Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15741: 1 tháng nữa anh và chị sẽ về chung 1 nhà. Khi con gái
Hình mô tả cho bài confession
#15741: 1 tháng nữa anh và chị sẽ về chung 1 nhà. Khi con gái của anh và chị vừa bước vào lớp 1. Chị năm nay 30 tuổi. Anh hơn chị 4 tuổi. Chị học Hanu. Anh học Neu. 19 tuổi, chị nhận lời yêu anh. Chị yêu anh ở cái tuổi đẹp nhất của thời con gái. Nhưng anh thì ngược lại. Ra trường, công việc khó khăn. Anh xin đi làm trên Hà Nội để gần chị. Nhưng gia đình lại muốn anh về quê. Anh chị từ gần trở thành xa. 2 hay 3 tuần anh lên thăm chị 1 lần. Chị ra trường, xin đi làm phiên dịch cho 1 công ty Nhật ở khu công nghiệp Quang Minh. Anh chị ít gặp nhau hơn. 1 tháng 1 lần. Có khi là 2 tháng.Tình yêu vẫn bình lặng. Đến nỗi mà giờ ngồi nghĩ lại, chị cũng không dám tin là sóng gió lại ập đến với chị nhanh như vậy. Một ngày cuối tháng 12 khi chị 23 tuổi, ngày mà chị không thể nào quên đi được. Anh chị gặp nhau, đi ăn rồi đi chơi. Lúc đưa chị về tới nhà trọ, anh ôm chặt lấy chị, nói với chị, mình chia tay đi em. Chị ngạc nhiên lắm, chị còn tưởng nay anh trêu chị. Nhưng chị thấy anh khóc. Sau đó anh buông chị ra và lên xe đi thẳng. Còn 1 mình chị đứng đó. Chị gọi điện thế nào anh cũng không nghe. Ngày hôm sau chị tiếp tục gọi. Anh vẫn không nghe. Anh chỉ nhắn cho chị vẻn vẹn 1 tin:"Anh sắp làm đám cưới. Anh không còn tình cảm với em nữa. Quên anh đi". Sau đó anh chặn tất cả của chị, từ đt, fb, zalo. Chị sốc. Mấy ngày sau bình tĩnh lại,chị gọi cho anh nhưng vẫn không được. Chị nói chuyện với bạn thân của anh. Và chị biết, anh sắp làm đám cưới là thật. Với ai? Với chính nyc của anh, cùng quê. Chị ấy có bầu 2 tháng. Chị lúc đó mặc dù rất đau, nhưng cũng rất hận. Hận đến thấu tim. Ban ngày chị lao vào công việc. Nhưng ban đêm khi về phòng 1 mình, nghĩ lại những tháng ngày bên nhau, chị lại bật khóc.Những ngày đầu chị còn trụ được. Nhưng càng về sau chị càng đuối dần... Chị cứ nghĩ là cuộc đời mình khổ đến thế là cùng cực, nhưng ai ngờ đâu. Tháng đó chị bị chậm kinh, thử que thì lên 2 vạch. Chị như chết đi 1 lần nữa. Ranh giới giữa giữ và không giữ rất gần. Chị rất sợ. Vừa hận, vừa đau, vừa thương con, chị đã quyết định giữ lại đứa bé. Đó cũng là thời gian vô cùng khó khăn của chị. Những ngày vừa ốm nghén vừa đi làm 1 thân 1 mình. May mắn chị cao, bụng nhỏ, nên thời gian đầu chị giấu gia đình. chị ít về quê hơn. Nhưng càng về cuối thai kì lại càng không giữ được. Bố chị khi biết chị mang thai đã thật sự sốc.Trên gương mặt ông lộ vẻ thất vọng, chán chường. Chị sinh con ở Hà Nội để tránh điều tiếng từ làng xóm. Mẹ chị xuống với chị. Áp lực vơi bớt đi nhiều. Rồi giấy cũng không bọc được lửa. Nhưng chị không thấy xấu hổ. Chị bỏ hết ngoài tai lời xì xào bàn tán. Nghỉ sinh 4 tháng, chị đi làm lại. Chị nghĩ phải kiếm thật nhiều tiền để nuôi con. Năm chị 29 tuổi, công ty điều chuyển chị về Bắc Ninh - là quê anh, làm việc trong vòng 10 tháng. Chị cũng rất bất ngờ. Nhưng chị lại cười, bảo thế giới rộng lớn, gặp nhau đâu phải dễ. Suốt 7 năm không gặp, có khi gặp cũng chẳng nhận ra nhau. Nhưng đời đúng là không ai biết trước được điều gì là có thật. Chị phải mang bé nhà chị theo cùng. Chị cho bé đi học mẫu giáo tạm thời ở gần công ty chị làm để tiện đường đón đưa. Còn ở thì ở nhà do công ty thuê sẵn cho cán bộ công nhân viên. Ngày đầu chị đi làm ở công ty mới, đập ngay vào mắt chị là chị dâu của anh. Ban đầu chị không tin. Chị luôn nghĩ không thể nào lại như vậy được. Không thể nào. Tuy khác bộ phận làm việc, nhưng thi thoảng chị vẫn chạm mặt chị ấy. Chị bảo chị ấy không nhận ra chị ddaauHooif yêu nhau, chị về nhà anh đấu có 2-3 lần. Chừng ấy năm, nhận ra nhau là không thể. Chị lại yên tâm, kệ đời và tiếp tục lv như bình thường. Trớ trêu đến tận cùng nữa, là trường con gái chị và đồng nghiệp học cũng là trường của đứa con trai thứ 2 của chị ấy và con gái của <a href="https://confession.vn/thanh-xuan-cua-to-meo-can-ai-van-ep-nguon-hoai-lin/" title="anh" alt="anh">anh</a>. Chị nhận ra con gái anh bởi sau này, chị có lập 1 nick fb mới, thỉnh thoảng vẫn qua tường nhà anh xem. Một vài lần chị bắt gặp chị ấy đi đón 2 đứa nhỏ. Chị cảm thấy sao mà oan trái quá vậy. Cảm giác của chị là ngột ngạt đến kinh khủng. Chị tính chuyển trường cho con nhưng lại thôi. Nghĩ mình chỉ ở đây mấy tháng, chắc chắn sẽ không gặp được nhau. Một ngày mưa, chị về sớm và đi đón con. Bình thường chị sẽ ngồi ở trong xe, chờ cô giáo mở cổng cho phép phụ huynh đón trẻ thì mới ra đón bé. Nhưng chả hiểu sao hôm đấy chị lại xuống xe, đứng chờ cùng các bậc phụ huynh khác. Chị thấy 1 chiếc ô tô màu đen đang quay đầu và tìm chỗ đậu xe trước cổng trường. Chị cũng không mấy để ý. Nhưng khi người đó bước xuống xe thì chị gần như chết lặng. Là anh! Là anh thật! Là người đã khiến chị đau khổ suốt chừng ấy năm. Là người đã khiến cho chị phải luôn nói dối con gái mình mỗi khi con bé hỏi mẹ ơi bố đâu rồi? Chị như chôn chân tại chỗ. 7 năm. Trông anh vẫn vậy. Vẫn điềm tĩnh, chững trạc như ngày nào. Xấp xế tuổi 30, trông anh lại càng vững trãi hơn. Cả đêm đó chị đã không ngủ. Những ngày sau đi làm, rất nhiều lần chị đã lấy can đảm để nói chuyện với chị dâu anh ấy nhưng lại thôi. Chị sợ sự xuất hiện của chị sẽ làm xáo trộn cuộc sống gia đình của <a href="https://confession.vn/13566-li-xi-tet-bao-nhieu-la-u-chao-cac-ban-gan-tet-roi-minh-xin-chia/" title="anh" alt="anh">anh</a> ấy. Ý nghĩ sẽ cho con gái chị biết ba nó là ai dập tắt trong chị. Chị là một người mẹ nhẫn tâm. Những ngày cuối cùng làm việc, công ty có tổ chức 1 buổi tiệc nhỏ để chia tay chị cùng đồng nghiệp. Có chị dâu của anh ấy. 2 người chạm mặt nhau. Chị ấy nhận ra chị. Chị không bất ngờ. Vì càng về sau, phòng của chị làm việc với phòng chị ấy ngày càng nhiều. Tần số gặp mặt nhau theo đó mà tăng lên. Nhận ra nhau là điều sớm muộn. Nhưng do lúc đó sắp hết thời gian lv, nên chị cũng không quan tâm nhiều đến chuyện đó. Chị và chị ấy ngồi lại nói chuyện với nhau. Có hỏi han về mọi thứ. Chị ấy hỏi con gái chị 1 câu, "Con có ăn được tôm không?". Con bé trả lời không. Chị ấy quay ra nói với chị, "Con bé giống *** như đúc. Em đã giấu *** suốt ngần ấy năm?". Chị không trả lời. Chỉ bảo, năm đó chính anh ấy là người lựa chọn như vậy. Chính anh ấy đã gạt bỏ 4 năm yêu nhau để lấy nyc..Chị đã không còn khóc khi nhắc lại quá khứ đau thương ấy nữa. Sau đó, thì chị biết anh đã li hôn được 1 năm, vì anh phát hiện ra đứa con gái của anh hiện tại không phải là con đẻ của anh. Năm đó anh đã đổ vỏ. anh đã nuôi con của người khác suốt 4 năm ròng. Bây giờ, thi thoảng anh vẫn đón bé về chơi với ông bà. Sau hôm đó, chị biết ngày anh và chị gặp nhau chỉ là vấn đề ngày một ngày hai. Anh tìm đến chị. Chị không ngại việc cho bé gặp anh. Vì chị biết đó là con chị, một tay chị nuôi con khôn lớn đến ngày hôm nay, nuôi con trong biết bao nước mắt và tủi nhục. Anh không thể nào xưng danh cha ruột mà cướp đi con của chị được. Chị về lại Hà Nội. Những gì biết được về anh lại ngoài sức suy đoán của chị. Hình như tình yêu của chị dành cho anh vẫn chưa hết thì phải. Anh viện cớ thăm con gái nên cũng lên Hà Nội nhiều hơn, gặp mẹ con chị nhiều hơn. Mưa dầm thấm lâu thì phải. Một ngày lạnh thấu xương, chị và anh đã ngồi uống với nhau vài li, chị đã kể trong nước mắt 7 năm qua chị sống ra sao, nuôi con khổ cực như thế nào. <a href="https://confession.vn/13359-gui-may-ua-vay-ma-ko-tra-ung-han-can-loithuc-su-can-loi-luon-tet/" title="Chị đã" alt="Chị đã">Chị đã</a> nói cho anh nghe ngày anh ra đi, chị đã hận anh tới mức nào. Tưởng chừng như cả đời chị cũng không thể tha thứ cho anh được. Vậy mà... 1 tháng nữa, chị sẽ không còn phải nghĩ đủ mọi lí do để nói dối con chị mỗi khi con bé hỏi, mẹ ơi bao giờ ba đi công tác về. Chị sẽ không còn phải thắt lòng khi bé hỏi, sao các bạn có ba đưa tới trường, còn con thì không? 7 năm. Có phải là quá dài để chị phải đánh đổi?