Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15673: Thanh xuân không có bao giờ gục ngã. Khi tôi viết những dòng chữ
Hình mô tả cho bài confession
#15673: Thanh xuân không có bao giờ gục ngã. Khi tôi viết những dòng chữ này thật sự cô độc. Tôi một mình, một mình đi và không biết phương hướng sẽ đi về <a href="https://confession.vn/oi-khi-ban-chi-can-mot-nguoi-o-ben-canh-nhung-nguo/" title="đâu" alt="đâu">đâu</a>, bởi bên cạnh tôi không có một ai hiểu, một ai sẻ chia. Chắc các bạn cũng sẽ giai đoạn chênh vênh, khi mới ra trường đúng không. Tôi cũng vậy….. Nhớ những ngày ôn thi Đại học, tôi chỉ biết học, tôi không định hướng được trường Đại học, bởi tôi nghĩ tôi không học Đại học, nhưng thấy anh chị học ra trường, có bố mẹ, và mọi người tự hào về tôi. Với sự chăm chỉ, và học tốt môn Toán, tôi cũng đỗ Đại học. Quê tôi mùa nhãn, nhớ quá, cái hồi ấy, thi xong chỉ lo kiếm tiền thôi, ngày ngày tôi bóc long nhãn, tay đầy mụn nước, ngứa rồi đau lưng,…rồi lại nhận được tin nhắn báo điểm, vâng tôi đã đỗ Neu. Sao tôi không thấy vui, sao tôi không thấy tự hào, biết điểm tôi khoe ngay với mẹ, mẹ chỉ bảo :’uh”, bố thì không nói gì, chỉ làm 1 hơi điếu cày và lên giường ngủ. bởi tôi biết bố mẹ lo học Đại học tốn nhiều tiền, mà học lực của tôi thì bố mẹ muốn tôi đi học, Tôi biết, nhà tôi có hoàn cảnh khó khan, nhà tôi nghèo hơn các bạn nhiều chứ. Vẫn mãi nhà bờ lô, mùa mưa đến nước ngập trong nhà, mùa hè nóng bố mẹ nằm dưới gầm giường,…Hôm nay tôi cứ suy nghĩ về thời gian ấy, cái thời gian tôi còn được ở cùng bố mẹ trong căn nhà nghèo ấy, căn nhà tôi gắn bó suốt hơn 17 năm và là nơi tôi cảm nhận được gia cảnh của mình thua kém với bạn bè như thế nào. Tôi không ăn diện, thậm trí lên Đại học tôi vẫn mặc đồ của chị cho, vẫn dung cái quạt cũ, kêu inh ỏi cả phòng, vẫn mang từng cái móc áo của nhà đi, không sắm sửa khi vào Đại học. Bố tôi- người đàn ông nổi tiếng chơi bời, cờ bạc, lô đề. Chắc các bạn cũng sẽ biết khi rượu, khi nghèo khi chơi Lô đề ấy thua lỗ, thì người ta hay muốn phá tất cả, đỗ lỗi cho người khác, bố tôi cũng vậy, đánh mắng chửi đuổi mẹ tôi. Những vết khâu trên đầu, những vết sẹo,…mẹ vẫn nhịn, chắc bởi mẹ nghĩ cho tôi và em trai tôi, cần có bố, cần có gia đình. Thế nhưng người đàn ông ấy, không thay đổi, thời sinh viên những ngày đi làm thêm, mệt lắm, cả ngày chỉ ăn nắm xôi, hay gói mỳ tôm, những gày gầy và đen, nhưng tôi thấy mình thoải mái hơn khi về quê nhiều lắm. Tiền học phí xin bố mẹ, mỗi lần xin bố lại đãnh chửi mẹ, bảo mẹ không nuôi được tôi, bắt mẹ đi vay từng đồng cho tôi đóng học. Bố tôi lại chửi tôi, tiểu thư không làm được gì, không giúp cấy hái cho bố mẹ, rồi chỉ biết xin tiền, rồi chị H mày được học bổng này kia… Năm nhất, đi làm lương 10k/h chỉ đủ ăn, cũng k dám xin bố mẹ tiền, rồi về quê cũng chỉ là trận đánh của bố. Vẫn nhớ cái hồi hè năm 1 ấy, bố tôi nợ lô đề có thằng côn đồ đến nhà đòi nợ, bóp cổ và đạp phá nhà tôi, nó tát tôi. Những buổi tối, những thằng ấy qua cổng nhà tôi chửi, dọa giết bố tôi, rồi đòi nợ….Tôi biết làm gì, khuyên bố ư, tôi có thử làm chứ, thế nhưng 2 bố con không thể nói nghiêm túc được với nhau thì bố đã nói ngay câu:” bố mày như thế này thì chúng mày mới có nhà như thế này để ở đấy”. Vâng , chắc trong 20 năm qua tôi sống bằng tiền lô đề cờ bạc của bố <a href="https://confession.vn/cam-giac-aynhin-thay-crush-voi-ng-ay-video-thanh-s/" title="tôi" alt="tôi">tôi</a>? Nhiều thứ cứ như ùa về hết trong đầu tôi, ngày bố bị bắt khi chơi cờ bạc, mẹ làm nhiều việc ruộng vườn, chăn nuôi gầy cả người chạy đi vay mấy chục triệu để làm thủ tục cho bố tôi ra trại. Cảm giác khi bố mình bị bắt vào tù, bị người ta chê bai, không ai giúp đỡ. Mẹ bân, tôi đạp xe lên Công An Huyện làm thủ tục cho bố, nắng và nước mắt…khó khan là thế nhưng tôi vẫn vượt qua…Tôi cũng đi làm thêm nhiều việc lắm gia sư, phục vụ,…để quên đi những thứ phải suy nghĩ, về tiền về gia đình về công việc sau này. Giờ ra trường rồi tôi vẫn hối hận 4 năm Đại học ở đây. Một đứa xấu xí, gầy gò, nhà không có điều kiện chẳng có tương lai, bạn bè có đấy nhưng tôi chẳng chia sẻ được, bởi khi tôi kể ra tôi khóc và lúc đó tôi không mạnh mẽ được nữa….Hè cuối năm 3, bố tôi đánh đuổi và cầm dao, bóp cổ mẹ tôi, những trận đòn quá nhiều và mẹ tôi không chịu được nữa mẹ tôi rời bỏ căn nhà ấy và ra đi. Chỉ còn em tôi và bố, em tôi lúc đó lớp 10, đang cái tuổi nguôn cuồng, bướng bỉnh, ham chơi, chán nản về gia đình vì bố suốt ngày nói, chửi, nó yêu và học hành xa sút, trước mn đều khen mẹ tôi, tự hào với 2 đứa ngoan học giỏi, giờ đến khi gia đình tôi tan nát <a href="https://confession.vn/12422-hanh-trinh-ban-gai-minh-tro-thanh-con-sau-game-a-dien-ra-nhu-the-nao-minh-dan-ky-thuat-khong-h/" title="thì" alt="thì">thì</a> em tôi chán học, mải chơi. Tôi cũng thế, thời gian ấy tôi đang học tiếng anh, môn mà tôi học kém nhất, tâm lý quá nhiều tôi bỏ học ở trung tâm và đi kiếm việc làm. Chuẩn bị ra trường, bố tôi nợ quá nhiều, bắt mẹ tôi về ký giấy bán nhà. Chỉ có nước mắt, cái ngày tôi về để đọc đơn bán nhà và cầm tiền, cầm những cục tiền ấy tôi không đếm được, tôi chỉ biết ngồi 1 góc và khóc. Tôi mất tất cả rồi, tôi không có nhà, tôi không giúp em tôi học hành tiến bộ, không nuôi được em tôi, tôi không có tiền chữa bệnh cho mẹ tôi. Tôi lặng lẽ bước đi một mình tôi, ra trường xin việc đâu phải dễ, đặc biệt với đưa ngoại hình xấu thì sao có cơ hội, không một ai giúp…Tôi trách được ai, trách bố người chơi bời, trách mẹ khi đẻ mình ra có ngoại hình xấu, không quan tâm tôi, hay trách đứa em không tự cố gắng học tốt. Tôi đâu dám, tôi đâu như vậy! Hãy khóc thật lớn để ngày mai bước tiếp!