Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
3 năm trước
#15826: Tôi tin rằng, tất cả mọi chuyện xảy ra đều có lý do của
Hình mô tả cho bài confession
#15826: Tôi tin rằng, tất cả mọi chuyện xảy ra đều có lý do của nó. Kể cả chuyện ngày đó chúng tôi chia tay nhau, tôi rời đi và anh tìm cho mình hạnh phúc mới cũng vậy. Ngày đó, chúng tôi bồng bột cố chấp và trẻ con đến mức không thể ngồi lại nói với nhau được lời chia tay tử tế, không thể đưa ra được một lý do để người đi hay kẻ ở đều có thể nhẹ <a href="https://confession.vn/10676-toi-la-k54-toi-moi-ra-truong-uoc-nua-nam-cong-viec-chang-au-vao-au-em-khong-hoc-neu-toi-va-em/" title="nhàng về" alt="nhàng về">nhàng về</a> sau , để rồi sau khi chia tay, mọi chuyện đi quá xa, biến cả tôi và anh thành những kẻ xấu xí trong mắt đối phương. Tôi tò mò, không biết ngày đó, tôi trong mắt anh thế nào và tôi của bây giờ, sau bao năm tháng chia tay có còn gì đó trong anh không?! Hôm qua tình cờ đọc lại được những tin nhắn cũ, tôi đã tự có câu trả lời cho mình, tôi tự hiểu ra, thực ra thời gian qua chỉ là mình cố tự huyễn hoặc mình, rằng sau chia tay anh vẫn còn tình cảm với mình nhiều lắm, rằng chúng tôi một ngày nào đó sẽ có thể quay lại.! Sự thật là, chỉ có tôi là kẻ ăn mày quá khứ bấy lâu nay, là ngay khoảnh khắc anh để tôi đi, anh đã gói ghém tất cả tình yêu của hai đứa và ném đi thật xa đâu đó rồi ! Về phía tôi, anh trong ký ức của tôi vẫn vậy, vẫn ngọt ngào, dịu dàng, ấm áp và tốt bụng. Anh vẫn là chàng trai ngây thơ, ngọt ngào nhất mà tôi từng gặp. Chúng tôi gặp nhau khi cả 2 còn đang đi học, tôi học 11, còn anh 12. Tình yêu học trò là những giờ tan trường chờ nhau cùng về, là bữa sáng 2 đứa chia đôi, <a href="https://confession.vn/13927-khong-tan-noi-gai-vi-chi-1m73-ban-ay-minh-quen-do-hay-oc-may-pag/" title="là những" alt="là những">là những</a> tối đi học về muộn có món quà vặt nào đó được treo trước cửa, không lời nhắn mà vẫn biết là của ai ,là những ngày lễ cùng nhau đi đâu đó xa xa,... Là những điều giản dị, trong sáng nhất... Là chúng tôi bên nhau trong những ngày đẹp nhất của tuổi trẻ. Chúng tôi cứ nhẹ nhàng bên nhau như thế, anh lên đại học, anh chọn một trường ở quê để chúng tôi có thể gần nhau. Một năm sau, tôi lên đại học, nhưng tôi khác anh, tôi không muốn học ở đó , tôi muốn học ngành mình thích ở một ngôi trường lớn , hơn cả là tôi muốn được lên Thành Phố " để có một môi trường tốt hơn, nhiều cơ hội hơn" như mọi người vẫn nói. Rồi tôi đi. Chúng tôi có một khoảng thời gian yêu xa, đủ để nhớ, để giận dỗi, để thương nhau hơn. Lâu dần, có những hiểu lầm nhỏ nhặt, những bận rộn của cả hai, sự quan tâm của cả hai thưa dần... Tất cả kéo hai đứa chúng tôi dần xa nhau. Sau những ngày không còn chia sẻ, không còn cảm thông và không còn thấy hiểu. Tôi đề nghị chia tay... Anh đồng ý.! Qua vài đứa bạn, tôi biết sau này anh có yêu vài người, anh bỏ dở năm cuối, anh không còn là anh của những ngày chúng tôi bên nhau nữa. Về phía tôi, tôi có nhiều thời gian hơn, tôi tham gia vài clb, tôi cũng tìm hiểu vài người, nhưng rồi cũng chẳng đến đâu. Cuối cùng tôi chọn cho mình cách hèn hạ nhất Đi Du Học. Đi du học, một mình với cuộc sống mới, bạn bè mới, bài vở công việc, cơm áo gạo tiền... tôi không còn nhiều thời gian để Thất Tình nữa. Những tưởng quên được anh rồi, thì vào một ngày đẹp trời, bạn bè có gửi tôi tấm ảnh cưới của anh. Đứng cạnh anh là một cô gái xinh đẹp, anh mặc bộ Vest đen, vợ <a href="https://confession.vn/11171-chuyen-ngay-nong-cua-minh-cung-rat-tro-treu-cac-ban-a-_-minh-k56-ny-a-ra-truong-va-i-lam-cach/" title="anh" alt="anh">anh</a> mặc váy cưới cô dâu trắng. Hai người thật sự đẹp đôi ? khoảnh khắc đó tôi khóc, chẳng biết mình khóc vì điều gì, rõ ràng tôi là người nói chia tay, tôi cũng là người rời đi trước mà. Thời gian gần đây, tôi lại vô tình thấy ảnh con trai anh, em bé bé xíu, xinh xắn. Anh nói em bé là thiên thần, là niềm hạnh phúc của cả gia đình. Tự nhiên tôi nhẹ lòng hơn. Khoảnh khắc đó, tôi biết mình nên "trả tự do chính mình" rồi, mình không nên cố chấp và ảo tưởng hão huyền nữa. Tôi biết anh quên tôi rồi, và tôi cũng nên cất anh vào góc nào đó đẹp đẽ của mình. Anh à, Em bé, thiên thần nhỏ của anh xinh xắn lắm. Nói mong anh hạnh phúc, thực sự là nói dối. Nhưng hi vọng cuộc sống anh sẽ không nhiều những đau lòng và tổn thương ? Chuyến bay 14 tiếng sắp hạ cánh. Em không hi vọng sẽ gặp lại anh ở nơi nào đó quen thuộc, nơi chúng ta từng hẹn hò đâu ? Chào Việt Nam, chào mẹ. Con về rồi ?