Bình luận

em nói mãi, nói cả ngày chả ai hiểu, đến khi họ hiểu thì sói đã giết hết cừu r . dần dần e ít nói r...
Mình cũng đang trong tình trạng như thế này. Khi giao tiếp với ng khác dần dần cảm thấy khó khăn hơn. Lúc nào cũng chỉ muốn yên tĩnh 1 mình. Ngày nghỉ thì chỉ muốn khóa cổng khóa cửa nằm ôm đt + mt chơi chán rồi ngủ. .. ? công việc các thứ cứ loạn hết lên làm mình cảm thấy áp lực ... Bế tắc thật sự ?
HƯỚNG NỘI là lời nguyền hay món quà. Cái đó tuỳ thuộc vào bạn. Xã hội ngày nay được thiết kế để đánh giá cao người hướng ngoại. Nhưng bản chất bạn đã là người hướng nội thì việc gì phải cố gồng mình để đóng vai kẻ khác. Đừng phủ nhận giá trị bản thân như thế. Thật ra người HƯỚNG NỘI có rất nhiều cái hay đấy. Một số người hướng nội nổi tiếng như là Thomas Edison với hơn 1000 phát minh, Enstein vĩ đại...
Mình không vì giao tiếp kém mà có lẽ áp lực nhiều cái, dù đã cố gắng nghĩ tích cực nhưng vẫn k đủ để vực dậy. Đôi khi bị như vậy. Nhốt mình ở phòng.
Thầy Dương Idol của tôi, đi nghe hội thảo của thầy nghiền luôn các cậu ạ. Thực sự thì kể cả có trầm cảm hay không AI CŨNG CẦN HỌC GIAO TIẾP
mình thì tùy hứng, tùy người, người lạ thì mình ít tiếp xúc, trừ kho họ cho mình thấy được là họ đang sống thật :D Ít khi để người khác biết về bản thân mình quá nhiều, vì xã hội ngày nay đáng sợ lắm :))
Mình từng nv rồi nè,. Nhưng b cố gắng thay đổi đi nhé b sẽ thấy những thứ tốt đẹp xung quanh còn nhiều lắm. Cố lên b
Sao giống nhau quá vậy. Quan trọng ở đây không phải người ta thiếu kỹ năng mà là có vấn đề gì đó khiến người ta như vậy.
T cũng ngại giao tiếp lắm...lười bắt chuyện vs người khác, lười cả nói luôn, luôn trong phòng chả đi đâu cả :(
Mình trc cũng gần thế, nhưng mình đã thay đổi khi buộc ơ trong môi trg những ng bạn tốt lắm mồm :)) cảm ơn từ tận đáy tim <3 Tuyên và Duyên , Hà , Hằng, Diễm, Lê Duyên, Huyền Trang ....kaka t ko tag đâu, t bt trong tim thế thôi
chữa bệnh này cũng dễ ý mà....bạn chỉ cần kiếm 1 thằng ny nói nhiều... dùng từ cho chuẩn xác thì bạn cần 1 thằng ny xàm ..max xàm lun cơ...
Đó ko chỉ là giao tiếp, đó là bản chất con người bạn. Bạn là một người hướng nội điển hình giống như các nhà khoa học họ có thể ở trong phòng thí nghiệm cả tuần trời để làm việc. Việc của bạn không phải gạt bỏ cái bản chất của mình mà hãy chấp nhận nó như một món quà ít người có được. rồi sẽ đến lúc bạn toả sáng
Mình ngày trước rất có duyên làm bạn với những người trầm cảm hoặc lười giao tiếp.. Lâu rồi dần dần mình lây bệnh thay cho các bạn ý rồi sao ấy ????


Không vui không cần cố gắng để vui, không buồn cũng không cần để tâm rằng buồn. Cứ là mình đi, lúc có thể thế này, lúc lại có thể thế khác. Không yêu được công việc thì hãy yêu việc kiếm tiền để sống theo cách mình yêu Cần gì phải thế
Cái kiểu. Mún họ hỏi trước r mới tự tin bắt chuyện, đôi khi thì tính bắt chuyện r nhưg lại thôi. Nhữg ng xq họ hay nói" cái con khinh người" . Sự thật đâu phải z?
Trầm cảm là bệnh về tâm lý , anh có thể hướng dẫn cho em vài cách để thoát ra khỏi cái tình trạng em phải chịu đựng hiện giờ. Thứ 1 : Đơn giản nhất đó chính là đi nhậu với bạn bè , anh đảm bảo với em là sau vài lon em sẽ bàn từ chuyện chính trị đến vấn đề vũ trụ ra sao? Nói chung cứ luyện dần dần em sẽ khỏi được bệnh và đô của em sẽ thăng tiến theo từng ngày nữa đó. Thứ 2 : Nếu em có điều kiện thì mua 1 cái máy hóa hơi , làm vài hơi cần. Hiệu ứng khi phê cần mang lại rất tích cực như thèm ăn , cười nhiều , nói nhiều , tự tin hơn hẳn lúc bình thường. Chẳng mấy chốc em sẽ hòa nhập lại với cộng đồng thôi , chưa có trường hợp nào tử vong do cần gây ra nên em cứ dùng thoải mái đi nha. Thứ 3 : Lên youtube tìm các bài giảng của phật về trầm cảm , nghe đi và cảm nhận. Thứ 4 : Đi tập yoga cải thiện được rất nhiều về tâm lý đấy. P/s : Anh khuyên không nên dùng thuốc tây để chữa bệnh này nha vì tác dụng phụ của nó khó chịu lắm và mình phải phụ thuộc vào nó , nếu hết thuốc là bệnh trở lại như cũ thôi.
Vấn đề giao tiếp là một khó khăn thực sự,nhưng hãy cố gắng lên.Hãy bắt đầu bằng những giao tiếp nhỏ thường ngày,trước e cũng ngại giao tiếp lắm nhưng khi đi chơi hay gặp gỡ mà k giao tiếp thì cũng không được.Bắt đầu nói chuyện,hỏi han cởi mở hơn với những người lạ,có thể sẽ hơi lố như kiểu gượng ép nhưng dần nó sẽ tạo thành thói quen cho bản thân.Còn về việc thuyết trình,e trước cũng chả bh muốn đi thuyết trình gì cả,nhưng lên đến đh rồi,nếu không mạnh dạn thì mãi sẽ theo sau người khác,lần đầu tiên thuyết trình đúng kiểu gần như học thuộc 100%,bình tĩnh một chút kết hợp ngôn ngữ cơ thể tạo cảm hứng cho người nghe chút,tất nhiên kĩ năng này rất khó,như e lần đầu tiên thuyết trình,học thuộc lên nói không ngừng trong vòng 20',đến nỗi xuống lớp nhóm cứ bảo m bắn rap à,nhưng cũng k sao lần đầu không tốt nhưng sẽ tạo sự tự tin cho những lần tiếp theo khi đứng trước người lạ,mọi việc thì cần cố gắng và mạnh dạn chút,ra trường rồi còn công việc nữa.Bản thân thì nhiều người không muốn giao tiếp với người lạ,đấy cũng một phần lớn là ở tính cách,không trách được,hy vọng chị sẽ cố gắng
Các bạn chú ý nhé, giờ rất nhiều người rơi vào tình trạng như câu chuyện của bạn nữ trên. một phần do tác động của công nghệ, con người số với điện thoại là chính. Một phần do sự yếu kém kỹ năng mềm của bản thân. Hiện nay các vụ tự tử vì trầm cảm phổ biến hơn bao giờ hết, đây là lời cảnh tỉnh cho mỗi chúng ta đó.
em 96 đúng không? tuổi a và e thì ko hợp nhau lắm, nhưng chẳng hiểu sao bạn a toàn mấy đứa e sinh năm 96 thôi. mà cũng chẳng hiểu sao luôn a thì ít lời mà gặp đội 96 thì lời tuôn bay như gió rõ ràng chẳng hợp tuôi... nếu cần thì ib a, chúng ta cùng thay đổi cuộc sống thôi .
Mình cũg vậy. K biết cách giao tiếp ms ng lạ kể cả ms ng quen. Đăng ký giúp mình khóa giao tiếp: 0912439009
Em là học sinh lớp 11 . Em cũng đang mắc chứng bệnh này : Ngại giao tiếp , ngại tiếp xúc bạn bè cùng trang lứa . Đặc biệt ngại khi nói chuyện với con trai . Em còn chẳng dám nhìn vào mặt họ . Và cách để em kìm hãm căn bệnh này là :)) : Đọc ngôn tình , viết ngôn tình , ngôn tình là nguồn sống :))
Mình cũng vậy,cảm thấy cuộc sống bế tắc,luôn muốn chết đi cho rảnh nợ nhưng không đủ can đảm,thôi cố gắng lên nhé,à nếu có cơ hội thì mình cũng sẽ đi học khóa này thử,luôn muốn học những thứ như vậy để thay đổi nhưng chưa có cơ hội
Mình cũg đang bị như thế. Ngại ra ngoài. Ngại giao tiếp. Lười nói. Lười đi làm. Ru rú trong nhà. K giỏi bắt chuyện. Nhiều khi gặp ai chỉ muốn tránh đường. Đi vòng khỏi nc thôi. Trầm cảm mất rồi ư? tư vấn cho mình khóa quản trị cảm xúc với ạ
Các cậu nhớ Kim Jong Hyun của SHINEE không??? Cậu ấy cũng đã phải tìm đến cái chết vì bị trầm cảm không biết bày tỏ cùng ai đó!!! Thương quá
Rất lười bắt chuyện với nhữg ng xq. Còn người lạ gặp lần đầu thì ko nc lug. Kiểu ngại ngại, còn bb chơi chug lâu năm rồi thì nói hơn chữ " nói" . Thích nói gì cũg đc. Đêm chỉ ở trog phòng nằm lướt dt xong r ngủ, ( phòng ngủ là bạn đời) lm gì cũg ra phòng. Đôi lúc tủi thân mà khóc 1 mình. Em sn 95. Mong anh chị giúp em^^
Mình cũng vậy, cảm thấy cuộc sống bế tắc, bất lực. Cuối tuần đi làm về đóng cửa phòng từ chiều thứ 7 đến sáng thứ 2 mở của ra đi làm, hầu như k nc. cuối cùng mình cũng xinn nghỉ việc. =.=


Ad xin giới thiệu đến những bạn yếu kỹ năng mềm, chưa biết cách làm chủ cảm xúc, thoát ra khỏi vỏ bọc của bản thân 2 khóa học mà ad đã học và cực kỳ tâm đắc do thấy Lê Thẩm Dương đứng lớp: - Khóa học Bí quyết giao tiếp để thành công của Tiến Sĩ Lê Thẩm Dương: https://goo.gl/gm1T7b - Khóa học "Quản trị cảm xúc"để trưởng thành và thành công trong cuộc sống: https://goo.gl/fZB9t6