Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15747: Em thực sự rất cần lời khuyên! Em là sinh viên H***, anh ấy
Hình mô tả cho bài confession
#15747: Em thực sự rất cần lời khuyên! Em là sinh viên H***, anh ấy là sinh viên U**, chỉ mới bước chân vào cánh cổng Đại học. Chúng em yêu nhau được hơn 1 năm rưỡi và anh ấy là người em trao cho tất cả mọi thứ: nụ hôn đầu, tình yêu đầu,... và cả lần đầu của em. Một lần không may, và đó cũng là lần đầu tiên của em, em dính bầu. Chuyện sẽ không có gì to tát nếu như chúng em đã chia tay. Là anh bỏ rơi em. Từ khi anh bước chân vào Đại học, tính cách anh thay đổi hẳn. Anh có nhiều mối quan hệ hơn, có cả tương lai rộng mở phía trước. Dần dần, anh quên mất đi bên cạnh anh còn có em, anh mải vui chơi bên bạn bè, mải dành thời gian cho những người bạn lạ nước lạ ròng,... Lại càng dần coi em như vật cản đường, vì suốt ngày em chỉ biết luỵ tình, em khóc lóc vì anh. Anh thẳng thừng nói buông tay đi, thẳng thừng nói không bao giờ muốn quay lại với em nữa mặc cho em quỳ lạy, van xin anh đừng bỏ mặc em. Em không thể sống thiếu đi anh được. Đêm hôm ấy, em quỳ mọp dưới bàn chân anh, nói cắn rơm cắn cỏ lạy anh, đừng chia tay em, anh còn giơ tay định tát em một bạt tai như trước kia anh cũng từng tát em 10 cái vì em đòi đi tự tử. Em xin anh ở lại, anh nói rằng đừng để anh phải gào lên cầu cứu, buông ra,... rồi anh đưa tay bóp cổ em... Anh bỏ đi, cứ thế bỏ đi, em điên cuồng gọi cho anh, nói em đã mang thai con của anh. Anh quay lại phòng em, nhưng chỉ hỏi em sẽ tính sao với đứa bé? Em có <a href="https://confession.vn/15734-con-gai-ma-luom-thuom-thi-vut-minh-co-thich/" title="bắt anh" alt="bắt anh">bắt anh</a> chịu trách nhiệm không? Em nói không, em sẽ đi thật xa, mang con của mình đi, tự bản thân chăm nuôi nó. Em không muốn ảnh hưởng đến tương lai của anh. Anh chỉ lặng thinh, rồi nói: "cảm ơn, tôi mang ơn này suốt đời"... haha, em không biết phải nên khóc hay cười thật to, một lời nói của anh thôi, cào rách cả tim em rồi. Trái tim anh là sắt đá hay là gang thép, mà em không thể lay chuyển được nó? Tình yêu của em có phải rơm cỏ, cát bùn không, mà sao đem tặng <a href="https://confession.vn/15730-chuyen-kinh-di-minh-dan-bach-khoa-co-thich-1/" title="anh" alt="anh">anh</a>, anh thẳng tay vứt bỏ? Rồi anh khóc, anh <a href="https://confession.vn/9824-tam-su-ve-chuyen-song-chung-voi-gia-inh-chong-em-la-neu-k52-vua-lay-chong-c-may-thang-nhung-qua/" title="nói anh" alt="nói anh">nói anh</a> là người bố tồi, a hèn nhát, nhưng khi em thử lòng anh: "nếu em bỏ nó đi, anh quay lại bên em không?" Anh trả lời được, bỏ nó đi nhưng quay lại thì không thể nữa rồi, tôi không còn muốn quay lại nữa. Anh hỏi đi hỏi lại em rằng em sẽ không bắt anh chịu trách nhiệm chứ? Em hỏi: "nếu em bắt a chịu trách nhiệm?", "còn tương lai của tôi? Còn việc học của tôi? Cô muốn ngay ngày mai cả hai phải về quê của cô để nói với gia đình cô à? Cô muốn tôi mất tất cả sao?"... haha, sau tất cả những gì em đã hi sinh cho anh, và cả cái thai chưa thành hình trong bụng em, anh có bao giờ suy nghĩ cho em? Hay giờ trong anh chỉ là cách làm sao để thoát ra khỏi em và con! Em chịu đủ mọi sự xúc phạm, sỉ nhục từ phía bạn bè anh, đã có người chửi em, comment vào bài viết của anh đá đểu em, em đều biết hết. Ngày sinh nhật 19t của em, không hoa, không quà, không bánh, cũng không có cả anh, một mình em, đứng trên cầu, gió lạnh, mưa rét, chờ a đến hết ngày, lời hứa ấy, lời hứa bên cạnh em năm 19t, anh không thực hiện được. Em không biết anh có đọc được những dòng này không, nhưng em mong rằng, trên đời này sẽ không còn cô gái nào bất hạnh như em, dại dột như em. Xin hãy cho em lời khuyên, em nên giữ hay bỏ đứa bé? Và với nyc, em nên hành xử như nào!