Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15666: Bây giờ là 0h26 phút, không biết từ bao giờ tôi cứ phải thức
Hình mô tả cho bài confession
#15666: Bây giờ là 0h26 phút, không biết từ bao giờ tôi cứ phải thức khuya, có lẽ bởi vì ký ức ngày hôm đó không thể nào phai nhòa trong tôi. Một vết sẹo trên khuôn mặt, bạn có thấy ngạc nhiên khi gặp không, nhưng không phải của một đứa con trai, là của tôi - một đứa con gái. Đã 6 năm trôi qua nhưng từng ký ức, từng hình ảnh, từng lời nói, từng con <a href="https://confession.vn/10590-mat-ban-vi-nhung-gi-minh-cho-chao-moi-nguoi-minh-la-k56-va-neu-la-ngoi-truong-mo-uoc-cua-minh/" title="người" alt="người">người</a> tôi thấy ngày hôm ấy , tôi vẫn còn nhớ như in. Là một cô gái song ngư, nên tôi thực sự có giác quan thứ sáu. Đó là ngày mẹ mua cho <a href="https://confession.vn/ok-anh-3/" title="tôi" alt="tôi">tôi</a> chiếc đồng hồ đeo tay mới. Tôi thấy vui và hồ hởi lắm. Buổi chiều hôm ấy, đi học, mấy đứa bạn thấy chiếc đồng hồ đều khen đẹp. Tôi thấy vui , nhưng sao tim đập nhanh , đầu không ngừng suy nghĩ và vô cùng lo lắng. Và chuyện gì đến cũng sẽ đến. Tan học, tôi dắt xe ra sân trường, vẫn là không khí ấy, khung cảnh ấy, tiết trời mùa thu ấy, nhưng hôm nay lại có một thằng bạn cùng lớp đứng phía gần cổng, chờ ai thì tôi không biết. Điều khiến tôi phải suy nghĩ là nó cầm chiếc bảng trắng trong tay và xoay vòng vòng. Và thực sự giác quan thứ sáu mách bảo tôi, lúc đấy trong đầu tôi loáng thoáng qua hàng loạt suy nghĩ. Các bạn không biết lúc đó suy nghĩ của tôi đúng như thế nào đâu. Tình huống ấy là thằng cùng lớp tôi đó- nó đứng gần cổng xoay xoay cái bảng như thể cái sân trường này còn mình nó vậy, t dĩ nhiên đang dắt xe đạp sắp ra cổng, và từng bước từng bước đang tiến lại gần nó, nhưng điều thú vị hơn đó là nhỏ bạn trong lớp của tôi cũng đang đi ra cổng và gần nó hơn tôi. Nhìn chiếc bảng xoay từng vòng, tôi chợt nghĩ : " Trời ơi, lỡ nó tuột tay thì chiếc bảng bay vào mặt con nhỏ kia mất. Mà nhìn ghê quá, hay là mình bước đi nhanh ra cổng cho an toàn cho rồi." Thế rồi từng dòng suy nghĩ vẫn cứ thế tuôn ra :" Mà lỡ mình đi nhanh qua , cái bảng nó bay vào mặt mình sao... Chắc hông sao đâu." Thế rồi, tôi bước vội chân qua. Và điều tôi nghĩ giờ đã trở thành sự thật- cái bảng tuột <a href="https://confession.vn/11972-toi-va-cau-hoc-chung-lop-cap-3-chung-toi-khong-biet-gi-ve-nhau-ngoai-viec-trong-lop-co-cai-ten/" title="khỏi tay" alt="khỏi tay">khỏi tay</a> tên đó và bay vào mặt tôi. Tôi không dám tin vào mắt mình , chiếc bảng giờ nằm dưới đất rồi không còn trên tay hắn, và tôi cũng đang hình dung điều gì đang xảy đến với tôi. Má tôi hơi nhói, đúng hơn là cái cảm giác bị kiến lửa đốt. Tôi lấy chiếc khẩu trang ra, máu chảy từng dòng trên lòng bàn tay tôi. Thậm chí, lúc đó tôi vẫn cố cho rằng không có gì xảy ra với tôi cả, chiếc bảng đó cùng với những dòng máu này không chút liên quan. Thế rồi đứa bạn thân của tôi dắt xe tới, nó bảo tôi ngước đầu lên, nó cứ tưởng tôi bị chảy máu cam cơ, tôi ngu ngốc làm theo lời nó dù tôi biết không phải vậy. Một người , rồi hai người, rồi cả đám học sinh bu vào, bao nhiêu lời bàn tán , thì thầm, nói ra nói vào tràn vào đầu óc tôi. Cho đến khi tôi được một cô giáo bảo tôi lên xe cô , cô chở đi may vết thương, nhưng tôi không hiểu, lúc đó có lẽ tôi bị điên rồi, tôi như một người rất tỉnh nói với cô ấy, " không cần đâu cô, để bạn em chở em đi may ". Tôi điên thật rồi, vì tôi quá mạnh mẽ, quá cứng rắn, quá độc lập để rồi tỉnh như không có gì khước từ lòng tốt của cô, mà đúng hơn nó tốt cho tôi nhất. Chỉ 15 phút sau, tôi đã thấy được cảm giác đau. Từng mũi kim, từng mũi, đâm vào da thịt tôi, nhưng không hề đâu, nó chỉ như những vết đốt của kiến lửa hệt như cái lúc chiếc bảng ấy bay vào mặt tôi. Ở đây, tim tôi đau nhiều hơn là nỗi đau từ những mũi kim trên khuôn mặt. Phía ngoài cánh cửa phòng khám, bạn tôi có, những người tôi chưa từng gặp cũng có, họ đến xem chuyện vui và đồn thổi lên rằng có con nhỏ đi học bị đánh và bị cạch mặt. Rồi những ngày tháng ấy, đêm nào tôi cũng khóc, có lẽ vết sẹo sẽ theo tôi suốt đời, và biết đâu những giọt nước mắt sẽ theo tôi hằng đêm. Vết sẹo dài bao nhiêu cm tôi không muốn làm rõ, nó chỉ khiến tôi đau khổ hơn thôi. Cho đến cái ngày tôi nhận giấy CMND " vết sẹo thẳng trên má dài 5cm", khiến tôi sốc nặng. Bấy lâu nay , tôi đã chung sống với vết sẹo này sao? Thật nực cười, chính tôi còn cảm thấy sốc huống chi là những người đối diện với tôi. Năm nay tôi đã là sv năm 2, đã 6 năm kể từ cái ngày ấy, ngày mà có một tên khốn đã cho tôi một vết sẹo trên mặt, tôi hận, tôi thề đến khi nào vết sẹo trên mặt tôi không còn dấu vết thì khi đó nỗi hận đó mới được xóa bỏ. Không có vết sẹo này, tôi tự tin biết bao nhiêu, tôi vui vẻ biết bao nhiêu, nhưng nó đã cướp đi tất cả. Tôi thực không phải là một người con gái yếu đuối đâu, nhưng biết làm thế nào khi người nói chuyện với tôi bao giờ cũng nhìn chằm chằm vào vết sẹo này hơn là muốn nghe tôi nói. Tôi thành một con người tự ti, không dám tiếp xúc với người lạ, không dám mở lòng với bất kỳ ai , tôi sợ khoảng khắc ai đấy hỏi về lý do của vết sẹo này, tôi sợ không kìm được nước mắt. Một nỗi đau hằn sâu nơi tim tôi.