Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15714: Thằng bạn thân của tôi: Tôi và nó học cùng trường đại học và
Hình mô tả cho bài confession
#15714: Thằng bạn thân của tôi: Tôi và nó học cùng trường đại học và ở cùng phòng trọ, cùng nhau vượt qua 5 năm đầy cố gắng và vất vả dưới cái mái trường mà bọn tôi vẫn gọi là " Lò Sinh Sát 55 Giải Phóng " để trở thành những kĩ sư Xây Dựng... Những ngày đầu tiên chập chững bước vào nghề là những ngày tôi không thể nào quên được, ra trường cầm tấm bằng đại học trong tay đi xin việc làm, tôi nó và đa số những anh tràng sinh viên vừa mới tốt nghiệp đều cảm thấy mông lung, vô định khi chỗ nào cũng đòi hỏi kinh nghiệm. Trong một mối quan hệ bắc cầu " n+1" tôi và nó được giới thiệu lên thi công một công trình thủy điện c khí thế của kẻ mới ra trường mong muốn học hỏi những kinh nghiệm và chinh phục những công trình. Nhưng miền đất hứa đã không như chúng tôi mong muốn, không phải thi công đập thủy điện mà là thi công hạ tầng một con đường lên bản, nán của chúng tôi ở giữa cái con đường chuẩn bị thi công ấy không một chút sóng điện thoại, không có dân cư sinh sống, bọn tôi vẫn lạc quan động viên nhau theo cái kiểu mới ra trường kiếm được việc làm là ổn dù khó khăn thế nào cũng chịu được rồi sau có kinh nghiệm sẽ trở lại Hà Nội thi tuyển vào những tập đoàn lớn. Nhưng cuộc sống đâu có vậy, giữa những khó khăn vất vả của công việc và cái giá lạnh của núi rừng cuối đông mà chúng tôi bị xù lương. Phần <a href="https://confession.vn/10610-tranh-thu-gio-nghi-trua-nen-xin-phep-chia-se-mot-vai-ieu-voi-cac-ban-anh-thay-chuyen-tinh-yeu/" title="tôi về" alt="tôi về">tôi về</a> Hà Nội được ông anh họ giới thiệu vào công ty anh ấy đang làm bước đầu cũng gặp nhiều khó khăn nhưng về sau công việc và thu nhập của tôi cũng ổn. Còn nó công việc vẫn bấp bênh nay công trường này một thời gian sau lại nhảy qua công trường khác, sau gần 2 năm cố gắng thành quả của nó cũng đến, nó vào làm cho <a href="https://confession.vn/11923-oi-voi-con-trai-chuyen-bang-cap-cua-nguoi-yeu-co-quan-trong-khong-hom-nay-minh-vua-oc-uoc-mot/" title="một tập" alt="một tập">một tập</a> đoàn xây dựng lớn mạnh hàng đầu, một nơi mà các kĩ sư trẻ như bọn tôi thầm mơ ước khi còn trên giảng đường. Nó khoe với tôi nào là môi <a href="https://confession.vn/fa-nen-oc-_____-1-ban-trai-ang-choi-ien-tu-toi-bay-qua-cho-anh-ay-hon/" title="trường làm" alt="trường làm">trường làm</a> việc rất tốt,nào là đoán xem lương nó bao nhiêu rồi là tham vọng lên cấp chỉ huy của nó... Bẵng đi một thời gian nó gọi cho tôi: - Ra tết tao phải đi lính mày ạ, chạy xịt đời đéo như mơ... Ngày nó lên đường tôi biết nó buồn lắm nhưng nó vẫn nở nụ cười để những giọt nước mắt của bố mẹ nó ngừng rơi... Hôm nay nó nhắn tin cho tôi " Đấy là lần đầu tiên tao nhìn thấy bố tao khóc, tao sẽ biến những giọt nước mắt ấy thành động lực ". Cũng nửa năm trôi qua rồi tôi chỉ biết nói với nó rằng: " trong ấy rèn luyện tốt giữ gìn sức khỏe 2 năm trôi nhanh như một cơn gió, rồi mày sẽ đứng trên công trường và bản lĩnh hơn trước".