Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15840: Không ai muốn hẹn hò với cô gái NGỰC TO. Em không phải là
Hình mô tả cho bài confession
#15840: Không ai muốn hẹn hò với cô gái NGỰC TO. Em không phải là sv trường này nhưng em vẫn gửi cfs theo link của NEU vì em sợ em đăng lên cfs của trường em thì chắc mn sẽ đoán dc em mất vì ừ thì chuyện ngực to sẽ bị để ý nhiều hơn là lép rồi ( mình không có ý shame các bạn ngực lép đâu...thật sự không ) và một điều nữa là em rất thích cfs của NEU em thích đọc mấy câu chuyện trên đây vì nó cho em rất nhiều cảm xúc. Quay lạu với câu chuyện của em. Từ hồi cấp 3, lớp 10 là cơ thể của em cũng đã phát triển dc một phần lúc đó ngực cũng bt thôi chả to gì lắm... mà từ năm lớp 11 nó bắt đầu thật sự hơi to ra...nhưng em thì thấy cũng bt có gì đâu mấy cô người mẫu diễn viên thì em cũng cỡ đó thôi... em cũng chả quan tâm gì mấy... Tới hồi năm lớp 12 bị mấy thằng trong lớp dòm ngó ròi soi mói. Ôi em không hiểu sao em ngây thơ đến thế không care luôn. Tới khi có mấy đứa bạn gái gần cuối năm 12 diễn văn nghệ rồi đi chung thân hơn có đứa bạn ngực nó không dc to lắm bông đùa: " Con K ngực khủng nè, giống Thuỷ Top nè nên làm gì sợ ế ". Do lúc đó em mới ct ngyeu dc mấy tháng nên cũng đang bàn chuyện tình cảm. Em cũng cười cười rồi nói "có đâu mà có" rồi cũng chuyển qua chuyện khác thôi. Rồi đến lúc có bữa giờ ra chơi tâm sự với con bạn nc sao không biết nhắc tới áo ngực rồi kiểu áo mày mẹ mày mua hay mày mua rồi size gì...Thật thì áo em toàn mẹ mua cho thôi và toàn màu trắng mà em biết dc size em chứ...Cái em với nhỏ kia kiểu nói là cùng size cái nó nói: " Giề giề mày mà cùng size tao hả ?" Em cũng tl " Uhm thiệt mà " rồi đứa khác nói " Ủa K... mày không biết ngực mày bự lắm hả ? " Em cũng nói " Đâu có... không có lép thôi chứ cũng như người bt mà " " Không có đâu... bự lắm đó ". Mấy đứa kia cũng gật đầu: "Thiệt đó má " cái cũng nc 1 hồi ra chuyện khác. Từ đó em mới định nghĩa dc chuyện ngực em bự hơn mặt bằng chung. Rồi lên đh chuyện em ngực to cũng có nhiều người biết dù thật sự nhiều lúc vì vướn nên có mặc luôn áo nịch như thật sự bận thử nửa ngày về nhà tháo ra đau lắm. Chuyện ngực em bự thành sự ngỡ ngàng, tò mò của người lạ và trò đùa của đám bạn nhưng em thấy cũng không sao vì em có cố cũng chả biết làm sao. Nhưng đến khi em phải nghe những câu nói như : " Ủa em em có con rồi hả ?" Người ta cười ngay sau khi em nói "Dạ đâu có chị" và quay đi, rồi còn có người nói :" Ê K mày mà đẹp chắc nổi tiếng lắm... mặt đẹp mà vú bự thì bao nổi " :) em cũng chỉ biết cười cho qua. Nhẹ hơn thì nghe mấy câu :" Không hiểu ăn cái gì mà bự dữ zậy ?? " thật sự em buồn lắm chứ... Chuyện về ngực lắm lúc em tủi thân lắm :) trên mạng FB người ta cùng nhau bảo vệ ngực lép... cho rằng ngực lép là sang... cam bưởi thì thành mướp đó thôi... Thật ra mình thấy ngực to hay nhỏ không quan trọng, quan trọng là mình làm cái gì cho xã hội này... nhưng không biết mấy ai hiểu dc. Có lẽ nhiều cô gái ngoài kia có ngực to là ưu điểm còn em thì không !!! Em không đem nó ra làm tự hào !!! Cảm giác nhiều lần đi ngang bọn con trai mà bạn chỉ bị nhìn vì soi cặp ngực... làm em thấy không hề thoải mái !!! Em buồn biết bao khi biết lúc trước bị người ta đồn là đi bơm, ăn cơm trước kẻn mới có dc bầu ngực như thế. Em không biết vì sao ngực em phát triển như thế ! Và em cũng không biết đây là ông trời phạt em hay thương em ! Rồi hôm nay em lại thêm buồn. Có nhiều lần em buồn thì em cười cho qua cái miệng đời, nhiều lần em buồn thì em khóc vì tủi thân ... nhưng lần này em xin dùng từ em khóc và cười trong đau khổ. Em gặp anh trong một lần sinh hoạt clb, anh cũng không gây ấn tượng mấy cho em vì cũng phải sau lần anh phụ em rinh đống sách lên tầng 4 ở trường em <a href="https://confession.vn/that-yyyyyyy/" title="mới thật" alt="mới thật">mới thật</a> sự ngắm nghía anh nhiều hơn và nhận ra nhiều thứ đẹp đẽ của anh từ đó... lần đó là khoảng 1 tháng trước khi biết nhau qua việc giới thiệu thành viên clb. Rồi sau đó vô tình hay cố ý gặp anh nhiều hơn trong trường, dù khác khoa nhưng hay gặp anh ở tầng 4 cả một tuần như vậy sau hôm đó. Lần sh tiếp theo anh chủ động ngồi cạnh em, chúng ta nc nhiều hơn, hiểu nhau nhiều hơn... rồi cứ thế cả tháng trôi qua nào là thả thính nào là đi xem phim nào là đọc sách cùng nhau... anh khiến em cảm thấy may mắn khi gặp dc anh... nhưng 2 tuần gần đây không thấy anh nữa, không còn nt nhiều, em nt gợi hỏi anh về cuốn sách nọ thì vẫn thấy anh rep nhưng... hờ hợt lắm... em nghĩ chắc anh chán em rồi... Vì em cũng quen như vậy :) cũng nhiều chàng trai từ hồi cấp 3 lên đh cũng đi qua với em như thế... chỉ duy nhất 1 người ở lại bên cạnh em lâu nhất là 8 tháng rồi cũng bỏ đi... Nhưng em luôn cảm nhận ở anh là cái khác, vì cách anh quan tâm em rất đặc biệt, anh nhiều khi hiểu em hơn cả bản thân em... Nhưng vì thói quen... em tự nhủ " chắc anh cũng như bao người khác " dù con tim em biết không phải vậy... Lần sh chiều nay em với anh vô tình chạm mắt nhau... lúc đó em biết em không kiềm nén thêm nữa em phải hỏi... hỏi cho ra lẽ. Em đợi sh xong em ngỏ lời rủ đi <a href="https://confession.vn/co-o-sao-vang-niem-tu-hao-viet-nam-quoc-ky-la-bieu/" title="anh" alt="anh">anh</a> dạo con đường ta hay đi qua vài lần... em viện cớ thêm là có ý tưởng rất hay cho chương trình của clb sắp tới... Anh không dám chối từ... " anh có thật sự thương em không ? " em đã nghĩ như vậy khi đợi câu đồng ý. Rồi em lại vẽ vời đại cái ý tưởng ngớ ngẩn nào đó... lúc đi cùng anh... vẫn có những tiếng cười em đã thật sự rất vui... và em dập tắt phút vui vẻ đó và hỏi anh vì sao lại tránh né em. Anh ngập ngừng... em lo sợ... rồi anh nhìn nào mắt em anh nói... " Anh thật sự nghĩ sẽ có thể tiếng đến với em nhưng anh không thể " Em <a href="https://confession.vn/13646-lan-au-tien-an-tet-xa-nha-minh-la-cuu-sinh-vien-neu-ang-du-hoc-b/" title="hỏi vì" alt="hỏi vì">hỏi vì</a> sao với khuôn mặt tỉnh rụi vì không muốn thấy mình là đứa ngu ngốc. " Thật sự... về ngoại hình của em... " Em chỉ cầu mong đừng vì cái khuôn mặt xấu xí đầy mụn này chứ... " ngực của em rất to... nó làm anh không thoải mái khi đi bên cạnh em... nhiều lần đi với em anh toàn phải thấy ánh mắt người ta dèn pha vào em... " Em nở nụ cười khinh bỉ nhất em từng nở : " Vì cái lý do thật xàm đó à =))) " " Em không hiểu đâu cả khoa em ai cũng bàn tán về em... khoa anh nhiều đứa cũng biết nữa... tụi bạn anh nói với anh... anh không phải muốn trở thành người có ý đồ gì với em vì ... " anh vừa nói vừa đảo mắt nhìn cái thứ mà em đang ngu ngốc nghĩ rằng chết tiệt kia. Em quay đầu ngay lập tức và bước đi. Em biết rằng anh vẫn đứng đó và im lặng vậy thôi. Về nhà em đã khóc... phải nói là rất nhiều sau chuyện ct hồi cấp 3... và bây giờ em lạu mang nỗi buồn này... Em không biết nên mạnh mẽ gạc qua rồi nghĩ " anh ta không phải là người xứng đáng " hay... hay làm sao nữa... vì thật sự bây giờ... em đang rất buồn...