Bình luận

Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh.cuộc sống của mỗi ng chẳng ai giống ai.đôi khi nỗi buồn của mk lại chính là niềm mơ ước của ngkhac.con người mà.tham lam lắm.nên chẳng bao giờ là đủ.mà cuộc sống này.con người chúng ta cũng buồn cười thật.luôn giành thời gian để qtam lắng nghe những người xa lạ.nhưng lại vô tình tỏ ra khó chịu cáu gắt với chính ba mẹ hay người thân chúng ta.bố mẹ qtam thì lại cảm thấy bị phiền.cò ng lạ qtam thì dường như lại hạnh phúc.nực cười quá phải không???phải chẳng chúng ta biết dù thế nào đi nữa thì bố mẹ k bao giờ dời bỏ ta nên t cảm thấy an toàn mà chẳng phải bận tâm.còn những ng xa lạ ngoài xã hội có thể phản bội lại mk bất cứ lúc nào nếu mk làm mất lòng họ.đó là lí do luôn luôn lấy lòng.lqtam họ nhiều hơn???
Có đấy,nhưng không phải là tao mà là em tao.Bố tao mất khi nó vẫn còn trên lưng mẹ,ngày bố mất nó vẫn ngủ say giấc,còn tao không khóc 1 giọt vì mới có 5 tuổi.Năm nó 16 tuổi lục lọi ra ảnh bố mà đâu biết là ai đâu,tao chỉ vào đó rồi quay ra chỉ thấy mẹ tao thẫn thờ 1 lúc thôi.Rượu nó phá gia đình tao,lý do bố tao quyết tự tử chỉ khi tao 20 tuổi mới nhận ra được.Vì không muốn làm gánh nặng cho mẹ tao.Mẹ tao gần 50 rồi vần chưa 1 ngày ngủ ngon.Chúng mày hãy tôn trọng những mẹ đơn thân!
K có vẫn ổn mà. Đôi lúc chạnh lòng nhưng quen rồi. Chưa bao giờ có ý muốn nhận lại. Mang tiếng vô tâm cũng đc
Người cha quan trọng với đứa trẻ biết bao. Thế mà bao em gái lao đầu vào làm single mom theo phong trào. Ko cho con mình 1 gđ tử tế là ác lắm biết ko?
Cứ tưởng là chính mình :))) nhưng không biết kết cục có giống trên hay không :))) bản thân đã gồng lâu lắm rồi, chờ 1 ngày được buông xuôi cảm giác ấy. ☺️
Thay vào đó. T hứa sẽ làm một người bố tốt. T sẽ chăm sóc nó và cho nó những gì t còn thiếu. Ko ai có quyền lựa chọn nơi sinh ra nhưng luôn có quyền lựa chọn cách trưởng thành.
từ nhỏ tới lúc 11 tuổi t mới được sống cùng ba mẹ ☺☺ giờ gia đình đoàn tụ rồi nên t cũng vẫn nhớ ngày đó mình mong mỏi được có đầy đủ ba mẹ thế nào
Tôi cũng như bạn thôi... Như ng xa lạ thôi. Mạnh mẽ lên bao nhiêu năm k có ba vẫn sống được . Giờ lớn rồi còn sợ j nữa.
K có ba hoặc mẹ là 1 thiệt thòi rất lớn với đứa con,dù có ntn cũng vì con mà cố gắng chứ đừng để con thiếu đi tình thương của 1 trong 2
Mẹ t còn sống...nhưng khi t mới 6 tháng tuổi bà ấy đã rời xa t. Hồi trc 1 tháng gặp 1 lần nhưng đến giờ bà ấy chưa 1 lần chạm vào người t, con chó bà ấy nuôi còn đc sờ chứ t thì không. Nhiều lúc ngẫm mình k bằng con chó. Giờ thì t từ mẹ t luôn rồi
Hồi mẹ tôi có tôi được 4 tháng ông ta bỏ đi không nói 1 lời. Rồi nghe đâu về quê lấy vợ mới rồi. Từ đó đến nay không một lời hỏi han không 1 lần gặp. Ngày chị gái lấy chồng gọi điện báo ông ta không về, ngày mẹ tôi mất chị tôi gọi về nhà nội ông ta cũng không về, cả họ hàng nhà nội cũng không ai về; cạn tình cạn nghĩa nên từ lâu tôi đã coi chẳng có ông ta trên đời này : )
Đôi khi chạnh lòng thật, khó khăn thì chỉ biết gào lên kêu ba trong vô vọng. Đôi lúc nhắc đến hai hàng nước mắt rơi, đôi lúc bất chợt lại cầm điện thoại gõ 1 dạy số quen thuộc nhưng đáp lại chỉ là lời nói của 1 chị tổng đài xa lạ đến nghẹt thở. Nhưng đâu đó ba vẫn luôn theo dõi mình....vẫn luôn muốn con mình hạnh phúc. Dù lớn thế nào ba vẫn là ba của mình, dù đi bất cứ đâu dòng máu trong mình vẫn là huyết thống của ba. Vậy đấy, dù có gắt đến mấy bạn vẫn về để tang cho ba thì cũng là hiếu thảo rồi. Cố lên cô gái, hãy tin rằng ba sẽ luôn dõi theo bạn, quan tâm bạn theo 1 cách đặc biệt hơn những người ba bình thường và hi vọng..... sẽ có 1 ngày bạn có 1 người ba chồng cũng tuyệt nhưng ba đẻ để bù đắp thì sao. Cố lên...cố lên nhé!
Tôi giống bạn. Chưa một lần gọi Ba. Nhưng rồi vẫn sống, vẫn lấy chồng, sinh con. Hihi... Ko có ba thế giới vẫn bình an.
Giống thớt...nhưng đến mặt không biết, cũng không khao khát hay mong nhớ ganh tị buồn bã các kiểu...đối với mình Mẹ đã làm thật tốt vai trò của cả 2 người nên chỉ cần Mẹ là đủ là vui rồi. ?
có lẽ tôi sẽ ôm bạn một cái và nói với bạn rằng bạn may mắn hơn tôi, không có còn hơn có 1 người cha tệ
giống nhỉ :) mẹ t có kể là t được bế 1 lần. Rồi từ đó đến giờ ngay cả nhìn cũng không nhìn thẳng mặt được. :)
Giống t thôi. 23 tuổi rồi mà số lần gặp đếm trên đầu ngón tay, mà t thấy bt, quen rồi, k có vẫn sống tốt.
Chắc t vô cảm rồi, nhiều khi cũng thấy chạnh lòng. Nhưng ko có cũng ko sao cả. Ko bao giờ muốn nhận lại :)
20 năm t cũng chưa thấy mặt và đc gọi ba nè, giờ ông ấy ở đâu ra sao sống hay thế nào t cũng k biết. T vẫn mong 1 ngày nào đó ông ấy sẽ về tìm t mặc dù chưa chắc gì t đã nhận ông ấy. Nhưng t vẫn mong 1 lần
hy vọng sau này bạn có một gia đình tốt hơn để con cái của bạn sau có đầy đủ như bao người khác...thấu hiểu nỗi lòng
Nhiều lúc cũng suy nghĩ tại s ba mẹ sinh ra mjk làm chi để r lại bỏ mjk bơ vơ trên cõi đời này không có một chút tình thương từ họ .nhiều khi cx muốn gọi một tiếng mẹ nhưng để mở lời đc thì rất là khó khăn bởi vì từ nhỏ tới h có đc gọi đâu. Đối với mjk có ba là đủ r nhưng giờ đây ba mjk cũng bỏ mjk ra Đi về với ông bà.nhưng con muốn nói với ba rằng con rất mạnh mẽ để vượt qua ba hãy an tâm về con nhé
chỉ có ai cùng hoàn cảnh mới hiểu thấu. Buồn nhưng vẫn phải mạnh mẽ phải tự nhủ mình ko sao vẫn ổn
Hơi lạc đề nhưng tự dưng nghĩ đến mấy cặp yêu nhau, có thai, thằng bồ chia tay, rồi cô gái giữ đứa con k phá, một mình nuôi con. Vấn đề k phải bạn mạnh mẽ vượt qua để nuôi con 1 mình, mà là sau này con bạn sẽ gánh chịu những nỗi tụi hờn vì k có 1 gia đình đầy đủ bố mẹ. Quan hệ tình dục an toàn, nhớ dính bầu cũng nên cân nhắc nếu k cho con 1 gia đình hạnh phúc thì đừng để bé ra đời.
Ck tôi cũng như bạn. Ông bỏ lại mẹ con ck tôi khi a còn trong bụng mẹ ko 1 lời hỏi han. Như ng xa lạ. Nhưng có sao đâu chúng tôi vẫn sống tốt vui vẻ và hp. Mạnh mẽ lên nhé!