Bình luận

Đời vẫn còn người tốt vẫn còn những giáo viên tâm huyết thực sự với nghề nhưng con số ấy lại rất rất ít. Xã hội ngày nay mà tốt quá cũng khó đứng vững được, nhưng có thể gặp được những giáo viên tâm huyết với nghề tận tình như vậy thì cũng thật mãn nguyện!
Mình cũng là gv dạy văn. Ngày xưa cũng may mắn đc học cô dạy văn truyền lửa môn này, thương trò một cách rất riêng nên sau này mình chọn con đường giống cô. Từ hồi đi dạy đến nay vẫn không mong gì hơn ngoài việc mình sẽ làm đc như cô ngày xưa. Đọc cfs xong thấy nhớ cô đến lạ
Mình cũng có cô giáo lớp 6 dạy Toán, người định hướng và truyền lửa . Thật sự may mắn vì gặp được người giáo viên như thế. Cô ơi, giờ em sắp là tân cử nhân rồi
Mình cũng có thầy giáo dạy văn cấp 2, ng mà may mắn trong cuộc đời mình dc học thầy , thầy là người truyền lửa, dạy cách sống ở đời, và h thầy bị k đại tràng , buồn lm thay cái quy luật sinh lão bệnh tử, cảm ơn thầy người thầy e yêu quí nhất .
Chị cũng là giáo viên dạy văn cũng từng dạy học cho một trường cấp hai ở Tô Châu. Nơi thiếu thốn điều kiện vật chất, học sinh lại rất nghèo và gầy guộc, đen nhẻm. Bà con cũng nghèo nhưng ai ai cũng giàu tình cảm. Họ quý cô giáo lắm. Trên con đường từ trường về nhà họ gặp chị đều chào có người còn lôi chị vào mời nước hoặc cơm. Tuy đạm bạc nhưng tình cảm chan chứa. Có điều nhà nước đầu tư quá ít ỏi những nơi vùng xa như thế này. Lương không đủ sống. Có tình yêu thôi chưa đủ. Nên chị đã rời đi ra thành phố xin làm biên tập. Lương có thể lo được cho bản thân và cho gia đình. Nhưng chị không bao giờ quên được những gương mặt trẻ thơ ấy gọi chị, đau đáu nhìn chị khi chị đi. Chị cũng không bao giờ quên được bà cụ hàng nước bày bán bánh kẹo dân dã lần nào cũng vỗ vai mời chị cốc nước. Cũng không thể quên được con đường mòn dép ấy. Chị muốn dạy hết những gì chị có cho tụi nhỏ. Chị cũng có một bé học trò lúc nào cũng năn nỉ đèo cô bằng xe đạp của nó, chị không đi nó lại dắt bộ theo cùng. Nó học yếu lại ham chơi nhưng tâm tính không có xấu. Tự dưng đọc bài này thấy nhớ các em học sinh quá.