Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15878: GÓC KỂ CHUYỆN, LẶNG NHÌN CUỘC SỐNG.. (bài viết khá dài, nếu có thời
Hình mô tả cho bài confession
#15878: GÓC KỂ CHUYỆN, LẶNG NHÌN CUỘC SỐNG.. (bài viết khá dài, nếu có thời gian xin hãy từ từ đọc, hy vọng sẽ giúp mọi người có thể chậm lại một chút, cuộc sống của mình) Không biết từ lúc nào mà bản thân tự nhiên có thói quen hay quan sát một số câu chuyện nhỏ trong cuộc sống và <a href="https://confession.vn/13888-tong-ket-87-triet-ngoi-khoc-eo-hieu-em-thuc-su-eo-hieu-em-hoc-be/" title="hay tự" alt="hay tự">hay tự</a> đặt câu hỏi với bản thân. Chuyện là.. Ngày hôm nay, tôi chở mẹ đến viện để khám bệnh. Nói đến đưa người bệnh đi khám thì chắc ai nếu đã từng cũng biết được cảm giác thế nào, người rất đông và có đủ mọi tầng lớp, lứa tuổi. Lần đầu đưa mẹ đi khám, nhìn các cảnh hiện ngay trước mắt, người đi xe lăn, người đi khập khiễng, người nhà rìu người bệnh ….Những suy nghĩ hiện ra đầu tiên trong đầu tôi là: họ bị bệnh gì, không biết chữa lành được không, tại sao họ lại bị bệnh, bệnh tật không bỏ sót một ai hay không một ai bỏ sót bệnh tật. Tôi chợt nhớ đến một số bài viết tôi đọc được trên mạng, nội dung chính là về những lời khuyên cuối cùng của những người bị bệnh sắp chết và tất cả họ đều có những lời khuyên giống nhau cho mọi người là, hãy sống thật vui vẻ, sinh hoạt thật lành mạnh và tập thể dục thường xuyên. Cá nhân tôi rất sùng bái điều này và bản thân hàng ngày hàng giờ đang nổ lực để thực hiện chúng, một phần xấu tính trong đầu tôi nghĩ rằng, những người bệnh này cũng là do họ không biết sinh hoạt lành mạnh và vô tình tự chọn cho mình một căn bệnh mà thôi, tôi nói điều này là bao gồm cả mẹ. Nghĩ thì vậy thôi, nhưng nếu một ngày nào đấy, chính bản thân là người bị bệnh chắc tôi cũng trở thành những người không biết sinh hoạt lành mạnh tự cho rằng mình là đúng và vô tình tự chọn cho mình một căn bệnh mà không hay biết cũng nên. Vì là người ít phải đi bệnh viện nên tôi khá bối rối khi vào làm các thủ tục nhập viện cho mẹ tôi, tôi phải đi hỏi hết người này đến người khác để biết được vị trí và thứ tự các lượt xét nghiệm cho mẹ. Đứng chờ trước cửa thang máy để chuẩn bị lên tầng ba làm thủ tục, một bác trông khá nhiều tuổi đi vội lại chổ tôi đưa ra tờ phiếu yêu cầu xét nghiệm bảo: “Cháu ơi, giấy này của bác giờ đi đâu khám đây cháu, bác lần đầu lên đây nên không biết”. Tôi bối rối không biết trả lời, trong lòng muốn giúp lắm, <a href="https://confession.vn/14067-chuyen-muon-thuo-ve-ban-cung-phong-va-nguoi-yeu-ban-cung-phong-m/" title="nhưng tôi" alt="nhưng tôi">nhưng tôi</a> cũng như bác vậy, lần đầu đưa mẹ đi làm thủ tục nên không biết thế nào. Tôi bảo: “Dạ, dạ cháu cũng mới đi lần đầu nên không biết bác ạ, bác thử hỏi người khác xem”. Bác vội quay mặt đi, khuôn mặt tỏ vẻ trông chờ ai đó biết được tờ giấy yêu cầu của bác và chỉ cho bác. Vì bệnh viện khá đông nên thang máy lên khá chậm, thời gian chờ tôi vẫn dõi theo bác ấy, chợt phía có một người nhân viên bệnh viện đi lại chủ động cầm tờ giấy trên tay bác và bảo. “Bác cầm giấy đi lên tầng 3, đi đến phòng abc nộp giấy và chờ họ gọi theo số thứ tự”. Bác ấy vội tìm lối lên tầng 3 luôn. Tôi chợt nhận ra có một nhóm nhân viên bệnh viện cứ đi đi lại lại trên sàn trong đó có nữ nhân viên lúc nãy, mà tôi chưa rõ là những vị ấy có nhiệm vụ gì. Thi ra bệnh viện ở đây dành riêng một nhóm để chỉ dẫn cho những người lần đầu chưa biết các thủ tục thứ tự. Tôi an lòng bước vào thang máy vì người này còn có người khác nữa, tôi nghĩ bệnh viện nên chọn những người thật nhiệt tình vào vị trí này và tất cả các bệnh viện đều phải có một bộ phận như vậy. Đến gần giờ trưa mẹ tôi được giấy chuyển tuyến sang bệnh viện u biếu để xét nghiệm. Ở đây thì không có bộ phận riêng để chỉ dẫn những người chưa biết rõ thủ tục, nhưng khá may mắn tôi cũng hỏi được đúng các chổ xét nghiệm cho mẹ. Vì lúc chuyển sang đây đã gần hết ca sáng nên tôi với mẹ phải ăn cơm trưa ở bệnh viện để chờ đến ca chiều lấy kết quả. Đến nhà ăn họ hỏi tôi ăn suất bao nhiêu, tôi đặt phiếu, ở đây đặt cơm phải mua phiếu thanh toán trước và đem phiếu lại chổ khác nhận cơm, 2 suất 25k và trong đầu nghĩ giá đấy là giá bình dân ở nhiều nơi. Tôi cầm phiếu lại chổ nhận cơm, người chờ khá đông, vì tính tôi không thích chen lấn nên tôi đi đến quầy và chờ đợi, tôi nhận ra những chỗ mà không có biển yêu cầu xếp hàng thì hầu như người ta không bao giờ chịu xếp hàng, mặc dù biết tôi đứng chờ trước nhưng có những người vẫn cố tình chen lên để được gọi suất cơm, không bực mình vì cũng quá quen với những cảnh như này, tôi chợt nhớ đến 1 lần tôi đi mua cơm suất mang về cho riêng mình, như mọi lần quán khá đông, tôi đi vào, không xếp hàng và cũng không nghĩ đến chuyện đó, vì mọi người đến họ đứng hình vòng cung bao quanh người gắp thức ăn và cố để mình được mua trước, tôi đứng ngoài chờ đợi cho người chủ quán nhận ra tôi đã đứng đợi đủ lâu để anh ta có thể bỏ qua những người đến sau nhưng đứng trước tôi và hỏi tôi ăn gì, nhưng đó là suy nghĩ trong đầu thôi và tôi cũng chỉ mới đi vào được một chút. Chợt có một người ngoại quốc đi vào, là nữ. Vì không nhận ra tôi là người đã đến trước nên cô ấy chọn đứng ở vị trí sau một người mà cô ấy biết đã đên trước mình, vị trí của cô ấy đứng trước tôi. Vì là người ngoại quốc nên tôi khá chú ý cô ấy, tôi thấy cô ấy cũng giông tối, đứng ngay ngắn phía sau và vui vẻ chờ đợi. Tôi để ý đến mọi hành động, nét mặt của cô ấy. Tôi bỗng giật mình nhận ra là cô ấy đang xếp hàng chờ tới lượt. tôi nhận ra điều ấy nhờ nét mặt ngạc nhiên của cô ấy khi thấy một người khác đến sau cô ấy nhưng lấy được suất ăn của mình nhờ chen vào gần anh bán hàng hơn. Xếp hàng, một hành động cơ bản nhưng do hoàn cảnh chen lấn vội vã trước mặt đã làm tôi quên mất. Tôi vội vàng đứng lại ngay sau cô ấy và chịu sếp sau, mặc dù tôi đến trước cô gái ngoại quốc ấy khá lâu. Tôi khá ngại với cô gái tây vì sự thiếu ý thức xếp hàng này ở nước mình, tôi cố nói vọi với anh gắp thức ăn: “Anh ơi cô Tây này đến trước anh lấy cho cô ấy đi” lúc ấy anh ấy không nghe thấy vì mãi để ý đến người ta gọi món, một lúc sau cũng đến lượt cô ấy, nhận đĩa thức ăn xong cô ấy lại ngồi bàn ngay ngắn và ăn, vẻ mặt không tỏ ra bực mình lắm. Chắc là do sang đây một thời gian cô cũng quen với những điều này. Sau lần gặp cô gái Tây đấy, tôi ngẫm ra rằng ý thức phải bắt đầu từ cá nhân đầu tiên chứ không phải tập thể, hãy luôn nhớ điều này và kiên trì gieo mầm ý thức mọi lúc mọi nơi. Quay trở lại với việc đang đứng xếp hàng chờ gọi cơm, việc mọi người chen chúc tranh lượt không làm tôi bực mình, tôi bỗng nhìn thấy một tờ phiếu yêu cầu suất cơm giá 15k, tôi thầm nghĩ: “ thì ra ở đây còn có giá rẻ vậy”, tôi nhìn thấy đến một số tờ phiếu khác còn có cả giá đến 10k. Tôi không nghĩ là một bệnh viện ở một trung tâm thành phố lại có nhà ăn bán giá với suất 15k, 10k. Nhưng cũng thật tốt vì ở đây đa số những người khám bệnh đều là người nghèo, tôi nhận ra vậy vì cách họ ăn mặc, những nét nhăn trên khuôn mặt mà chỉ nhìn thấy ở những người nông dân, những người lao động cực nhọc, tôi nhận ra gia đình mình còn may mắn hơn rất nhiều người. Tôi nhận hai suất ăn và bê lại đặt phía mẹ tôi một suất, ăn xong, tôi lấy giấy lau miệng rồi để ý xem mình ăn có bị rơi cơm hay thức ăn ra bàn không để tận dụng giấy lau miệng nhặt chúng để gom lại sạch sẽ (đây là thói quen của tôi) tôi lau sạch phần bàn của tôi và mẹ và cúi xuống bàn tìm xô đựng rác. Chợt nhận ra rằng dưới sàn có rất nhiều giấy vứt bừa bãi, không biết mọi người không nhìn thấy xô rác hay do họ nghĩ ở đây có nhân viên rồi nên cái đấy là điều hiển nhiên, khá thất vọng về việc đấy, tôi cố gắng không để ý đến những mẫu giấy ăn vứt bừa bãi dưới sàn để tránh khó chịu, sự tập trung của tôi bắt đầu chuyển sang cô gái phục vụ, cô ấy mặc bộ đồ màu xanh lá cây, tóc buộc, khuôn mặt tròn, mũm mĩm trông rất hiền lành, chắc do làm việc nhiều nên trán lấm tấm mồ hôi. Nhanh nhẹn đi soạn hết tất cả các đĩa thức ăn của những bàn ăn xong và lau dọn sạch sẽ, cách làm việc ấy khiến tôi rất vui, mặc dù trán đổ mổ hôi nhưng trên nét mặt ấy tôi không nhận ra một sự lười biếng nào, tôi bê đĩa thức ăn của mình lại gạt đồ thừa vào xô và đặt đãi thức ăn vào chồng kế tiếp (tôi chủ động làm vậy vì đã thấy cô ấy làm) tôi nhìn cô gái và tươi cười hỏi “ em năm nay bao nhiêu tuổi”. 20. Ít hơn tôi 5 tuổi. Tôi có chút hơi thất vọng về mình, bằng tuổi em tôi chả làm giúp được gì cho bố mẹ ngoài việc học và cố gắng không hoang phí những đồng tiền học bố mẹ gửi ra mà thôi. Ăn xong cũng gần 12h rưỡi, tôi và mẹ quyết định đi lại chổ dãy ghế chờ trong viện để nghỉ vì đi ra nhà nghỉ thì loay hoay 1h30 đã phải có mặt để lấy kết quả xét nghiệm và dù sao cũng tiết kiệm được mấy chục nghìn nghỉ trưa. Lúc đi lại chỗ ghế chờ, tôi nghe thấy một cô y tá gắt lên với một Bác gái. Lý do vì máy lọc nước cho mọi người để uống đặt trước cửa phòng khám thì bác ấy lại dùng rửa tay, trong khi gần đấy có nhà vệ sinh đầy đủ, hay thậm chí có thể dùng chai nước lọc ra một góc để rửa cũng được. Tôi khá thất vọng về hành vi ấy, cố nghĩ lại xem không biết trước đây mình đã có hành động nào như vậy chưa và cố sẽ luôn giữ sự tỉnh táo ý thức trong mọi việc, cố gắng không được lười biếng. Đa số những hành động thiếu ý thức chủ yếu do sự lười biếng. Tôi và mẹ đi lại chỗ dãy ghế chờ để kiếm một nơi nghỉ trưa. Mẹ tôi nằm ngủ luôn trên ghế, chắc do đi lại cả sáng nên mệt. Tôi lấy tai nghe ra nghe nhạc trông mẹ ngủ và lại tiếp tục công việc cũ, để ý mọi thứ xung quanh . Điều đầu tiên nhận ra là ở đây không chỉ riêng mẹ con tôi mà có rất nhiều người cũng nghỉ lại, xung quanh tôi người ngồi, nằm, đứng đi lại có hết. hầu như họ đều có chung một nỗi lo lắng trên khuôn mặt. Bệnh viện mà, có ai ở bệnh viện mà mặt vui vẻ tươi cười đầu, chắc chỉ có trường hợp vừa nhận tin báo kết quả âm tính với HIV hay ung thư gì đó thôi. Ngồi nghe nhạc tôi bắt đầu nhớ lại những khu nhà khám, những tầng đã đi qua và thấy hầu như chổ nào cũng có biển cấm hút thuốc, điều này rất tốt. tôi chỉ mong tất cả mọi nơi không chỉ trong bệnh viện đều được gắn biển này. Rồi đột nhiên một ông anh ngồi trước tôi hai dãy ghế đứng dậy đi đi lại lại tỏ vẻ bứt rứt trong người, cuối cùng anh ta lấy bao thuốc trong người ra và châm điếu, không biết anh ta có nhận ra là ngay trên chổ tường gần hành lang anh ra đang đứng hút có ngay một cái biển cấm hút thuốc rất to hay không, hay ta vẫn thản nhiên hút, cuối cùng quay ra phía tường anh ta đã thấy cái biển, anh đứng nhìn, miệng vẫn nhả khói, sau đó quay mặt ngoảnh đi chổ khác và tiếp tục hút, và cho đến hết điếu anh ta không dám ngoảnh lên vì sợ nhìn thấy cái biển. Tôi thầm nghĩ chắc có lẽ trong thâm <a href="https://confession.vn/14253-hom-nay-em-tot-nghiep-roi-gui-anh-trai-cua-em-hom-nay-em-a-tot-n/" title="tâm anh" alt="tâm anh">tâm anh</a> ta vẫn còn một chút ý thức để không dám nhìn lên cái biển, tôi tự hỏi điếu thuốc có ma lực gì mà ó thể khiến người ta làm được như vậy, liệu có giống với tôi cái thời nghiện game hay không, tôi cố tưởng tượng ra tâm trí mình là người nghiện thuốc và đang đấu tranh với cơn thèm thuốc, nếu là tôi liệu tôi có đanh bại được cảm giác ấy không hay bị nó đánh bại và lại có một hành vi như anh lúc nãy, hành vi mà hạ thấp ý thức con người xuống tuột độ. Tôi cố gắng không lên án, phê phán và chửi mắng anh ta trong tâm trí mình vì bản thân con người không phải ai cũng đấu thắng nổi với thói quen của mình, tôi nghĩ răng hành vi hút thuốc cũng chỉ đơn giản là việc bản thân một người thua cuộc trong cuộc chiến đánh bại thói quen mà thôi, tôi thử nghiệm lại mình xem bản thân đã thắng nổi trong việc đánh bại thói quen như hay thức khuya, chơi game.. và nhiều thói quen xấu khác hay chưa, có lần tôi thắng cũng có lần thua, thế thì có lẽ tôi không nên phê phán quá nặng lời anh ta trong suy nghĩ, vì lần này anh ta cũng chỉ là người thua trong một cuộc chiến đánh bại thói quen thôi, có chăng nữa thì cũng chỉ nên trách anh ta chưa nghĩ được rằng việc anh ta bị đánh bại còn làm liên lụi đến người khác nữa. Tôi rút ra rằng, đánh bại thói quen xấu chính là đánh bại bệnh tật, bởi vì đa số các bệnh của con người đều do thói quen sinh hoạt số còn lại là môi trường sống và bẩm sinh mà thôi. Bệnh tật chính là do sự lựa chọn của chính bạn chỉ có điều bạn không biết bạn đang lựa chọn nó mà thôi. Đầu giờ chiều bệnh viện bắt đầu làm việc, tất cả lại tất bật. Tôi dẫn mẹ lại phòng nhận kết quả của bác sỹ. Mẹ tôi phải mổ, không bất ngờ vì tôi và mẹ cũng biết trước được kết quả rồi, tôi và mẹ quyết định đăng ký mổ sớm, việc mà sẽ phải thêm một khoản phí ngoài bảo hiểm, đổi lại mình sẽ được chủ động mổ sớm hơn và lựa chọn bác sỹ mổ cho mình. Sau khi ký giấy cho người thân đăng ký mổ, tôi được bác sỹ dặn dò nội dung ca mổ, những rủi ro có thể xảy ra và các bước chuẩn bị để ngày mai mẹ tôi có thể lên giường mổ an toàn. Cuối giờ chiều tôi xin bác sỹ chở mẹ tôi về nhà để chuẩn bị đồ đạc rồi ngày mai lên đường sớm….. Không biết kể đến đây có còn nhiều bạn vẫn đang đọc nữa không vì chuyện khá dài và khá lan man không có cái gì là trọng tâm cả. Bài viết đơn giản chỉ là tôi kể lại bắt gặp ngẫu nhiên các sự việc trong một ngày đưa mẹ đi khám của tôi và những suy nghĩ hiện đến trong đầu tôi khi nhìn thấy chúng và thấy rằng trong cuộc sống ẩn chứa rất nhiều bài học, triết lý bổ ích mà chỉ cần chúng ta bớt vội vã là sẽ nhận ra chúng. Có một câu nói mà tôi rất thích “ Khi người học trò đã sẵn sàng, thì người thầy sẽ xuất hiện”. Có lẽ tôi sẽ tạm dừng bài viết của mình ở đây và sẽ theo dõi những lời nhận xét, phản hồi của mọi người trước đã…..