Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
3 năm trước
#15858: [ĐỊNH KIẾN TUỔI TÁC - HOÀN CẢNH GIA ĐÌNH] Tôi và anh yêu nhau
Hình mô tả cho bài confession
#15858: [ĐỊNH KIẾN TUỔI TÁC - HOÀN CẢNH GIA ĐÌNH] Tôi và anh yêu nhau cũng đã được gần 2 năm, Tôi là mối tình đầu của anh... Có lẽ rằng, tôi nghĩ mình đã lựa chọn đúng đắn người bạn đời của tôi sau này, tôi không chắc chắn chúng tôi có thể yêu nhau được bao lâu, mọi chuyện sẽ như thế nào. Nhưng tôi luôn cố gắng vun đắp để bảo vệ tình yêu này một cách trọn vẹn nhất! Tôi sinh năm 98 _ còn anh 92, anh là một Kỹ sư Xây Dựng nên tôi hiểu được tính chất công việc của anh! Đó là rất bận! Và tôi luôn thông cảm với anh về vấn đề đó. Có thể nói tình yêu của chúng tôi khá trắc trở! Ngay từ khi mới quen, tôi đã biết được rằng mẹ anh không thích "Con dâu tuổi Dần" và Bà là một người rất mê tín, nếu theo quan niệm về tuổi tác, tuổi tôi và tuổi anh rất khắc nhau! Nhưng, vì chúng tôi yêu nhau, chúng tôi chấp nhận điều đó và không bao giờ nghĩ rằng nó sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống sau này...! Dạo gần đây tôi thực sự bế tắc.. và có lẽ anh cũng vậy, những lần anh cố gắng thuyết phục mẹ để bảo vệ tình yêu này của chúng tôi càng ngày càng trở nên thất bại. Có rất nhiều lần mẹ anh đã gọi điện khuyên nhủ, cấm đoán anh, rằng sẽ không được yêu 1 người con gái Tuổi Dần như tôi, vì sợ tôi buồn, tôi bị tổn thương nên anh đã không nói. Vì anh biết rằng, tôi không phải là người quyết định xem bố mẹ tôi là ai, và tại sao tôi lại sinh vào năm ấy. Đã có rất..rất nhiều lần chúng tôi đã nói với nhau về vấn đề tuổi tác này, anh sợ tôi lo nghĩ, và lo cho tôi sau này nên anh luôn nói động viên tôi rằng "Anh không mê tín như mẹ, anh biết người lớn một khi đã có những định kiến thì sẽ rất khó để có thể thay đổi suy nghĩ của họ, hãy cho anh thêm thời gian, Anh nói... có lẽ anh sẽ dẫn em về nhà Dì ra mắt trước, rồi anh sẽ đưa em về gặp mẹ sau, vì anh nghĩ rằng Dì là người hiện đại, nên Dì sẽ thông cảm và hiểu cho anh, từ đó Dì có thể tác động tới mẹ, khiến suy nghĩ của mẹ có thể dần thay đổi' - Tôi lại cảm thấy yên tâm hơn khi anh động viên tôi như vậy... Ngày 2/9 anh có về quê chơi với gia đình, tối hôm đó chúng tôi đã cãi nhau, tôi không biết được rằng mẹ anh có nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng tôi hay không, nhưng anh có nói với tôi rằng "Mẹ anh nhất quyết phản đối, mẹ bảo nếu anh dắt tôi về ra mắt, mẹ anh chỉ rót nước mời tôi như 1 người khách...và coi như không có" Khi nghe xong câu nói của anh... Tôi tủi thân lắm, tôi òa khóc như 1 đứa trẻ vì nghĩ rằng, tôi đã làm gì sai mà để mẹ anh đối xử với tôi như vậy chứ (Mặc dù mẹ anh chưa gặp tôi lần nào) - Tôi thương anh, vì anh là người đứng giữa, thực sự anh rất khó xử khi sau này nếu chúng tôi có về chung 1 nhà mà lại xảy ra những cuộc mâu thuẫn giữa mẹ chồng nàng dâu!Tôi cũng biết là anh đang bế tắc... nên tôi cố gắng động viên anh, tôi cố gắng giải thích cho anh hiểu, và cố níu kéo tình yêu này, vì tôi yêu thương anh thật lòng! Sau những lần đó, anh bảo tôi đừng nghĩ ngợi về chuyện mẹ anh mê tín, tôi nghĩ rằng, anh có thể thuyết phục được mẹ, và có lẽ thanh xuân của tôi sẽ có hồi kết! Tôi cũng không nghĩ ngợi gì nữa...! Dạo gần đây... Tôi và anh thường cãi nhau những chuyện không đáng có... Là con gái mà, chắc các bạn cũng sẽ hiểu được những lúc giận dỗi, thường sẽ có những lời hơi quá đáng! Anh không liên lạc với tôi gần 1 tuần, tính tôi cũng ngang lắm, nên nếu chỉ cần anh chủ động trước, thì mọi chuyện lại êm đẹp mà. Nhưng không.. Lần này anh <a href="https://confession.vn/12224ban-lam-gi-khi-gap-mot-anh-nguoi-yeu-co-chap-va-ban-bi-me-nguoi-yeu-chui-minh-muon-hoi-xem-co-a/" title="lại im" alt="lại im">lại im</a> lặng như vậy... Lúc đó tôi thực sự stress tôi không thể bình tĩnh hơn để có thể giải quyết mọi chuyện 1 cách êm đẹp được, tôi đến gặp anh.. và anh đã nói "Anh đã nghĩ kỹ rồi, chúng mình nên dừng lại đi" <a href="https://confession.vn/13271-goc-tu-choi-bao-ngau-hom-nay-lieu-minh-to-tinh-voi-anh-ay-thuc-r/" title="- Tôi" alt="- Tôi">- Tôi</a> thực sự không tin vào điều đó - Và trước đó chúng tôi đã nói với nhau rằng chúng tôi chỉ dừng lại khi 1 trong 2 người hết yêu! Tôi có hỏi: - Anh đã hết yêu em rồi sao? Anh nói: - Anh thực sự đã hết yêu em rồi.. Tôi hỏi đi hỏi lại, và tôi cố động viên, níu kéo anh như van xin vậy (Chưa bao giờ tôi lại yếu đuối vì 1 người con trai như thế) Anh đẩy tôi ra... Và anh kiên quyết nói rằng.. chúng tôi nên dừng lại! Tôi nín lặng... lúc đó tôi đau lắm.. nước mắt tôi chảy dài trên má mà không thốt lên được thành lời.. Sau một vài hôm.. Anh để cho tôi bình tĩnh lại.. Anh có nói rằng: - Còn một số lý do hơi tế nhị khiến chúng ta không thể tiếp tục bây giờ anh chưa tiện nói, đợi chuyện này qua anh sẽ nói với <a href="https://confession.vn/con-ben-ko-cac-ban/" title="em " alt="em ">em </a> sau..Hãy tha thứ cho anh nhé! Tôi cũng tò mò, tôi nghĩ rằng, chuyện của mẹ anh anh nói anh có thể thuyết phục được, còn.. chuyện mà có 1 người con gái khác, thì tôi lại càng không tin! Ngày hôm đó, tôi gặp anh, anh nói rằng, khoảng thời gian 1 tuần anh im lặng đó, anh đã suy nghĩ rất là nhiều về chuyện tình cảm này, anh đã kể hết về tôi cho Dì, để anh có thể nhận được 1 sự đồng cảm từ Dì, và sau khi anh đã kể về hoàn cảnh gia đình nhà tôi( Gia đình nhà tôi khá phức tạp, cả bố và mẹ đều có con riêng) thì Dì anh đã không chấp nhận! Dì biết được chuyện nên đã nói với mẹ anh, và mẹ anh càng gay gắt phản đối chuyện chúng tôi sau này, cả về tuổi tác, lẫn hoàn cảnh của tôi! Nhưng chúng có lỗi gì chứ... Tại sao chúng tôi lại ra nông nỗi này. Và cuối cùng... anh đã không thể giữ được tình yêu này, và tôi cố níu kéo nhưng cũng không được nữa rồi. Tôi bế tắc lắm.. Tôi cũng nghĩ rằng anh cũng rất khổ tâm khi phải đưa ra quyết định này. Anh nói rằng tôi không có lỗi, vì tôi không được lựa chọn bố mẹ...cũng như nơi mình sinh ra! Anh sợ sau này có những mâu thuẫn, người bị tổn thương lớn nhất sẽ là tôi! Đến bây giờ.. tôi thật sự bế tắc.. Tôi không biết phải quên anh như nào nữa? Tôi phải làm gì đây? Tôi nhớ anh đến phát điên mất... Nói ra được những lời này.. Tôi mong những ai cũng đã từng trong hoàn cảnh của tôi hãy cho tôi 1 lời khuyên chân thành! Nhưng ai có lời chê bai xin đừng bình luận!