Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15765: Em đã từng là một cô gái mạnh mẽ, một cô gái kiêu ngạo,
Hình mô tả cho bài confession
#15765: Em đã từng là một cô gái mạnh mẽ, một cô gái kiêu ngạo, một cô gái khép kín lòng mình và giả vờ như mình không quan tâm đến Anh. Cho đến ngày Anh rời khỏi Em. 3 ngày nữa là đến ngày giỗ của Anh. Mình chưa bao giờ quên được nó dù đã 4 năm trôi qua. Ngày trước mình và Anh bắt đầu quen nhau khi chơi chung một nhóm bạn. <a href="https://confession.vn/15470-eo-oi-nhin-con-kia-xau-vai-chan-nhu-cot-inh/" title="Anh" alt="Anh">Anh</a> hài hước, thông minh và hào sảng. Anh có mọi thứ theo hình mẫu người đàn ông lý tưởng của mình. Nhưng lúc đó <a href="https://confession.vn/trinh-o-tieng-anh-cac-ban-the-nao-roi/" title="Anh đã" alt="Anh đã">Anh đã</a> có bạn gái, mình đành từ bỏ. Mãi hơn nửa năm sau, Anh chia tay bạn gái và trở lại độc thân. Nhóm mình vẫn hay gặp nhau, đi chơi xa và dần tình cảm với Anh lại khiến mình không yên. Anh quan tâm mình nhẹ nhàng nhưng tinh tế, từng nụ cười, ánh mắt của Anh mình chưa bao giờ quên. Khi Anh cúi xuống sửa quai cài nón bảo hiểm cho mình, hơi thở anh phả vào tóc mình, má mình khiến tim mình đập bồi hồi. Nhưng lúc ấy, mình cứ ngại, cứ lo, cứ ko dám thẳng thắn đối diện với tình cảm của mình nên cố gắng chối bỏ những cảm xúc đó, đối xử với Anh những người bạn khác. Có lẽ điều đó khiến Anh buồn. Sau khi đi chơi về, Anh nhập viện vì sốt cao. Bs chẩn đoán Anh bị thực bào máu, một căn bệnh khó chữa và tỉ lệ tử vong cao. Tim mình như nghẹn lại. Do hạn chế thăm nom nên mình chỉ đi thăm Anh được 1 lần, hằng đêm đều cố gắng nhắn tin nói chuyện với Anh. Nhưng tuyệt nhiên mình không <a href="https://confession.vn/13263-co-chang-danh-ca-thanh-xuan-e-yeu-ai-o-toi-va-anh-ay-yeu-nhau-a/" title="hề nói" alt="hề nói">hề nói</a> đến chuyện tình cảm. Mình định khi bệnh tình Anh khá hơn thì mình sẽ nói. Nhưng cơ hội đó chẳng bao giờ dành cho mình nữa....Bệnh tình Anh chuyển xấu đột ngột và Anh đi rất nhanh. Mình ngỡ ngàng, không tin được, mình vẫn mạnh mẽ mỉm cười cho đến khi sự thật là di ảnh Anh đang ở trước mặt mình. Mình khóc. Khóc rất nhiều. Nhưng chẳng ai hiểu những giọt nước mắt đó tại sao lại rơi nhiều như vậy. Mình vẫn chọn chôn kín tình cảm ấy. 3 năm sau ngày mất, một lần nhóm mình tụ tập lại, uống say. Say rất nhiều. Thế là mình nói với mọi người là mình từng thích Anh, nhưng không nói kịp thì Anh đi mất rồi. Có một anh khác trong nhóm, nhìn mình rất lâu rồi nói: Lúc đi chơi hồi đợt kia, thằng T có nói với anh là nó thích em, nhưng em có vẻ thờ ơ quá nên nó không biết làm sao cả. Tụi anh cũng ko dám mở lời sợ có gì thì mất đi tình bạn không hay. Định đi chơi về rồi tính tiếp, nào ngờ.... Mình chẳng nói gì. Chỉ Dạ một tiếng đáp lời. Anh ấy định.., mình định,.... Thật ra chúng mình đã định làm rất nhiều nhưng lại bỏ lỡ nó, phải không? Vậy nên các bạn có yêu thương nhau, thì hãy cứ nói lên đi nhé, đừng kìm nén cảm xúc để rồi phải hối hận như mình :)