Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15668: Mình K59 NEU còn người yêu mình học ở Huế và....hơn mình 1 tuổi.
Hình mô tả cho bài confession
#15668: Mình K59 NEU còn người yêu mình học ở Huế và....hơn mình 1 tuổi. 2 đứa dù yêu xa và chịu sự cấm cản của gia đình song cũng cố gắng bên nhau được nửa năm rồi, dự là sẽ vì nhau mà cố gắng duy trì mối quan hệ này bởi cả 2 luôn luôn quan tâm nhau và rất hạnh phúc mỗi khi được ở gần nhau. Vì là yêu xa mà mình ít có thời gian rảnh để về quê nên ny mình thường ra đây chơi và ở lại trọ 4-5 ngày, những ngày đó 2 đứa đi đây đi đó, ăn này ăn nọ, dù học hành căng thẳng song chỉ cần gặp nhau sau nhiều ngày trông ngóng là bao muộn phiền tan biến, nhường chỗ cho sự vui vẻ và hạnh phúc, khoảng thời gian bên nhau ngắn ngủn ấy cũng đủ làm ấm lòng những ai yêu xa như <a href="https://confession.vn/10808-song-chung-voi-bo-me-chongtrong-tuong-lai-khong-xa-d-hihi-em-chao-moi-nguoi-a-nay-em-vui-qua-n/" title="mình" alt="mình">mình</a>. Chuyện sẽ hạnh phúc viên mãn cho đến khi 1 vấn đề này sinh ra sau 1 lần ny mình ra chơi và ở lại 6 ngày... 1 buổi sáng nóng trời ny mình xin đi gặp bạn cũ ở gần đó, mình <a href="https://confession.vn/11196-6-ngay-nua-la-am-cuoi-cua-em-nhung-anh-lai-ang-nam-tren-giuong-benh-va-co-le-chang-the-tham-du/" title="hỏi gặp" alt="hỏi gặp">hỏi gặp</a> ai vì mình biết ny mình ít có bạn ở HN . Sau 1 hồi ấp úng thì ny mình nói là gặp nyc, mình nghe xong giật bắn dậy tỉnh cả ngủ,chạy gấp vào phòng tắm chốt cửa lại và nhìn vào gương với vẻ mặt bần thần, "<a href="https://confession.vn/khoa-hoc-tieng-anh-giao-tiep-cho-nguoi-i-lam-hoc-p/" title="sao lại" alt="sao lại">sao lại</a> gặp nyc???". chợt mình nhận ra là điều gì đó đang thay đổi, đã có nhiều lần mình nghĩ khác đi về con người của ny mình nhưng rồi đều gạt đi vì có thể do mình yêu xa nên có những suy nghĩ sai lệch, nhưng hôm nay ny mình đã dám mở miệng xin mình đi gặp nyc mặc dù biết mình rất ghét điều đó thì cũng đủ biết cô ấy đã suy nghĩ và lường trước được tình hình như thế nào mới dám mở lời như vậy. Rồi bao ý nghĩ tiêu cực hiện ra trong đầu mình lúc ấy, "mình phải làm gì đây".... Sau 1 hồi bần thần thì mình đã cố bình tĩnh lại, súc miệng rửa mặt rồi bước ra với vẻ mặt điềm tĩnh: "muốn đi thì thay đồ đi đi kẻo ngta đợi". Sau khi nhìn sắc mặt mình thì ny mình có ý muốn mình đi cùng và bảo là : chị bảo là đi cùng bạn rồi, e đi vs chị nhá......mình từ chối và cố tỏ ra thật bình tĩnh "thôi e ko đi đâu chị đi đi.." Sau khoảng nửa tiếng lưỡng lự thì ny mình cũng thay đồ rồi đi, trước khi đi còn nói" đợi chị nhá chị đi 1 tí thôi rồi về với em". Nằm giả vờ coi youtube mà lòng như xé, đoạn c đi ra rồi mình mới ngồi dậy suy nghĩ rồi chạy ra đường xem thì đã không thấy c đâu nữa, nyc đã chở c đi rồi.Suốt 2 tiếng c đi mình không thể nghĩ được gì tốt đẹp cả, chỉ toàn suy nghĩ tiêu cực thôi, không biết mình làm cái gì thế này, tại sao mình lại cho c đi, tại sao c lại muốn gặp nyc..... rồi tại sao bảo đi 1 lát mà lâu quá chưa về, sao chỉ đi cf mà ngồi lâu thế, là nyc của nhau mà sao có thể nch lâu thế....rồi chẳng thể nghỉ gì nữa chỉ biết khóc thôi, khóc như thể đã mất nhau thật rồi. Sau đó c về với gương mặt hớn hở và tỏ vẻ quan tâm mình lắm, cũng không nói gì đến vụ gặp mặt ấy với mình nữa. Về mình thì chẳng nói câu nào, chỉ im lặng cho đến khi đưa c ra bến xe để về lại Huế, tối hôm ấy sau thái độ im bặt của mình thì c khóc nhiều lắm, hỏi lí do nhiều lắm xong lại nói là "biết thế c không đi gặp bạn rồi", "sao em cho đi mà giờ em lại như thế",mình chỉ im lặng vì chẳng biết phải nói gì, mình chúa ghét mối quan hệ sau chia tay của ny mình và nyc như vậy,cực kì ghét, mình còn có thể chấm mức độ ghen tuông của mình đạt mốc kỉ lục của mọi thằng đàn ông nên chẳng cách nào chấp nhận được điều đó, c cũng biết mình ghen đến mức độ ntn mà.... Sau khi c về, mình vẫn giữ im lặng, chị vẫn trách móc, vẫn khóc,vẫn cố giữ liên lạc nhưng mình vẫn chưa biết phải như thế nào, chưa biết tiếp tục ra sao,chỉ biết nghĩ linh ta linh tinh. Đầu óc mình vẫn đang hỗn độn lắm chẳng thể đưa ra được quyết định gì vào lúc này, chỉ biết im lặng và đau lòng mỗi khi nghĩ đến việc nếu điều mình nghĩ là sự thật thì......:((