Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15671: Bố mẹ tôi bắt đầu ly hôn từ năm tôi 3 tuổi. Từ đó
Hình mô tả cho bài confession
#15671: Bố mẹ tôi bắt đầu ly hôn từ năm tôi 3 tuổi. Từ đó tôi ở với bố còn mẹ vào Nam làm việc. 1 năm sau bố tôi tái hôn với một người trong làng. Chắc các bạn đang nghĩ rằng người dì kia đang khiến tôi căng thẳng phải không? Nhưng sự thật thì không. Nhiều khi dì mắng dì quát cũng ghét, ức lắm nhưng công bằng mà nói thì suốt bao năm qua dì đối xử với tôi không khác con ruột, gần như không có sự phân biệt đối xử giữa tôi và mấy đứa em. Gia đình, họ hàng nhà dì cũng coi tôi như người trong nhà. Cỗ, lễ tết gì cũng gọi tôi qua ăn. Nhưng người thực sự khiến tôi cảm thấy mệt mỏi là <a href="https://confession.vn/____________-beatvn/" title="người phụ" alt="người phụ">người phụ</a> nữ đã đẻ ra tôi và gia đình nhà bà ta. Lúc đầu khi mới ly hôn với bố, bà ta bỏ lại tôi ở nhà ngoài mà không bận tâm. Ngày ngày tôi bị ông bác đánh đập, mắng mỏ bà ta cũng đâu quan tâm. May mắn là sau đó bố có đón tôi về. Nhưng từ đó đến nay bà ta và cái gia đình đó chắc đã quên sự có mặt của tôi. Họ không một lần sang thăm hỏi chứ đừng nói là cho tiền. Mấy lần cỗ bàn, ông bà tôi vẫn lịch sự mời cái nhà đó sang mà họ còn chẳng thèm sang. Mấy năm trước tôi bắt đầu đi học đại học. Nhà còn 2 đứa em nữa nên tôi mới mặt dày sang nhà bên kia xin họ ít tiền để phụ bố dì phần nào. Nhưng rồi bà ta và cái gia đình đốn mạt đó vẫn nói không. Mấy chục năm không cho đồng nào thì thôi nay tôi sang xin cũng không cho một đồng. Rốt cuộc bà ta là cái loại phụ nữ gì chứ? Tôi là con ruột do chính bà ta đẻ ra mà bà không thèm nhìn tôi đến một lần, tiền cũng chẳng muốn cho. Sau đó tôi lại có xung đột với cái nhà khốn nạn kia đến mức rối trí, nhiều lúc chỉ muốn chết đi cho nhẹ. Đến giữa năm 3 tôi phải bảo lưu rồi vào viện nằm. Nhưng có lẽ đây mới là khoảng thời gian bình yên nhất của tôi. Tôi hiểu rằng không cần bà ta bấy lâu nay tôi vẫn sống tốt. Tôi vẫn còn bố, dì rồi họ hàng. Nếu không yêu quý thì họ đã chẳng bỏ công bỏ việc để ngày ngày chăm sóc tôi. Chịu đựng mùi bệnh viện, ngày ngày vất vơ <a href="https://confession.vn/9795-tuan-sau-anh-lay-vo-em-en-gop-vui-nha-chung-toi-sinh-ra-va-lon-len-tai-vung-que-ngheo-o-mien-tr/" title="chỉ để" alt="chỉ để">chỉ để</a> trông một đứa dở hơi như tôi nào dễ. Được gia đình mấy người bệnh cùng phòng cho cái bánh, miếng cơm rồi chăm sóc hộ mới hiểu thế nào là tình người. Mà ở đây cũng hay được các bạn, các anh chị tình nguyện đến giúp đỡ. Lúc chuyển mùa thì có người đến cho quần áo, đồ dùng. Thỉnh thoảng cũng có đoàn nhỏ đến thăm, giúp đỡ. Thứ 7 nào cũng có nhóm của chú Bình béo bên Học viện Thiền Việt đến phát cháo, nói <a href="https://confession.vn/13575-moi-rao-truoc-tien-mung-tuoi-ma-a-chay-mat-la-ghe-con-trai-neu-l/" title="chuyện với" alt="chuyện với">chuyện với</a> mọi người nữa. Họ cũng từng là người trầm cảm như tôi nên hiểu tình trạng của chúng tôi, thường xuyên nói chuyện, chia sẻ với chúng tôi về chính những gì họ trải qua. Vậy đó, hạnh phúc đến từ những điều nhỏ nhặt nhất, từ sự quan tâm của mọi người xung quanh, từ những người đồng cảnh ngộ như mình. Cuộc sống nhiều khi không được như ý muốn nhưng theo một cách nào đó thì nó vẫn mang lại niềm vui, chỉ là bản thân đã tập trung quá nhiều vào những điều tiêu cực.