Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15810: Cô ơi em đã là sinh viên đại học rồi ạ. Tôi nhớ hồi
Hình mô tả cho bài confession
#15810: Cô ơi em đã là sinh viên đại học rồi ạ. Tôi nhớ hồi lớp 9, mẹ tôi lo lên lo xuống về việc chọn trường, định hướng lớp, và tìm giáo viên dạy thêm để tôi có thể đậu vào trường tôi mong muốn. Tình cờ hôm tôi đi khám bệnh, bác sĩ ấy đã giới thiệu tôi qua học cô- một giáo viên dạy Văn, người luôn truyền lửa và giữ lửa cho học trò. Và bác sĩ ấy đã gọi điện thoại, nhận tôi làm cháu để tôi có thể vào học cô. Và mối nhân duyên cô trò tôi và tình yêu Văn của tôi bắt đầu từ đấy. Hồi đấy môn Văn đến với tôi lạ lắm, tôi chỉ thấy nó hay trong tiềm thức, một thứ mơ hồ trong không trung. Vậy mà nhờ cô, tôi có thể mở mang tri thức, rồi tôi có thể hình dung được môn Văn đều hay qua từng câu chữ. Và nhờ có cô, tôi mới khá lên được môn Văn. Hồi lớp 9, cô đi khám bệnh trong bệnh viện mẹ tôi làm, mẹ tình cờ gặp cô, cô đang loay hoay tìm đường đi khám bệnh, mẹ tôi ngờ ngợ ra cô: " Cô có phải là cô ... không ạ?" Cô bảo: " Dạ đúng rồi, chị là ai?" Mẹ tôi trả lời qua loa và kéo cô đi khám bệnh, qua hôm đó, tự dưng tiền học phí môn của cô, tôi đều được thanh toán hết. Cô gặp tôi bảo: Con cứ để đấy, cái này là cô nợ mẹ con tiền thuốc. Kì thi đến ngày một căng thẳng, cô cùng học trò ôn thi ngày đêm đến nỗi cô đau cả họng không nói được, nhưng cô vẫn dạy. Cô còn đi thắp hương xin lộc cho học trò để thi đậu, nhiều lúc tôi thấy tình cảm của cô với học trò không ai sánh được. Cô giảng Văn hay lắm, mượt mà, cô giảng Truyện Kiều, cô khóc. Khi bé Thu gọi tiếng baa trong Chiếc Lược Ngà, cô làm chúng tôi ngậm ngùi khóc theo, vì cô là làn gió thổi trang văn vào đời chúng tôi. Có hôm tôi đóng học phí vì tôi thấy ngại, cô liền dằn giọng bảo tôi là: Lần sau mà như vậy thì khỏi học ở đây nhé! Thế là tôi phải lao đầu vào học như con thiêu thân Và rồi trước khi thi, chúng tôi đưa cô quyển lưu bút để viết, cô nhìn tôi và viết: " Mãi mãi là ân tình nghe con". Và rồi tôi đỗ kì thi cấp ba đầy cam go với kết quả đẹp như mình mong muốn. Vì biết cô có dạy cấp 3, nên tôi xin mẹ cho tôi tiếp tục học cô, và mẹ đồng ý. Lên lớp 10, tôi bị lớp tẩy chay, vì tôi không được lòng bạn bè trong lớp khi mình là ban cán sự. Tôi khóc rất nhiều và có ý định chuyển trường, về thành phố khác học, cô biết tin cô an ủi và bảo tôi rằng:" Thôi con ạ, ở đây dù mọi người có ghẻ lạnh con thì con hãy nhớ con còn có cô và mẹ, và gia đình bên cạnh con, con nhé". Và thế là tôi xin bố tôi cho tôi ở lại đây học dù hồ sơ sắp được nhập học. Tôi xin chuyển lớp, và tôi hứa rằng tôi sẽ cố gắng để phục thù với những gì lớp cũ đã làm với tôi. Lớp 11, Tôi được giải nghiên cứu khoa học kỹ thuật của trường, cô tuy không phải là giáo viên trường tôi, nhưng cô vẫn gọi điện chúc mừng tôi vì đã chiến thắng cấp trường. Cô biết rằng đối với tôi, kì thi ấy rất quan trọng. Và khi sự thi cấp tỉnh, đề tài <a href="https://confession.vn/14525-khi-ban-moi-ruou-nham-thang-gat-lau-lau-lop-cap-3-moi-tu-hop-pha/" title="tôi được" alt="tôi được">tôi được</a> cả hội đồng biết tên, kể cả các bác bảo vệ nhưng vì một số lý do nên tôi chỉ tạm dừng ở cấp tỉnh, nhường cho những người bạn cũ và thầy chủ nhiệm năm lớp 10 đi thi tiếp kì thi quốc gia. Đến hôm tôi học cô, cô bảo tôi là: Một lần ngã thì lần sau sẽ khôn ra con ạ. Con đừng buồn quá, có những cái không phải là công bằng đâu con ạ. Lớp 12, kì thi THPT Quốc Gia. Cũng là lúc cô đổ bệnh, cô bảo rằng cô bị đau lưng, phải nằm việc nên sẽ nghỉ để qua Tết cô dạy lại. Khi nghe tin đó xong, chúng tôi nháo nhào lên gặp cô, nhưng cô lại lên Sài Gòn khám bệnh. Chúng tôi phải rình từng ngày cô về nhà để thăm cô, và cô thật là gầy, gầy lắm, tôi nhìn cô mà xót cả ruột. Cô bảo với chúng tôi, vẫn nụ cười quen thuộc: " Cô đã hứa mà, qua Tết cô dạy các con mà, và cô làm được". Đến khi mẹ tôi đến thăm cô vào ngày Tết, mẹ tôi bủn rủn chân tay, ôm cô mà khó như một đứa trẻ, cô bảo là: " Chị chỉ bị đại tràng cần chữa trị thôi em, không sao đâu, chị khoẻ rồi". Cô hẹn mẹ tôi khi chúng tôi thi xong sẽ nói chuyện với mẹ tôi. Qua Tết, Cô bắt đầu gấp rút chạy bài cho chúng tôi để kịp ôn thi, và cô cũng đi cầu hương, kính phật dân chùa cho học trò đậu ĐH. Và báo ơn cô, chúng tôi đã đậu hết. Tôi và đứa bạn hẹn nhau đến nhà cô để tặng hoa cho cô, nhưng hoa đành để ở hàng xóm vì họ bảo: Cô đã bệnh nặng lắm rồi, nằm trên Sài Gòn để chữa bệnh. Tôi nhắn cho lũ bạn đến thăm cô, nhưng chưa thống nhất được lịch thăm còn tôi thì cuống cuồng xếp hạc vì xếp hạc được 1000 con thì sẽ thực hiện được điều ước cho cô khoẻ mạnh, và thế rồi tin dữ cũng đến với chúng tôi.... Cô đã ra đi mãi mãi, có lẽ cô <a href="https://confession.vn/14237-ban-than-khac-gioi-gioi-thi-co-ay-nhung-phai-co-gioi-han-minh-k5/" title="không muốn" alt="không muốn">không muốn</a> chúng tôi biết bệnh để chúng tôi lo cho cô, có lẽ cô muốn ra đi trong thanh thản và có lẽ cô biết mình không qua khỏi, cô đã cố gắng vì học trò mình để <a href="https://confession.vn/15624-gio-yeu-uong-phuc-tap-nhi-oi-chuyen-ve-tinh/" title="khỏi" alt="khỏi">khỏi</a> phải canh cánh trong lòng. Ngày tôi đến viếng cô, tôi vẫn không ngờ đó là sự thật, anh học trò của cô nay là công an nhìn thấy tôi liền bảo: Em đừng khóc nhé. Em khóc thì cô không đi được đâu. Tôi đã kìm mình nhưng đến quan tài của cô, tôi đã bật khóc... Tôi đau thật sự, vì tôi coi cô như mẹ vậy. Vậy mà cô đã ra đi. Tôi đã hứa với cô rằng: Đời này em nợ cô và mẹ, nên em sẽ cố gắng để đạt được điều mà cô và mẹ mong. Cô ở trên trời cao được làm thiên sứ, cô hãy dõi theo em cô nhé!! Và một lần cuối cũng không thể gặp cô mà nói rằng: Cô ơi con đã là sinh viên Đại Học ..