Bình luận

" Khi còn trẻ, người ta từ bỏ, cho đó chỉ là một cuộc tình. Sau này người ta mới biết thật ra đó là cả cuộc đời " - Trích của cố NS TCS nhưng đưa bài không chuẩn.
Đúng là tình yêu giống như một cuốn tiểu thuyết, nhân vật chính bị chết ngay từ trang đầu tiên. Nên các bạn ạ. Khi các bạn cầm cuốn truyện lên,đọc hết vài trang đầu nếu câu chuyện vẫn buồn, thì bạn đừng nản mà để cuốn truyện đó xuống mà hãy thẳng tay ném cmn đi.
An nhiên cho chủ thớt khi viết ra câu: trả tự do cho chính mình Đàn ông vốn dĩ chẳng ai nặng tình, chỉ có ta lừa mình dối ng rằng họ vẫn còn thương, để r ôm hoài ôm mãi nỗi đau Quẳng quá khứ đi, ngẩng cao đầu mà bước tiếp, thớt xứng đáng có dc ty tốt đẹp hơn nhiều
Người bên bạn năm 17 tuổi không thể nắm tay bạn suốt cuộc đời. Đây là thứ thuộc về chân lí :))
Em hiện tại cũng k thể trả tự do cho chính mình, em cứ sống mãi vs cái qk đó và chẳng thể mở lòng yêu thêm đc ai nữa :((
Đọc câu chuyện này em lại thấy bóng dáng của mình ở nơi chị. E và chị có khá nhiều điểm giống nhau là mình nói chia tay, là tự mình ôm quá khứ mặc dù người đó đã quên và họ đã có cs mới, có người mới và dù cho mình có vài người tiến lại, cũng chẳng đồng ý quen 1 ai... Và dù em không trốn tránh như chị, nhưng e mong e sẽ làm đc như chị, quên đi, buông bỏ và bắt đầu con đường mới...
Có những lúc không có lần sau, không có cơ hội bắt đầu lại. Có những lúc bỏ lỡ hiện tại, vĩnh viễn không còn cơ hội nữa
Cố gắng đi cướp lại làm kẻ thứ 3 đi nha em. Biết đâu con anh ta lại không phải con anh ta :)))) mà tại mới thấy dạo này đầy sừng em ạ. Cẩn thận sừng lại mọc lúc trước cũng nên :))))
Đau đớn nhất là một người cứ nhớ mãi về những lời hứa trong quá khứ, một người đã quên sạch sành sanh. Không muốn đợi nữa nhưng lại sợ cậu ấy quay lại k tìm thấy mình. Yêu nhau 7 năm, chia tay 2 năm. Vẫn không bỏ xuống nổi đoạn tình cảm này.
yêu là phải nói :))yếu đuối đến mức im lặng vài năm và h đau lòng,ngta còn yêu thì đã tìm cách quay lại ngay từ đâu rồi,bồng bột của tuổi trẻ.
Cũng k thể trách bạn dk, do 2 người đã hết duyên rồi thì chấp nhận thôi, nhưng tuyệt đối đừng ôm mãi qk, người khổ sẽ là bạn đó, cô gái à ??
Đáng sợ nhất vẫn là một ngày tỉnh dạy nhận ra không có ai và không còn điều gì để chờ đợi nữa, vậy nên b hãy trân trọng những gì mình đang có, ý mình nói là gia đình ấy :). Bỏ hết quá khứ Về Việt Nam, với gia đình thôi nào!!!
Còn thích thì kiếm cách quay lại, không thì cố mà quên đi. Chẳng hiểu sao thấy cứ hèn hèn thế nào :))
Ông kia chọn học ở quê là sai rồi, cách nhau có 1 năm, cứ lên Tp mà học, 1 năm sau ny lên là đc rồi. Quả là ko biết lùi 1 bước để tiến nhiều bước ?
Cố lên và hãy nghĩ theo khía cạnh tích cực của nó chị nhé. Biết đâu đó sự kỳ vọng và luôn nghĩ rằng sẽ có ngày quay lại, lại là nguồn động lực vô cùng to lớn giúp chị vượt qua được những khó khăn khi du học phải không nào. Hãy luôn nhìn mặt tích cực chị nhé. Chúc chị thành công.
Đọc đoạn đầu cứ ngỡ chuyện của mình :))) đọc đoạn sau lại nghĩ sau này mình có nhìn ng ta hạnh phúc mà mỉm cười dk như vậy k?
Anh ấy chọn ngôi trường gần quê để gần ng yêu còn bạn chọn 1 ngôi trường ở trên thành phố. Có lẽ ngay từ lúc ấy cả 2 đều đã thay đổi mà ko ai nhận ra .
Y xa chẳng thể có gì cũng chia sẻ hết đk vs nhau , kp những điều giận dỗi nhỏ nhặt nhất cũng có thể giải quyết đk vân vân và dần những điều nhỏ nhặt nhất cứ chất lên chất lên từng ngày rồi trở thành khoảng cách trong ty càng ngày càng xa cách ??
Mạnh mẽ lên cô gái, hãy coi đó là duyên , đến rồi đi là điều bthg, hãy cứ nhớ những gì tốt đẹp về ng ấy, nhưng hãy yêu ng sau 1 chân thành nhé!
Khi còn trẻ, người ta chia tay với đối phương không phải vì hết yêu, mà chỉ vì người ta trót yêu bản thân mình nhất.
Cuộc đời là một sự sắp xếp hoàn hảo của tạo hóa . Yêu hay không yêu , vui hay buồn không phải muốn là được . Số phận kiếp này là quá trình tu nhiều kiếp mà có.
Năm bảy tuổi, bắt được con ve sầu, cứ tưởng có cả mùa hè trong tay. Năm mười bảy tuổi, hôn lên gò má anh, cứ ngỡ sẽ có nhau trọn đời :))
Ai cũng có số phận riêng của người ta, gặp nhau là cái duyên còn đến được với nhau hay không lại là cái phận. Có duyên nhưng không phận thôi thì sống cuộc sống của riêng mình thôi chị gái à. Có thể thì làm bạn thi thoảng gọi nhau làm ly cafe hỏi xem cuộc sống thế nào, con cái ra sao còn không thì vứt nó đi, đóng hộp gói lại bỏ vào kho.
có những mối tình, ta chỉ vì những ích kỉ, những cô đơn trong chính cuộc tình ấy mà bắt bản thân phải buông tay, rồi mãi về sau này mới nhận ra rằng người đó mới là người tuyệt nhất, mối tinh ấy mới là mối tình khiến ta vương vấn nhiều nhất
Ip6 plus bị mất mà chưa được lên 7 thì khó ở tý thôi. Nếu mà 1 phát lên xs thì đã khác ngay. Team ip5 ngậm ngùi chia sẻ =))))
Chúng mình cứ im lặng, rồi dần dần chúng mình xa nhau :) thật đấy :) t ko tin yêu xa lắm, những câu chuyện dần dần không còn móc nối, cuộc sống thay đổi, lòng người thay đổi. Trước còn là những câu hỏi quan tâm, những câu chúc. Dần dần chả còn seen tin nhắn :) rồi thế chấm end thôi. Chả còn những câu chuyện thâu đêm hay thậm chí 1 câu nói cho an lòng. Cảm giác chờ đợi là vô nghĩa.
đúng vậy mà :)) có một chân lí không bao h thay đổi là người bên bạn năm 17 sẽ chỉ có thể đi cùng bạn một quãng đường mà thôi
em cũng vậy, bên nhau năm 17t, giờ thì a ấy sắp cưới rồi, hình cưới e thấy a hạnh phúc lắm, anh chị thật xứng đôi, chỉ còn mình em ở lại. e chọn đi du học để ko gặp lại nhau nữa,
Ct rồi đi du học hk Quên dc ai , ôm mãi qá khứ rồi đau lòng khi làm bn rồi nhìn ngta có ngiu còn gì bằng ??
E thấy a trong bộ vest lịch lãm, cô ấy trong bộ váy cô dâu trắng thật đẹp. Đó là cảnh mà e đang phải chiun đựng hiện giờ chị ạ. Còn thương rất nhiều, cố gắng níu niu kéo nhưng ng vẫn đi. Nên thôi đành chúc cho anh hạnh phúc ben ng anh thương :((. Mà lòng tan nát c ạ