Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15713: Cổ tích có thật? Mình ra trường gần chục năm rồi, nhờ làm việc
Hình mô tả cho bài confession
#15713: Cổ tích có thật? Mình ra trường gần chục năm rồi, nhờ làm việc chăm chỉ nên cũng đã lên được chức trưởng phòng của 1 công ty Nhật Bản. Hồi mới ra trường mình cũng yêu 1 cô gái, nhưng bị bố mẹ cô ấy phản đối vì nhà mình nghèo quá. Mình là con út trong gia đình thuần nông, trên mình các anh chị đều đã lập gia đình, ở nhà còn bố mẹ già và 1 cháu gái bị down chỉ có thể dựa vào mình. Mình hiểu điều đó nên cũng không trách bạn gái cũ của mình khi cô ấy quyết định chia tay, nhưng mãi về sau mình cũng không thể tiến đến với ai cả. Cách đây 1 năm có 1 cô gái đến làm việc tại phòng mình. Mình đã bất ngờ vì cô ấy không giống ai trong số những người mình đã phỏng vấn. Cô gái mình chọn sau buổi phỏng vấn là 1 cô gái vừa đi du học về, ăn mặc thời thượng, trang điểm sắc sảo, còn cô gái trước mặt mình khi đó trông vụng về như 1 sinh viên năm nhất với mặt mộc, sơ mi trắng quần jeans và giày thể thao. Nhìn em, mình thấy bình yên. Mình đã nói, dù em mặc <a href="https://confession.vn/ai-the/" title="như vậy" alt="như vậy">như vậy</a> đến buổi phỏng vấn, mình vẫn sẽ chọn em. Em trả lời, nhưng em không chắc sếp tổng và phó tổng sẽ đồng ý với mình. Em là cô gái thông minh, luôn lắng nghe ý kiến của người khác và tìm được giải pháp để mọi người đều có cảm giác ý kiến của họ được tôn trọng. Em dịu dàng và hòa đồng với đồng nghiệp, nhưng em không bị hòa lẫn vào họ. Khuôn mặt mộc, sơ mi trắng quần jeans và giày thể thao không bao giờ thay đổi, em vẫn tự tin bước đi bên những đồng nghiệp mặc toàn hàng hiệu ở công ty. Em đi làm bằng xe buýt và đi bộ về, dù em ở cách công ty gần 5km. Em nói em đi du học đều nhờ có học bổng, nên mình càng tin rằng em thuộc cùng thế giới với mình: sinh ra trong gia cảnh khốn <a href="https://confession.vn/9764-em-co-beo-the-nao-thi-van-nho-be-trong-mat-anh-chac-cac-ban-cung-muong-tuong-c-minh-trong-ntn-r/" title="khó nhưng" alt="khó nhưng">khó nhưng</a> không ngừng vươn lên. Mình tỏ tình và em đồng ý, em nói trái tim em đã rung động từ ngày đầu tiên đi làm. Em luôn như vậy, không bao giờ ngại ngùng khi nói những điều đơn giản mà ngọt ngào như vậy. Yêu mình, em phải chịu nhiều thiệt thòi. Ở công ty cũng có những người nói em tham của hay dựa hơi vì nhìn vào chức trưởng phòng của mình. Em không tức giận, cũng không giải thích. Yêu nhau 1 thời gian rồi, chúng mình chưa bao giờ đi ăn hàng. Em nói mình là trưởng phòng, ngồi quán ven đường cũng không hay, mà vào nhà hàng thì đắt. Em nói em không biết nấu ăn, nhưng em nấu món gì mình cũng thấy rất ngon. Em không uống được cả trà lẫn sữa, nhưng cuối tuần nào cũng làm trà sữa trân châu, uống liền mấy cốc, rồi lăn ra ốm. Em nói tình yêu là vậy, biết chắc sẽ tổn thương nhưng vẫn cứ yêu. Rồi mình đưa em về ra mắt bố mẹ. Ở Hà Nội em luôn công bằng, luôn cho mình chọn giữa nấu cơm hoặc rửa bát, nhưng về quê, em giúp mẹ và <a href="https://confession.vn/14145-gui-cau-nguoi-yeu-cua-co-ay-neu-cau-a-yeu-co-ay-xin-cau-hay-yeu/" title="các chị" alt="các chị">các chị</a> mình nấu cơm, rồi cùng các chị mình rửa bát. Em nói em không cần công bằng trước mặt bố mẹ mình. Em nói nếu 1 ngày mình muốn lấy em, em muốn chúng mình nhận cháu gái bị down của mình làm con nuôi. Đó là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời mình. Khi mình nói muốn về chào bố mẹ em, em lưỡng lự nhưng rồi cũng đồng ý. Chuyến xe từ Hà Nội về quê em hơn 5h, em chỉ nén thở dài. Em hay gọi về nhà là về quê, gọi bố mẹ là thầy u, nên mình tưởng tượng đó là một nơi cũng lũy tre giếng nước như quê mình. Nhưng em bảo xe dừng lại trước một căn biệt thự trên mặt phố khi xe vừa đi qua quảng trường tỉnh. Mình bất ngờ. Em thì thào, rằng em sẽ không giữ mình lại, nhưng nếu mình chạy đi, em sẽ đuổi theo. Mẹ em ra đón, cô có nụ cười dịu dàng, có lẽ em thừa hưởng nụ cười đó từ mẹ. 2 em gái của em đang học ở châu Âu nghe tin chị gái lần đầu dẫn bạn trai về cũng về nước gặp mặt. Bố mẹ em nói đã nghe em kể về mình và gia đình mình, và cô chú đều tôn trọng quyết định của con gái. Cô chú kể về chuyện tình của cô chú thời trẻ cũng trải qua nhiều sóng gió, bị gia đình phản đối, nên cô chú không muốn con gái phải trải qua điều tương tự... Buổi tối em thường đọc NEU Confessions, đôi khi khúc khích cười, đôi khi rơm rớm nước mắt, đôi khi bực bội. Không biết em có còn chờ ai đó viết confession cho em như em đã viết trong cuốn sổ tay hồi đại học không, nhưng mình hi vọng confession này sẽ được đăng. Khi đọc được, chắc chắn em sẽ lại khúc khích cười.