Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15869: Body shaming Em có một tuổi thơ khá vui vẻ, hồn nhiên, đầy tiếng
Hình mô tả cho bài confession
#15869: Body shaming Em có một tuổi thơ khá vui vẻ, hồn nhiên, đầy tiếng cười cho đến khi em nhận ra rằng mình là một con bé xấu xí. Vốn dĩ em không hề để ý đến ngoại hình của mình cho đến khi mọi người xung quanh cứ gián tiếp nói lên điều đó. Năm em học lớp 9, cô dạy thêm hoá em có tổ chức buổi tiệc để tất cả học sinh của cô gặp mặt <a href="https://confession.vn/13452-minh-hoi-that-cac-ban-nghi-gi-ve-viec-con-trai-i-choi-mang-dep-t/" title="nhau" alt="nhau">nhau</a>. Em lúc đó cũng đã có ý thức về ngoại hình rồi. Nên em cũng đã sửa soạn,ăn mặc tươm tất, sạch sẽ. Em có đi cùng con bạn nhưng xét về ngoại hình thì chúng em cứ như một trời một vực vậy. Em với nó tập trung ở nhà cô, trước khi vào thì chúng em đã gửi xe ở ngoài khá xa nên đến khi đông đủ cô chuẩn bị đi thì tụi em lại không có xe. Lúc đó, em với nhỏ bạn đứng gần cổng nhà cô. Có thằng nhóc nhỏ hơn em 1 tuổi nói với nhỏ bạn em:" Để em chở chi'',nó lên xe. Còn em không ai thèm mở lời cả, cô nhờ một thằng nhỏ tuổi hơn chở em, nó nói với em:" Chị chở em đi", em đành gồng sức đạp, nó đi xe đạp ạ và nó khá nặng. Đến lúc tiệc xong thì nó bảo nó về đường khác nên không chở em được, cô nhờ mấy đứa khác bọn nó đều lắc đầu bảo bận đi đâu khác nữa nên cô chở em về. Tối hôm đó em đã khóc rất nhiều, vừa thương vừa hận vì mình mang khuôn mặt xấu xí. Từ đó em bắt đầu để ý đến hành động của mọi người đối với em. Cuộc sống em bắt đầu trở nên tồi tệ từ đó. Càng để ý thì càng thấy cuộc đời em thật đáng thương. Nhiều lần đi đâu chung với cọn bạn, cứ ngồi đâu cũng có người hỏi thăm,nói chuyện với nó cả, và dĩ nhiên họ coi như em không tồn tại, không thèm đếm xỉa gì đến em cả. Bây giờ thì em đã biết lí do vì sao hồi cấp 2 đi học hay bị mấy thằng <a href="https://confession.vn/hen-ban-kiep-sauminh-bi-ung-thu-roi-nguon-chim-canh-cut/" title="cùng lớp" alt="cùng lớp">cùng lớp</a> bắt nạt rồi, không có chuyện gì xảy ra mà không có lí do cả, ngày đó em hay bị bơn nó túm tóc lôi lên lôi xuống, đổ hết sách vở trong cặp ra, xé sách, bôi màu vào sách, rạch mũ, rạch khẩu trang, giấu áo khoác, cặp... Ra đường ghen tị với bạn về nhà cũng chẳng thoải mái gì, em còn ghen tị với em gái mình cơ. Em và nó cứ như Thị Nở và Thúy Kiều vậy, một trời một vực. Có lẽ vì vậy mà ba mẹ thương nó hơn. Mỗi lần đi chợ về mẹ đều mua áo quần mới cho nó và hứa sẽ mua cho em giống vậy, nhưng đó mãi chỉ là lời hứa thôi. Ba em có đi đâu dự tiệc cũng dẫn nó theo, nếu nó không đi được ba sẽ đi một mình. Có ai khen em cái gì thì ba cũng luôn nói rằng:"Em nó còn....hơn nó nữa", trong mắt ba mẹ nó luôn là đứa con hoàn hảo. Những việc nặng nhọc trong gia đình toàn để em làm, vác cái này vác cái kia, sửa điện hay trèo lên mái nhà. Trong xóm em hễ có đám cưới <a href="https://confession.vn/seri-nham-lan-giua-anh-trai-va-ban-trai-mua-valentine-bat-au/" title="hay" alt="hay">hay</a> văn nghệ gì cũng toàn kêu nó đi, tuyệt nhiên không bao giờ kêu em. Em vốn dĩ là một đứa trẻ có thể lực kém, từ nhỏ cứ dăm bữa nửa tháng là em lại sốt vài lần, mỗi lần sốt là lại nằm liệt giường đến chân còn không nhấc lên được, lúc đó em còn rất thích màu hồng nữa nhưng rồi sau những gì trải qua, đầu năm lớp 10 em quyết định thay đổi, không dựa giẫm vào ai cả, việc gì cũng tự mình giải quyết, hơn nữa là không để ý lời nói, hành động của người khác nữa, nhất là lũ con trai và em không thích màu hồng nữa, em ghét nó. Rồi dần dần cho đến bây giờ, em đã thay đổi rất nhiều so với lúc trước. Nhưng đó là thay đổi tính cách, ý chí chứ em vẫn xấu, cho dù có cố gắng không quan tâm mọi người nhưng em vẫn cảm nhận được sự xa lánh của họ, trong mọi trường hợp em luôn là người sai, lúc nào họ cũng đổ lỗi cho em cả, họ vẫn luôn ám chỉ rằng em xấu và em không nên xuất hiện trước mặt họ. Dần dần em thu mình vào chính vỏ bọc do em tạo ra, em dần xa lánh các bạn, nhất là những đứa có vẻ ngoài xinh đẹp, em dần trở nên ít nói, ít tiếp xúc với tất cả mọi nngười. Xã hội này và nhất là lũ đàn ông toàn là lũ khốn nạn và háo sắc. Mẹ ơi, nếu con có ngủ một giấc dài xin mẹ đừng gọi con dậy nữa....