Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15733: Có thứ tình yêu gọi là chia tay. Hôm trước đọc được 1 cfs
Hình mô tả cho bài confession
#15733: Có thứ tình yêu gọi là chia tay. Hôm trước đọc được 1 cfs chia sẽ tình yêu 6 năm đẹp rồi tan vỡ. Câu chuyện của mình cũng thế. Tình yêu 5 năm 9 tháng 24 ngày. Nó đẹp những kết thúc đầy cay đắng... Anh và mình quen nhau từ hồi năm 2 ĐH. Lúc đó còn là những cô cậu rất trẻ, rất non nớt. Tình yêu lúc đấy đúng kiểu có rau ăn rau, có cháo ăn cháo. Đợi đầu do chưa mua được xe máy những lần đi học về đều đạp xe ngang trường anh. Anh đèo lượn qua đường đôi Văn Tiến Dũng. Những lúc đi xa hơn. Anh thuê xe máy. Hai đứa lang thang quanh Hà Nội. Từ những đứa mù đường trở thành góc phố nào cũng có kỉ niệm của 2 đứa. Có lần ngày 25.12 ngồi trong KFC The Garden, mình trẻ con giận hờn vu vơ. Anh nhìn ngoài cửa sổ, có 2 bạn vừa trao nhau nụ hôn, trên tay cầm cây kem 3k trong KFC ý. Anh nói: em thấy không, họ cũng như mình lúc trước, đạp xe ăn kem, họ vẫn vui vẻ hạnh phúc, còn em sao lại dỗi, có đồ ăn ngon, <a href="https://confession.vn/13958-22-tuoi-chua-biet-vay-rau-co-ai-nhu-em-qua-nha-ban-trai-choi-cho/" title="có anh" alt="có anh">có anh</a> bên em. Mình chỉ quay ra ôm anh òa khóc. Rồi những lần đón anh, cùng nhau đi liên hoan gặp gỡ bạn bè, mọi người ngưỡng mộ lắm, tình yêu của anh và mình khiến nhiều người ganh tị. Mỗi lần về, mẹ anh đều hỏi mình thích ăn gì, cô gửi xuống, món mình thích nhất " xôi ngũ sắc" mẹ anh làm. Mình ốm yếu nên anh lúc nào cũng dặn dò đủ thứ, anh muốn em béo tròn xoe r, và cũng từ lúc ấy anh gọi mình là béo. Có những khi hờn dỗi, hận hực, đều là anh lau đi những giọt nước mắt ấy. Những năm tháng non nớt của tuổi trẻ, mình và anh có nhau, yêu nhau hết mình. Chẳng thể kể hết Hà Nội có bao nhiêu kỉ niệm của chúng mình. Để đến giờ mỗi khi ngang qua đều nhớ lại. Ngày anh chuẩn bị ra trường nhận công tác, thật sự là những ngày mệt mỏi cho cả 2. Anh về quê nhận công tác mình cở lại Hà Nội. Hà nội từ đó cũng buồn hơn khi không có anh. Cái gì đến cũng đến, bọn mình nghĩ về tương lai nhiều hơn, nghĩ cho đối phương nhiều hơn. Hoàn cảnh xa cách, gia đình anh cần có anh và gia đình mình cũng cần có mình. Những khoảng thời gian mệt mỏi ấy, nước mắt nhiều. Nhưng chưa một lần rời bỏ nhau Hôm nay, đã hơn 1 năm anh ra trường, cả 2 đều có công việc ổn định. Thì cũng đến lúc cả hai buông tay. Mệt mỏi rệu rã anh nói: nếu không vì hoàn cảnh, anh sẽ không bao giờ buông tay em đâu, đôi khi người ta chia tay không phải vì <a href="https://confession.vn/14231-nguoi-yeu-quen-ca-ngay-sinh-nhat-cua-minh-thi-co-phai-la-chuyen/" title="hết " alt="hết ">hết </a> yêu. Đúng. Anh và mình đã chia tay, mình chơi vơi giữ mọi thứ, đôi tay quá mệt mỏi để níu tay anh lại. Mình nói nếu ngoài kia giông bão quá. Anh quay lại sẽ thấy em. Yêu là hy sinh đúng. Yêu là vì nhau đúng. Nhưng hy sinh để cố gắng hơn. Vì nhau để đến <a href="https://confession.vn/10405-mai-han-am-cuoi-co-gui-tien-mung-ko-toi-nay-me-goichac-cung-co-li-do-gi-o-phai-chang-me-thay-t/" title="được" alt="được">được</a> với nhau chứ đừng xa cách. Mình viết những dòng chia sẻ này khi đang trên oto lên chỗ anh công tác. Để có thể nhìn rõ hơn người đàn ông của mình. Và cũng để kết thúc tất cả mọi thứ. Mình không tiếc không hận điều gì hết. Chỉ mong rằng ngoài kia đừng giông bão với anh, mong người con gái sau này của anh sẽ là lựa chọn tốt cho anh. Thanh xuân đẹp đẽ nhất, có anh bên em.