ tích nhưng tôi lại thấy vui vì may mắn hai chúng tôi đã có một tuổi thanh xuân tuyệt đẹp. Tôi bớt trách móc bản thân mà bù lại tôi sống có trách nhiệm với mọi người hơn, tôi và chị thân nhau hơn và hứa hẹn một ngày không xa tôi sẽ vào Sài Gòn gặp chị, chị sẽ ra Hà Nội dạo phố cùng tôi, ngắm hoàng hôn Hồ Tây, lượn hàng quán ngóc ngách và cùng ôn lại những kỉ niệm đẹp của cuộc đời. Chị lưu tên tôi trong máy là Apple, còn tôi lưu chị là Thẩm Giai Nghi. Chúng tôi đã, đang và sẽ bước trên những bước đi vững chắc của cuộc đời.
Cảm ơn tất cả, cảm ơn cuộc đời đã cho tôi những khoảnh khắc mơ màng, những lần tim đập thình thịch, siết chặt hơn, những sự lãng mạn sớm hơn độ tuổi thường quy mà mỗi lần chúng tôi nghĩ về đều thấy trân trọng nhau.
Tôi đã yêu em khi chị học lớp 5.....

97 Comments

  1. Người lạ Người lạ

    Mình có đứa bạn thân. Nó xinh mình xấu. Minh hay đi học cùng nó vì hai nhà cạnh nhau. Nó được nhiều bạn nam thích nhưng chỉ có 1 cậu dám viết thư tỏ tình năm lớp4. Tất nhiên mình là người đưa thư và… đọc trước. Con bạn nhận thư rồi nhảy lên bục giảng đọc bô bô và giễu cợt không tiếc lời. Bạn nam kia cúi gằm mặt còn mình thì kinh ngạc về cô bạn vô cùng. Chứ được đáp lại thì là may rồi.

  2. Người lạ Người lạ

    Lớp 5 của t vẫn còn đánh nhau vs thằng bạn vì nó cãi t đấy. ?

  3. Người lạ Người lạ

    Giọng văn hay quá. Càng thấy hay hơn khi biết chủ thớt là đồng hương và mình cũng đang học cùng trường với nữ chính trong câu chuyện ?

  4. Người lạ Người lạ

    Yêu 1 người là gì? Là sẵn sàng thích 1 cô gái 9 năm, dù chưa được 1 lần hồi ý. Nhưng khi thấy cô bé ấy hạnh phúc, mình cũng hạnh phúc nhưng nhiều lúc lại thật sự rất buồn. Lại dùng đến mùi men cay nồng để quên đi hình bóng ấy. Yêu là chân thành, là cho đi nhưng không cần nhận lại, miễn người mình thật sự yêu đang hạnh phúc… Nếu ông vui vì cô ấy đang vui vẻ, hạnh phúc và có lẽ sẽ xây dựng hạnh phúc ở tương lai không xa với chàng trai cô ấy đang yêu, đó mới là tình yêu thật sự. Hãy chúc phúc cho cô ấy.

  5. Người lạ Người lạ

    Chúng ta cũng đã từng viết thư cho nhau. Những câu chuyện nhỏ nhặt k đầu k đuôi nhưng t khi nào cũng vui vẻ, tò mò và hứng thú để đc đọc thư của m.

    • Người lạ Người lạ

      Haha. Trách gì đứa nào đứa ney ế đến giờ

  6. Người lạ Người lạ

    Lỡ đọc dù dài nhưng vẫn viết kiểu Nguyễn Nhật Ánh v ))))

  7. Người lạ Người lạ

    Vkl khoa Tâm Lý trường Nhân Văn, gốc Hà Tĩnh. Any 92. Sao giống cặp ng quen chị vậy em. Kkk. Nếu đúng thì cặp đó chia tay rồi, còn sai thì dù sao vẫn chung khoa. Haha.

  8. Người lạ Người lạ

    Chậc, giống như tôi đã tưngg ngu ngốc viết lá thư ngốc nghếch cho cô bạn năm lớp 7 . Nó là kỉ niệm khó quên thật. Chúng ta ai cũng có những apple trong mắt mình. Chỉ là những sự nuối tiếc mà thôi. Thi thoảng về quê đi qua nhà thấy nó bế con ra cửa chơi cũng tự nhiên thấy vui bởi biết họ vẫn ổn. Thời gian vẫn trôi đi và chúng ta đều trưởng thành theo cái cách mà ta muốn. Chỉ có quá khứ hay kỉ niệm về thời ngốc nghếch đó còn ở lại .

  9. Người lạ Người lạ

    Đó là cả 1 câu chuyện rất dài 🙁 Nguyễn Yến và giờ cô gái đó đã cưới ck ? m nhỉ ?

    • Người lạ Người lạ

      Nguyễn Yến ? khi nào rảnh cố mà viết thành cuốn tiểu thuyết m ak??

    • Người lạ Người lạ

      Thọ Khánh Nguyễn hé hé, dài quá m k nhớ hết

    • Người lạ Người lạ

      K ngờ yến nhà mình biết yêu từ hồi lớp 5 kk

    • Người lạ Người lạ

      Thắm Phạm há, tận lớp 5 á, t yêu từ lớp 1.

    • Người lạ Người lạ

      Thắm Phạm đây là 1 câu chuyện dài chứ ko phải là 1 câu chuyện cười nhé e ?

    • Người lạ Người lạ

      Nguyễn Yến viết thành cuốn tiểu thuyết vài chương sau cháu ra đời thì đọc cháu h nghe ??

    • Người lạ Người lạ

      Thọ Khánh Nguyễn dạ vâng ạ nhưng mà e đag cười rách mồm mất rồi kk

    • Người lạ Người lạ

      Thắm Phạm lo tập trung làm kiếm tiền đi. Vẫn chưa mời a đi ăn dk bựa mô đâu đó. Ngồi đó mà hóng hớt ?

    • Người lạ Người lạ

      hahaa a ra trần duy hưng đã cứ đi biệt tăm thế kia mà đòi e mời

    • Người lạ Người lạ

      Thắm Phạm a chưa đủ sẵn sàng để ra chỗ nhạy cảm đó ? đâu phải cứ e rủ qua đó cái là a qua dk. A cần cbi tâm lý ??

    • Người lạ Người lạ

      Hic tâm lý gì đâu. E làm ở trần duy hưng quen rồi k sao đâu a

  10. Người lạ Người lạ

    Đoàn Huỳnh Đan Thy dễ thương chưa ??? dù bịa đi nữa thì vẫn dễ thương

  11. Người lạ Người lạ

    Đọc đến nửa là biết kết thúc là k đến đx vs nhau nhưng vẫn muốn tò mò diễn biến. Hin Hiền 4 năm c2 của t

    • Người lạ Người lạ

      Hì, tình yêu tuổi học trò, dễ thương quá ?

  12. Người lạ Người lạ

    ?? lớp 5 tao là hot boy đấy. Cơ mà đéo thích gái. Thế l nào càng ngày càng xấu ??.

  13. Người lạ Người lạ

    Văn phong có vẻ giống NNA, cơ mà lớp 5 thì răng đã thay xong hết chưa ấy nhỉ?

  14. Người lạ Người lạ

    Tao chỉ đọc đến đoạn cảm ơn là tao k đọc nữa rồi. cho nên là k có gì phải cảm ơn đâu nhé

  15. Người lạ Người lạ

    -_- mình thích 1 đứa từ mầm non lên lớp 9 nhưng mà đen thôi! Người ta méo thích mình :v :v :v Đó là 1 câu chuyện buồn

  16. Người lạ Người lạ

    Cũng bình thường haha nhưng mà định nghĩa về Tình Yêu là ở sách giáo dục công dân lớp mười anh nhé

    • Người lạ Người lạ

      Đang kéo cmt cũng thấy bình thường đến đây tự nhiên bật cười =)))

  17. Người lạ Người lạ

    Lúc bạo lúc nhát @@ . Hơi tiếc là chưa có cái kết đẹp lắm nhưng cô ấy hạnh phúc r…

  18. Người lạ Người lạ

    Ơ ngày xưa mình cũng dc ngồi chỗ chủ tọa. Nhắc mới nhớ đọ heheehe

  19. Người lạ Người lạ

    Đọc câu chuyện này mình lại nhớ đến chuyện tình năm lớp 7 của mình. Hồi đó đọc xong 2 lá thư của a ấy mà k biết phải làm sao. Thôi xé cmn đi rồi tập trung học bài. Nghĩ lại mình còn trẻ con vãi ra. Mãi tận khi lên lớp 8 mới phát hiện ra đứa viết thư đẹp trai vkl. Cơ mà đến lúc đó a ấy méo còn thích mình nữa rồi. Haizzz. Nhớ mãi câu anh ấy trách móc”…” à mà thôi. Để làm kỷ niệm vậy

  20. Người lạ Người lạ

    Ai cũng có một tuổi thơ và một tuổi trẻ tuyệt vời, khi nhắc lại những kí niệm, vết thương ở quá khứ sẽ hóa thành huân chương

  21. Người lạ Người lạ

    Cảm ơn tất cả, cảm ơn cuộc đời vì đã cho e gặp a. Dù chúng ta có xa nhau thì khoảnh khắc bên nhau mãi đc lưu giữ, mãi tràn đầy niềm vui và hạnh phúc

  22. Người lạ Người lạ

    Trần Đức ? đọc cái này thấy sao chúng nó dậy thì sớm thế mình lên lớp 7 vẫn còn chưa dậy thì tý nào đây, ?,

  23. Người lạ Người lạ

    Bố mẹ thì còng lưng kiếm tiền cho con đi yêu từ lớp 5 hahhahah
    Nhưng ty đẹp đó hic

  24. Người lạ Người lạ

    Hồi lớp 4 t cũng thích một người. Mà giờ mất cmn tích giống như không còn tin tức gì ấy =))))

  25. Người lạ Người lạ

    cảm ơn câu chuyện của bạn.. mình đã đọc đi đọc lại nhiều lần, thậm chí đọc rất kỹ từng câu từng chữ, và k hiểu sao nó lại làm mình nhớ đến mình của ngày xưa như thế, đã từng có 1 quãng thời gian như thế…cũng từ lớp 5 đến hết lớp 12..có nông nổi, có ấu trĩ, nhưng k baoh có thể quên được…Bộ phim You are the apple of my eye cũng đến với mình vào một thời điểm giống bạn, và cũng lắng đọng trong mình cảm xúc như bạn vậy. Chúc cho chúng ta sau này sẽ hạnh phúc hơn, chúc cho những kỷ niệm này sẽ mãi k bao giờ phai mờ, để ta biết rằng ta có 1 thời tuổi trẻ đáng nhớ, thật khác biệt 🙂 .chs đọc xong bài này, lại muốn liên lạc với bạn nữ trong câu chuyện của riêng mình đến thế, bất giác vào FB người ta nhưng k có onl,… đêm nay sẽ lại là một đêm đầy hoài niệm r :)))

    • Người lạ Người lạ

      Nguyễn Thảo vào fb ngta, chợt nhận ra tin nhắn gần nhất cũng cách đây vài năm r. 1 chút gì đó hoài niệm. k muốn nói gì, chỉ muốn thấy chấm xanh để có cảm giác ngta vẫn ổn, rồi lặng lẽ rời đi mà thôi bạn ạ

    • Người lạ Người lạ

      Có lẽ t mới ở bước đầu của sự chia ly 🙁

    • Người lạ Người lạ

      Xuân Thành mỗi người đều có câu chuyện của riêng mình mà bạn :)) mọi thứ r sẽ ổn thôi

    • Người lạ Người lạ

      Lê Đức Anh điên à, chấm xanh k có nghĩa là ổn đâu, ib ng ta xem như nào đi. Nhớ còn bày đặt ?

  26. Người lạ Người lạ

    “Tôi đã yêu em từ năm chị học lớp 5” ^^
    Ngay cái tiêu đề đã hách não rồi hic. hay thương cho những đứa IQ thấp như em ^^

  27. Người lạ Người lạ

    Tóm lại ai muốn hiểu câu chuyện này và muốn xem phim thì coi bộ phim cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi. Hết.
    Mà tao nói thiệt tao cũng thích bộ phim này.

  28. Người lạ Người lạ

    K biết có học sư phạm văn hay đọc nhiều tiểu thuyết không.

  29. Người lạ Người lạ

    You’re the apple of my eyes là 1 câu tỏ tình. Đc hiểu đồng nghĩa với ilu. Ngta đã có ý nhưng do bạn ko hiểu, ko phải phim hay nên chỉ cho b xem đâu, là nỗi lòng của ngta đó ?

    • Người lạ Người lạ

      Nguyen Thy Kim Oanh Mình không hiểu câu đó nghĩa là gì. Mong được chỉ giáo

    • Người lạ Người lạ

      Câu đó là câu tỏ tình theo cách của ng anh, nó còn lãng mạn hơn từ ilu nhiều ?. Nói theo cách văn hoa hơn á mà

    • Người lạ Người lạ

      Bạn là điều quan trọng nhất trong mắt tôi. (dịch càn là như thế. Vì t ngu ta)

    • Người lạ Người lạ

      Kiểu nào cũng đc . Quan trong là ng ta hiểu nó theo nghĩa ntn :))

  30. Người lạ Người lạ

    Tml Minh Thái Doãn văn cũng 8.5 như t. Mà k ngờ cũng viết được mấy chuyện nhể nhể ri. Đề nghị add copy ghi nguồn nha.

    • Người lạ Người lạ

      Trần Danh Luật chuyện có thật k rứa :)))

    • Người lạ Người lạ

      Đường Văn Sơn m biết là dân a1 chém gió như điên mà. Mồm thằng minh nựa thì m nghị làm chi có thật .nhưng mà thật đó :v

    • Người lạ Người lạ

      Đường Văn Sơn đùa chứ thằng minh gay mà.yêu đương cj ???

    • Người lạ Người lạ

      Minh viết nhiều bài phết :)) đọc giống ngôn tình!

  31. Người lạ Người lạ

    Văn 9đ có khác, như một câu chuyện vượt thời gian =))))

    • Người lạ Người lạ

      Văn 9 tiểu học thôi. Chứ do mọi người dốt văn nên viết tạm cũng tưởng hay?

  32. Người lạ Người lạ

    Có phải lá thư đấy đây không =) ! Nói có sách, mách có chứng 🙂

    Nét mực tím chao nghiêng trên giấy trắng
    Thư ngăn bàn ta chuyển chữ trao nhau
    Tuổi học trò ngày ấy đã đằng sau
    Trong kỷ niệm mãi mang màu thương nhớ…

    • Người lạ Người lạ

      .
      Rón rén chân đi trong chiều Hạ
      Để bắt mây trời trôi phía xa
      Nên tim hồi hộp rung rinh quá
      Khi thấy ai cười như nắng hoa

    • Người lạ Người lạ

      chắc đây là 1 lớp học sáng và 1 lớp học chiều :))) thì ra ở đâu cũng có mấy vụ tán bạn cùng chỗ thế này à? :v

    • Người lạ Người lạ

      Bùi Trang Đúng là 1 lớp học sáng 1 lớp học chiều. Từ đầu viết lên mặt bàn, rồi mang giấy ráp đi tẩy, dần dần mặt bàn khôn đủ chỗ mới chuyển qua giấy. Vì ko biết tên nhau, nên ban đầu đinh danh theo buổi học … và chả cần biết tên nhau là ji nữa =)

    • Người lạ Người lạ

      Có thể là câu chuyện của 2 chàng trai :))

    • Người lạ Người lạ

      Oai Phong Gái nhớ 🙂

      Cảm ơn bạn về một thời áo trắng
      Giữ tuổi mình trong nắng với tiếng ve
      Phượng thắp lên ai thầm khẽ: vào hè
      Quay mắt ướt bờ vai rung nhè nhẹ

    • Người lạ Người lạ

      Nguyễn Đức Hùng câu chuyện dễ thương quá ạ

    • Người lạ Người lạ

      Nguyễn Phương Nhi những truyện của Nguyễn Nhật Ánh cũng hao hao như vậy, trừ truyện Mắt Biếc. Điểm chung kết truyện là: Gặp mà như cứ người dưng. Lời yêu muốn ngỏ giữa chừng…lại thôi. Nó mở đầu như cổ tích…mà kết thúc như mất tích.

  33. Người lạ Người lạ

    Đọc xong thấy thoáng có màu sắc của truyện Nguyễn Nhật Ánh. Càng thích hơn vì trong đó có “Vinh

  34. Người lạ Người lạ

    Nguyễn Trần Bảo Khánh =))) có tên chị đúng lớp học. mà chắc méo phảu c đâu

  35. Người lạ Người lạ

    Yến Nguyễn Nguyễn Huy t nhớ lớp 5 ngồi cạnh 2 đứa m, còn Đời Tiểu Thuyết Cuộc Cận Cường chúng m ngồi góc nào nhỉ? Đấy ty lớp 5 đấy

    • Người lạ Người lạ

      Sang lớp 6 có đổi lớp đâu, vẫn y từ lớp 5 nên mà

  36. Người lạ Người lạ

    Thái Doãn Minh sao lại thế này @@. Admin không trả bản quyền cho bạn của mình à

  37. Người lạ Người lạ

    Tao lớp 8-9 đk gái tỏ tình còn méo dám yêu ? 96 nhé ??

    • Người lạ Người lạ

      Thôi m đừng điêu nữa đi
      Có ng tỏ tình vs m cơ???

  38. Người lạ Người lạ

    Câu chuyện cần viết lạitheo trình tự thời gian
    Lúc lớp 4 5 , lên 10 11
    Độp cái lại 4 5 rồi đùng cái lên 10 , đại học ?
    Dù sao chúc bạn sớm tìm đc 1 nửa kia
    Kỷ niệm thì lưu giữ ở 1 góc, rồi hướng về cuộc sống mới tốt hơn nhé

  39. Người lạ Người lạ

    Mối tình đầu..lâu của một người hoài cổ..cơ mà hồi tiểu học mà đã biết tương tư oy thì lớn lên kiểu j cũng là người hướng nội đấy ??

  40. Người lạ Người lạ

    t đọc đến đoạn lớp 4 vs lớp 5 là xuống cmt r hóng thằng nào đọc full vô tóm tắt cho t cái đêm r lười đọc bome

  41. Người lạ Người lạ

    học giỏi văn và đam mê truyện của Nguyễn Nhật Ánh=))))))

    • Người lạ Người lạ

      Sắp thành chuyện tình Mắt Biếc ròy ???

    • Người lạ Người lạ

      Nguyễn Ngọc Ánh là nhà văn nào thế b =)))

    • Người lạ Người lạ

      Tìm bóng Hà Lan qua Trà Long, và kết luận chỉ có Trà Sữa là hợp.

  42. Người lạ Người lạ

    Tóm tắt: Nó FA rảnh rỗi không có việc gì làm nên bịa chuyện viết lên đây cho đơx tủi thân. Hết !

  43. Người lạ Người lạ

    Thanh xuân là một dư vị ngọt ngào chỉ nếm trải một lần trong đời. Chỉ thế thôi….

  44. Người lạ Người lạ

    Thái Doãn Minh a ơi răng bài a lại trên neu confess ri

    • Người lạ Người lạ

      nhưng mà a ri thì mất bản quyền đó a Thái Doãn Minh ạ

    • Người lạ Người lạ

      Đăng Nguyễn Hoàng a viết từ đời mô, đăng lên đc 3 năm, có chi mà sợ mất :))

    • Người lạ Người lạ

      Thái Doãn Minh e quên mất là đọc ở mô =))))

  45. Người lạ Người lạ

    5 điểm văn viêt lủng cũng nội dung ko mạch lạc văn coppy

  46. Người lạ Người lạ

    Éo gì nhớ dai như đỉa thế, suốt từ lớp 4

  47. Người lạ Người lạ

    Dài quá , t đọc tới đoạn công dân 11 là k đọc được nữa r . K thể chấp nhận. ” tình yêu là sự quyến luyến sâu sắc giữa 2 người khác giới…” . 5đ , về chỗ

  48. Người lạ Người lạ

    Đáng yêu quá đi, đọc những dòng này mình lại nhớ mối tình đầu hồi lớp 5 của mình, thật trong trẻo và nên thơZ

  49. Người lạ Người lạ

    Tóm tắt : chàng trai thích cô gái từ năm lớp 4 và cô gái lớp 5. Mạnh con mẹ nó dạn viết thư yêu luôn. Sau đó trải qua bao biến cố thăng trầm thì không đến được với nhau nhưng có những kỉ niệm đẹp. Thề lớp 4 tao cũng yêu, nhưng yêu kiểu tao học giỏi cho nó chép bài, còn nó hám zai mua kẹo tao ăn chứ thực sự yêu đến cháy bỏng thế này chịu. Điên quá

    • Người lạ Người lạ

      Vũ Anh Vũ đất nước này cần những ng cmt dạo như bạn. Vì nhờ có bạn mà ngày nào cũng đc cười sml ??

    • Người lạ Người lạ

      Mỗi lần đọc mấy cfs này em đều đọc cmt của anh trc í,nhanh gọn,xúc tích ?

    • Người lạ Người lạ

      cảm ơn chứ dài quá xin phép đọc cmt của a :V

    • Người lạ Người lạ

      Đây là 1 Note của bạn này viết năm 2015. Nhưng bạn ấy khoá nó lại rồi. 1 BSNT năm vừa rồi

  50. Người lạ Người lạ

    Lại cái quả ty chị ơi anh yêu em à.t éo tin vào thứ gọi là ty đâu.giả dối hêt thôi.

Comments are closed.