Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15838: Còn thương nyc? Tôi và anh ấy quen nhau 8 năm, anh bằng tuổi
Hình mô tả cho bài confession
#15838: Còn thương nyc? Tôi và anh ấy quen nhau 8 năm, anh bằng tuổi tôi. Cuộc tình bắt đầu từ lúc tôi chập chững vào đại học, sau 18 năm ngoan ngoãn, khó tính tôi đã có người bạn trai đầu tiên. Ban đầu tôi đồng ý anh chỉ vì tôi chán cái việc cứ từ chối hết người này người khác. Sau đó dần dần tôi yêu anh lúc nào không hay, chúng tôi đã trải qua 4 năm đại học cùng nhau, hứa hẹn tất cả, sau 4 năm thì anh đi du học thêm 2 năm, tôi đã khóc rất rất nhiều nhưng vẫn chấp nhận. Yêu xa 2 năm, anh không về một lần vì khóa học của anh là rút gọn và cấp tốc nên anh không có một kì nghỉ dài hạn nào cả. <a href="https://confession.vn/14333-cac-ban-se-lam-the-nao-khi-thay-nguoi-yeu-minh-hay-xem-sex-thuc/" title="Chúng tôi" alt="Chúng tôi">Chúng tôi</a> cứ thế vượt qua, rồi anh về, anh có viề làm lương trên 2000$, tôi lúc đó cũng thu nhập kha khá. Anh có tiền, anh dẫn tôi đi mua sắm, cưng chiều tôi đủ kiểu, một năm đó hạnh phúc ngập tràn vì chúng tôi sống thoải mái dư giả. Chúng tôi lên dự định kết hôn vào năm tới, nhưng lại là lúc chúng tôi phải chia tay. Thời gian anh qua bên Mỹ anh có cặp kè vời một cô gái khác, lúc anh thú nhận là lúc cô gái kia <a href="https://confession.vn/35489-2/" title="làm" alt="làm">làm</a> ầm ĩ đòi anh cưới. Tôi hỏi anh, anh bảo nhu cầu sinh lý của anh cao quá, anh cần giải quyết, ở một nơi xa lạ, cô đơn gặp được sự ấm áp anh không thể vượt qua được. Mà anh bảo trước khi về nước đã chia tay rồi, tôi nấc lên từng cơn nghẹn ngào. Tôi hỏi anh còn thương cô ấy không, anh bảo anh không biết, cô gái ấy rất tốt, luôn giúp đỡ anh khi anh khó khăn, hoàn cảnh gia đình lại đág thương, một chàng trai sẽ luôn muốn bảo vệ cô ấy. Sau đó tôi với anh cãi nhau liên tục, tôi như phát điên việc anh đã ăn nằm với một cô gái khác, hôn hít, âu yếm, những cử chỉ mà tôi chỉ trao duy nhất mình anh. Tôi yêu anh lắm nên không nói chia tay được, nhưng tính tôi cộc cằn và độc đoán hẳn, tôi khóc một mình sau khi tan làm, tôi không ngủ chung giường với anh nữa, mỗi lần gặp anh là đay nghiến kiếm chuyện. Anh nhẫn nhịn nhiều, tôi càng lấn tới, tôt phát điên lên mỗi lần thấy mặt anh, rồi lại ôm mặt khóc một mình khi không có anh bên cạnh. Anh vẫn liên lạc với cô gái đó như nghĩa vụ, cô ta bị bệnh và anh làm một nghĩa vụ như ngươi bạn tốt, mỗi tháng chuyển ít tiền cho cô ta trang trải. Anh không cho tôi biết, anh bảo với bạn anh ta rằng ngày đó cô ấy giúp anh nhiều mà anh không đền đáp được gì. bây giờ có khả năng nên muốn bù đắp lại, anh chỉ còn xem cô ta như một ân nhân, một chút tình cảm xót thương còn giữ lại mà thôi. Đó là tin nhắn tôi đọc lén trong điện thoại của anh, từ đó tôi cáu gắt và vô lý hơn nữa. Anh chịu đựng tất cả, anh vô tâm với tôi hơn, tôi lạc lõng nhiều hơn. Tôi cố tình thân mật với đồng nghiệp nam hay để họ chở tôi về, mỗi lần anh thấy rồi có nhắc nhở tôi lôi chuyện anh ăn phở ra nói rồi mỉa móc. Được hơn nửa năm thì chúng tôi có cuộc cãi vã to, tôi bảo anh đi đi, và anh đã đi thật, anh đi trong sự đau khổ tột cùng của tôi. Tôi phát hiện mình bị trầm cảm nặng, tôi phải điều trị, anh có hỏi han tôi vài lần nhưng do kiêu ngạo tôi không trả lời. Một năm sau tôi dần bình tĩnh và có cuộc sống bình thường, không còn quá đau khổ vì anh. Giám đốc công ty tôi là một người còn trẻ, mới ngoài 30t, anh để ý tôi từ lâu nên thời gian tôi stress đã đến cạnh chăm sóc tôi, sau đó anh ngỏ lời. Tôi tránh né vài lần rồi đồng ý, đến nay chúng tôi quen nhau cũng gần 2 năm rồi và anh có dự định hỏi cưới tôi. Anh ấy đang thảo luận với gia đình ngày giờ làm đám hỏi, còn tôi thì hoang mang, tôi sợ tôi chọn đám cưới rồi sau đó tôi sẽ bị ám ảnh suốt đời bởi nyc. Tôi vẫn hay nhớ anh, dạo gần đây nhớ anh nhiều hơn nữa. Mỗi lần nhớ đến kỉ niệm ngày sinh viên tôi lại bật khóc, tôi có với anh tất cả cảm xúc đầu tiên, cái nắm tay, cái hôn, cái ôm,...Tôi nhớ anh da diết, gần đến việc kết hôn <a href="https://confession.vn/10547-gui-cac-ban-tre-la-nguoi-dan-toc-thieu-so-cac-ban-co-nguoi-yeu-la-nguoi-dan-toc-thieu-so-cac-b/" title="tôi" alt="tôi">tôi</a> lại sợ hãi vì hình bóng nyc hiện lên nhiều hơn, tôi không dám đối mặt với ny hiện tại nữa. Năm nay tôi 28t, mẹ tôi bảo nếu tôi kết hôn ở tuổi này cuộc sống về sau vô cùng sung túc, hồi đó tôi có nói với nyc " mẹ bảo 28t rồi mới cho anh lấy em" 10 năm trước lời nói ngô nghê, đâu ngờ rằng 10 năm sau chẳng thể thành hiện thực. " 28 tuổi rồi lấy anh nhé? " tôi vang trong đầu câu nói của chàng sinh viên năm nào, bây giờ đã chẳng còn bên tôi. Chúng ta có cùng nhau cả một tuổi trẻ, mà sao lại chẳng đi cùng nhau đến hết đoạn đường....