Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
3 năm trước
#15818: Trên đường đời tấp nập, ta vô tình lướt qua nhau..........Quen nhau gần hai
Hình mô tả cho bài confession
#15818: Trên đường đời tấp nập, ta vô tình lướt qua nhau..........Quen nhau gần hai năm, giữa chúng tôi tồn tại mối quan hệ không tên, không phải tình bạn cũng không phải tình yêu... Tôi quen biết anh ấy, khi anh vừa mới chia tay mối tình hơn 2 năm chưa được một tháng,Nhưng lúc đó, tôi lại chẳng hề biết anh đã chia tay. Trước khi chúng tôi quen biết, anh căn bản không biết tôi là ai, tôi bước đến trở thành niềm an ủi, niềm vui mới... Tôi nói với anh "để em được bước phía sau anh nhé". Anh ngầm đồng ý... Nhưng đó không phải là tình yêu, tôi trở thành công cụ giúp anh quên đi người cũ.Tôi không biết vì sao anh để cho tôi bên cạnh anh, nhiều lúc tôi đã từng muốn hỏi " quan hệ giữa chúng ta là gì?" nhưng tôi sợ đáp án. Hai năm mọi chuyện của anh tôi đều biết,nhưng anh lại chưa một lần hỏi về gia đình, gia cảnh của tôi,Tôi luôn tỏ ra là một người hiểu biết, và anh nghĩ tôi là một cô tiểu thư, được nuông chiều và là "rick kid", tôi cũng không phủ nhận,vì tôi sợ, bởi tôi hoàn toàn không phải tiểu thư không phải "rick kid" mà anh lại là một "rick kid" chính hiệu.. Lúc đó tôi sợ khoảng cách giàu-nghèo sẽ xô đẩy khoảng cách tôi và anh..ở bên anh tôi chỉ tỏ ra mình có thể bước cùng một chỗ với anh, Anh-gia cảnh tốt, bố anh mở công ty riêng, khi mới quen biết anh bảo anh đang làm ở đó,nhưng anh muốn tự lập sự nghiệp riêng, không muốn xin ai thứ gì... Tôi luôn cảm giác tôi luôn lừa dối anh....!!! Nhưng anh cũng chưa bao giờ hỏi, bởi vì anh cũng chẳng quan tâm...Gần hai năm bên nhau, trước đó tôi đã mong chúng tôi có kết thúc đẹp... Nhưng thời gian cứ thế trôi qua, tôi dần mệt mỏi với mối quan hệ không tên này, sự kiên trì của tôi dần bị bào mòn,Một lần anh đã từng nói "đến đây,đừng đi phía sau anh nữa" và tôi từ chối... Và từ đó đến bây giờ anh không còn nhắc lại... Lúc đó tôi không đủ can đảm còn bây giờ thì là không muốn... Có lẽ tôi không yêu anh, nhưng tôi tham lam sự quan tâm của anh và anh cũng vậy Cái thói quen yêu thương đó vừa ngọt ngào vừa đau khổ... Tôi đã từng chán nản tới mức muốn buông bỏ, hình như anh cũng mệt mỏi, tôi và anh cùng nhau im lặng, không liên lạc không gặp gỡ... Cứ thế nửa tháng trôi qua, cứ nghĩ mọi việc sẽ kết thúc như vậy, khi gặp lại chúng tôi có gật đầu chào nhau như người bạn cũ rồi đi lướt qua nhau, khoảng thời gian đó tôi đã làm rất nhiều việc chỉ để khi về đến nhà thứ đầu tiên tôi tìm đến là chiếc giường thân yêu chứ không phải là chiếc điện thoại; Nửa đêm mất ngủ, cầm điện thoại trong tay nghĩ về anh có giống tôi bây giờ không??? Vào một sáng sớm chủ nhật, tiếng chuông điện thoại làm tôi tỉnh giấc "em định im lặng đến bao giờ, quên anh luôn rồi sao?" tim tôi lại rung lên, sự kiên trì của tôi sụp đổ,Khi chúng tôi cùng đi ăn, gặp vài người bạn họ bước đến chào hỏi, đùa cho vui "khi nào gửi thiệp cưới đến bọn tui thế", tôi cúi đầu chờ xem phản ứng của anh, nhưng anh không nói gì, vì vậy tôi đành ngẩng mặt trả lời "bọn mình chỉ là bạn" tất nhiên họ không tin...Bạn gái cũ của anh, kể từ khi chia tay <a href="https://confession.vn/14363-that-tinh-nen-tam-su-voi-cho-cac-bac-that-tinh-thi-nhu-nao-co-ai/" title="vẫn" alt="vẫn">vẫn</a> một mình... Nhiều lúc tôi bâng quơ nói với anh "đến khi anh quay lại với chị ấy, em phải là người được biết đầu tiên nhé", "em nghĩ rằng còn có thể, đã sớm xem nhau như xa lạ rồi' anh nói rất nhẹ, nhưng tôi nhìn thấy nỗi buồn trong mắt anh. Ngày trước hỏi tôi, có muốn bên anh hay không tôi sẽ không ngần ngại nói có nhưng hiện tại sau gần hai năm bước theo anh tôi lại Không dám khẳng định nói "có"... Anh không phải hình mẫu lí tưởng của tôi và tôi cũng vậy, anh là một người nóng tính tôi thích một người con trai dịu dàng, anh có tư tưởng bảo thủ, gia trưởng tôi lại thích một người ngược lại,Anh muốn vợ anh sau này đam đang việc nhà nhưng tôi muốn một người có thể chia sẻ với tôi việc đó... Nhiều lắm, nhưng vì sao cả anh và tôi đều cố chấp như vậy, muốn vứt bỏ nhưng lại tiếc nuối, muốn tiếp tục nhưng cả hai đều mệt mỏi với mối quan hệ không tên này... Khi bắt đầu bên anh tôi chỉ là một cô bé mới lớn, nhưng tôi dần trở thành... Nhận ra được điều gì nên và không nên... Vứt bỏ hay tiếp tục,,,Sau khi viết bài viết <a href="https://confession.vn/10903-ket-ban-facebook-voime-cua-nguoi-yeu-em-k56-nguoi-yeu-em-la-k58-chung-em-moi-yeu-nhau-thoi-em/" title="này" alt="này">này</a>, lưu trong một bản nháp... 1 tháng sau anh và chị ấy quay lại, nhưng anh giấu tôi.. Nếu tôi không vô tình thấy được chị ấy đăng tải một bức hình chụp lên fb dù chỉ là bờ vai của cả hai nhưng tôi biết đó là anh, cap "chúng ta rồi cũng gặp lại..." Cả ngày hôm đó tôi chờ một tin nhắn từ anh,Tôi muốn anh là người chủ động nói tôi biết, nhưng tại sao anh im lặng, tôi cứ chờ 1 ngày, 2 ngày,3 ngày trôi qua... Không nhắn tin, không gọi điện. Ngày thứ 4, 23h tôi nhắn tin cho anh, anh chỉ bảo "sao h này chưa ngủ nữa; ngủ đi; mấy hôm nay anh ngồi viết báo cáo cả ngày, mệt chết được" sau đó, và không còn sau đó... Chúng tôi im lặng đến bây giờ.... Cho đến bây giờ anh vẫn không nói cho tôi, chỉ có những chuỗi ngày im lặng giữa cả hai... Bởi vì tôi không có tư cách để hỏi, Cứ kết thúc như vậy, dù có một chút không cam lòng... Nhưng có thể làm gì chứ, chỉ mong một ngày chúng ta gặp <a href="https://confession.vn/10699-tu-ban-cung-lop-tin-chi-tro-thanhvo-chong-can-gi-cu-phai-con-trai-chu-ong-trong-tinh-cam-minh/" title="lại" alt="lại">lại</a>, anh có thể nói với em "anh sống rất tốt"