Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15658: “MÔN ĐĂNG HỘ ĐỐI BÊN TÌNH BÊN HIẾU BÊN NÀO NẶNG HƠN..” Dạo gần
Hình mô tả cho bài confession
#15658: “MÔN ĐĂNG HỘ ĐỐI BÊN TÌNH BÊN HIẾU BÊN NÀO NẶNG HƠN..” Dạo gần đây mình có hay đọc cfs của NEU thì thấy rất nhiều cfs nói đến vấn đề này nên quyết định cfs này để chia sẻ về câu chuyện của mình. Câu chuyện hơi dài nên mọi người thông cảm Mình là nam , sinh năm 91 trước mình học AOF chứ không phải học NEU.Ngoại hình cũng được , gia đình gọi là cũng có điều kiện. Lúc mình còn là sinh viên năm cuối thì mình gặp và yêu 1 người con gái và người ấy hiện tại là mẹ của con mình. Chúng mình tình cờ gặp nhau lúc mình qua phòng đứa bạn mình chơi. Bạn mình thì học NEU , còn cô ấy thì học trường kinh tế gần đó thôi nhưng trọ cùng 1 khu với đứa bạn mình.Lần gặp đầu tiên thì mình cũng không có ấn tượng gì mấy , ngoại hình thì bình thường , nếu như không muốn nói là xấu ( nhưng h thì đỡ hơn r =)) ) , lại còn ít nói.Đứa bạn mình thì bảo nói chuyện hài hước phết , tính tình cũng hiền lành , dễ chịu. Qua vài lần tiếp xúc thì thấy khá là hợp tính nhau nên chúng mình có kết bạn fb rồi nói chuyện các kiểu . Nói chuyện nhiều mới biết cô ấy nc cũng khá là lầy lội và hài hước . Nói chung là đc 1 khoảng thời gian là 2 đứa yêu nhau.Tính tình 2 đứa khá hợp nên chẳng mấy khi có tranh chấp cãi vã , tuy biết mình cũng có điều kiện về kinh tế nhưng chẳng bh cô ấy đòi hỏi mình phải mua cái này cái kia, ăn uống nơi sang chảnh.Mỗi lần gặp nhau thường thì mua đồ ăn về nấu không thì ăn cơm bụi bình dân.Uống nước thì khéo khi là đi trà đá vỉa hè cũng chẳng mấy khi đi trà sữa các kiểu. Cảm giác mà cô ấy mang lại cho mình là chưa từng có trước đây với những người khác.Giản dị , yên bình và ấm áp thân thuộc.Khi mình ra trường được 1 năm , công việc mình cũng tạm ổn thì mình có dẫn cô ấy về ra mắt gia đình.Khoảng thời gian trước đó bình dị , bình yên bao nhiêu thì sau đó lại đầy dông bão bấy nhiêu đối với mình.Lý do thì như tiêu đề mình viết đấy. Bố mẹ ra sức ngăn cản , chửi mình ngu, sao không biết chọn người mà yêu rồi còn dọa sẽ từ mặt mình nếu còn tiếp tục bla bla…những người trong họ nhà mình cũng có gặp qua thì cũng nói mình như vậy, chê bai người yêu mình. Bạn bè khi biết chuyện cũng có người bảo mình là có điều kiện như mình thì tìm người khác phù hợp hơn ,có điều kiện hơn đi , sao phải đau khổ như vậy làm gì. Thời đại này không có tiền thì nhìn nhau mà sống à?Chỉ có 1 người ủng hộ mình đó là đứa bạn chung giữa mình và cô ấy ,nhưng dù vậy thì lúc đó mình cũng đã quá ích kỷ với cô ấy , mình chọn dừng lại để bố mẹ k tạo áp lực lên mình , để có thể gạt bỏ mọi mệt mỏi mình phải chịu mặc dù mình vẫn còn yêu Lúc đó cô ấy níu kéo có , khóc lóc có nhưng cũng mặc , mình chỉ im lặng những cũng không lỡ nói lời chia tay.Mình nghĩ im lặng thì cũng như lời chia tay mà thôi , sau 1 time mọi chuyện rồi sẽ lại tốt , rồi cô ấy cũng quên mình thôi , chẳng phải có câu thời gian sẽ chữa lành tất cả đó sao. Thời gian này ,mọi người có giới thiệu cho mình 1 người . Người ấy xinh đẹp , tài giỏi , hoạt bát ,gia đình khá giả và tất nhiên bố mẹ mình rất ưng. Mình cũng muốn làm vừa lòng bố mẹ nên cũng đồng ý làm quen.Người ấy cá tính và dễ gần , lấy được cảm tình của mọi người trong gia đình mình dễ dàng.Bố mẹ mình vui mừng ra mặt . Nhưng với bản thân mình chẳng thấy thật sự thoải mái 1 chút nào cho dù vẫn cởi mở nói chuyện với cô ấy.Được 1 khoảng thời gian thì cô ấy cũng nhận ra được là tuy mình có tán tỉnh , vui vẻ nói chuyện nhưng thấy mình không được hạnh phúc như cách mà mình thể hiện.Lúc này mình có tâm sự chuyện trước đó của mình cho cô ấy, sau 1 hồi im lặng thì cô ấy nói sẽ cho mình thời gian để quyết định tình cảm của bản thân..Biết cô ấy cũng buồn , mình thật sự thấy có lỗi , vì mình mà một người nữa lại chịu tổn thương.Nhưng tình cảm mà ,dù đã cố gắng lắm , nhưng k thể gượng ép bản thân mãi được .Bên cạnh cô ấy tuy vui vẻ có , nhưng mãi mãi mình sẽ không có được cảm giác yên bình và ấm áp như trước đây. Mình đấu tranh tư tưởng rất nhiều , 1 <a href="https://confession.vn/1-cau-hoi-nhuc-nhoi-bao-nhieu-lau-nay-hi-vong-thay-co-tra-loi-cho-chun/" title="mặt mình" alt="mặt mình">mặt mình</a> lại sợ quay lại khoảng thời gian mà gia đình gay gắt , không khí thật sự căng thẳng , mặt khác thì mình lại chẳng thật sự yêu được người con gái mà bố mẹ vừa lòng như vậy cũng chẳng công bằng với người ấy.Bố mẹ luôn nói muốn tốt cho mình nhưng lại chẳng quan tâm đến cảm nhận của mình. Người cảm thấy vui vẻ nhất lại là bố mẹ , mình thì thấy dửng dưng. Lần này mình quyết định sống vì bản thân mình , dù sao cuộc đời cũng chỉ có 1. Người sống với mình đến hết cả cuộc đời là <a href="https://confession.vn/mot-ngay-nao-o-ban-se-khong-can-tinh-yeu-manh-liet-nua-ieu-ban-mong-mu/" title="vợ mình" alt="vợ mình">vợ mình</a> chứ đâu phải bố mẹ. Sướng khổ thế nào mình sẽ tự chịu. Trước đó , mình đã chủ động chấm dứt mọi liên lạc với người yêu. Và lần này thì mình cũng là người muốn chủ động muốn liên lạc lại. Mình tìm fb , zalo đọc những dòng stt cô ấy chia sẻ , những nỗi đau cô ấy chịu thì mình mới biết được mình đã tàn nhẫn với cô ấy thế nào ,những mệt mỏi mà mình cứ nghĩ là lớn lao khi mình trải qua trước đó chẳng là gì cả với cô ấy.Có 1 vấn đề làm cô ấy dằn vặt đó là chuyện trinh tiết.Thật sự lúc trước cô ấy k muốn xảy ra chuyện qh trước hôn nhân nhân với mình , nhưng bản tính đàn ông mà luôn nói được nhiều điều ngon ngọt để cô ấy đồng ý.Cô ấy k trách mình , chỉ là trách bản thân cô ấy quá dại dột , và có cảm giác cô ấy k còn xứng đáng với 1 ai khác.Cô ấy viết rằng với 1 người k giỏi giang , xinh đẹp như cô ấy , vậy mà cái điều cơ bản nhất của 1 người con gái cũng chẳng còn để tự tin và xứng đáng yêu ai khác..mình giật mình khi đọc đến chuyện đó, và tự hỏi đã bh thật sự suy nghĩ cho cô ấy? . .Chuyện mình có qua lại với 1 người khác cô ấy cũng biết.Mình là người cô ấy yêu nhưng cũng lại là người tổn thương cô ấy nhất.Mình sợ nếu như thế này liệu cô ấy có còn cho mình cơ hội nữa không?? Điều đặc biệt là tối hôm đó cô ấy lại chủ động nhắn tin trước cho mình ,mình mừng muốn phát điên. Cô ấy nói muốn gặp mình , mình đồng ý luôn.Hôm sau chúng mình gặp nhau. Sau bao ngày tháng , mình thấy cô ấy gầy hơn , xanh xao hơn.Mình xót xa lắm.Lúc đầu cô ấy vẫn rất bình tĩnh để nói chuyện với mình , nói rằng đây sẽ là lần cuối gặp mình , muốn chúng mình chia tay nhau 1 cách đàng hoàng và tử tế chứ kp cứ im lặng như vậy , cô ấy k muốn cứ tự mãi huyễn hoặc bản thân nên mong chính mình nói chia tay với cô ấy. Mình hoang mang , vì đây kp dự định trong suy nghĩ của mình. Mình nói muốn quay lại thì cô ấy bắt đầu mất bình tĩnh , cô ấy nói hết những điều mà trước đây cô ấy chỉ dám viết ra cho mình mình đọc , đau đớn và tuyệt vọng là những gì mình đem đến cho cô ấy và hỏi mình rằng liệu có nên tin tưởng mình lần nữa không? Những điều cô ấy nói mình mới nhận ra thật sự bản thân mình đã hèn mọn và nhẫn tâm với cô ấy ra sao , mình luôn nghĩ đến bản thân mình mà chẳng quan tâm đến cô ấy thế nào.Khi mệt mỏi thì chọn rời xa cô ấy , khi k quên được thì lại tìm đến , cô ấy yêu mình vì chính bản thân mình , k vì 1 lý do gì khác , nhưng mình thì sao? Lại tổn thương cô ấy vì những lý do gì chứ? Mình bất lực khi thấy người mà mình nghĩ là mình yêu thương rất nhiều lại bị tổn thương sâu sắc vì mình, vì mình mà cô ấy phải nghe những lời chê bai , phải chịu uất ức k đáng có từ gia đình mình , nhưng mình lúc đó thay vì đứng ra bảo vệ cô ấy thì lại chọn cách từ bỏ cô ấy. Những ngày sau đó mình đã rất nỗ lực cho cô ấy thấy mình sẽ thay đổi và làm chủ cuộc đời của bản thân như <a href="https://confession.vn/9856-tao-bi-may-lua-nen-moi-ra-nong-noi-nay-han-la-ban-than-minh-ca-2-eu-la-k51-nguoi-han-beo-beo-nh/" title="thế nào" alt="thế nào">thế nào</a>.Tất nhiên kp bằng cách là mình sẽ cãi nhau và từ mặt bố mẹ mình rồi , bởi vì làm như vậy thì cô ấy cũng sẽ không chấp nhận. Nói chung sau 1 khoảng thời gian tầm hơn 1 tháng thì mình và cô ấy bắt đầu lại tình yêu.Lúc này bố mẹ vẫn rất khó khăn gay gắt với mình ,nhưng lần này mình thật sự không sợ hãi , mình muốn sống cuộc sống của mình.Và tầm 1 năm sau thì chúng mình lấy nhau cho dù bố mẹ vẫn không ưng ý , nhưng bố mẹ k làm mình thay đổi được nên cũng đành chịu mình. Đến bây giờ thì cô ấy đang là mẹ của con mình , mình luôn muốn bù đắp mọi lỗi lầm mà mình đã gây ra cho cô ấy , k để cô ấy phải ấm ức.Cuộc sống của mình tuy không được giàu sang phú quý như bố mẹ mình ,cũng còn nhiều khó khăn nhưng mình thấy vẫn rất vui và hạnh phúc khi có cô ấy là người đồng hành.Mình rất cảm ơn cô ấy khi đó vẫn cho mình cơ hội để sửa chữa lỗi lầm.Đúng là lương cô ấy không được cao như bố mẹ mong đợi , nhưng vấn đề tiền bạc đâu phải trách nhiệm của người phụ nữ .Chỉ cần cô ấy vẫn đi làm , biết chăm lo cho gia đình thì bố mẹ mình sẽ không thể có lí do gì than trách cả. Tình cảm giữa bố mẹ mình và cô ấy cũng đã cải thiện đáng kể và mình tin với sự hiếu thảo của cô ấy với bố mẹ mình thì họ sẽ yêu quý cô ấy hơn thôi. Với câu chuyện của 1 người từng trải qua của bản thân mình.Mình muốn gửi đến những cặp đôi nào đang có hoàn cảnh như vậy, thì hãy cố gắng lên đừng vì khó khăn trước mắt mà lại bỏ cuộc.Những áp lực từ gia đình thật sự không quá khó khăn như chúng ta tưởng tượng đâu.Đó chỉ là 1 thử thách cho bản thân.Nhất là đối với các bạn nam , đừng phạm sai lầm như mình .Các bạn hãy có lập trường của mình để bảo vệ người mình yêu thương.Các bạn nên biết rằng khi mình mệt mỏi 1 thì người phụ nữ ta yêu thương còn mệt mỏi và tổn thương gấp bội lần so với bản thân mình.Đừng nhẫn tâm như mình khi chỉ nghĩ đến bản thân.Không có bố mẹ nào từ bỏ con cái được đâu.Khi bạn chọn cô ấy thì bạn có cả người bạn yêu thương và gia đình , nhưng khi bạn chọn gia đình thì bạn sẽ mãi mãi mất cô ấy.Hãy thử nghĩ xem ,đúng là bạn sẽ tìm được người tốt hơn cô ấy và rồi có lẽ cũng sẽ yêu thương người ta nhưng để được như vậy bạn đã đánh đổi những gì?Bạn làm tổn thương, lấy đi hạnh phúc ,nước mắt của 1 người con gái mà bạn yêu thương như vậy liệu có xứng đáng không? Chung quy lại để gặp người mà yêu thương mình và mình cũng yêu họ vô điều kiện thì khó lắm .Hãy cố gắng giữ gìn và bảo vệ mối nhân duyên ấy.Đừng để cái giàu sang phú quý trước mắt làm chúng ta mờ mắt mà làm tổn thương người yêu thương ta thật lòng.Không đáng đâu.Thật đấy :)))