Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15649: "PHẢI LÀM GÌ KHI PHÁT HIỆN EM GÁI LÀ NGƯỜI ĐỒNG TÍNH? Tao sốc
Hình mô tả cho bài confession
#15649: "PHẢI <a href="https://confession.vn/ay-la-me-t-cac-ban-a-nam-trong-benh-vien-buon-qua-khong-ai-noi-chuyen-nen-t-moi-xam-xam-cho-cac-ban/" title="LÀM GÌ" alt="LÀM GÌ">LÀM GÌ</a> KHI PHÁT HIỆN EM GÁI LÀ NGƯỜI ĐỒNG TÍNH? Tao sốc lắm chúng mày à! Tao vừa mất bà ngoại, thì biết được sự thật này. Tao đi học đại học xa nhà, còn em gái t năm nay học 11. T vốn yếu hơn nó, từ lúc ở nhà nó đã phụ bố mẹ nhiều hơn t. Giờ t đi học, bố mẹ vất hơn, việc gì cũng đến tay nó. Người ta hay trêu, bảo nó trông như đàn ông, tính cũng đàn ông. Vì em t từ bé chỉ thích mấy trò của con trai. T chưa bao giờ nghi ngờ những điều ấy, t vẫn thấy nó bình thường thôi. Cho đến đêm hôm qua... Hôm qua là 3 ngày ngoại t mất, sáng tiễn ngoại đi, chiều làm 3 ngày cho ngoại. Tối về, t soạn sách mang ra Hà Nội thì thấy cái hộp, em t giấu sâu trong kẽ tủ. T tò mò mở ra. Em t viết rất nhiều vào những tờ giấy nhớ, rồi gấp hạc. Trong đó còn có móc chìa khóa in hình một con bé, ban đầu t cứ ngỡ là bạn thôi. T đọc vài tờ giấy và thấy giọng con bé viết như kiểu thích một người mà người ta không đáp <a href="https://confession.vn/13507-gan-en-tet-thoi-iem-nay-chac-it-ban-nao-nhay-viec-chom-chom-nhu/" title="lại" alt="lại">lại</a>. T bật cười, nghĩ lại ngày xưa mình cũng như thế. Nhưng mọi chuyện lại khác, đó là lúc t đọc những tờ giấy tiếp theo, t gỡ hạc ra, tờ nào em t cũng viết ở cuối: ""Yêu em, cô gái tháng 11"". T hoang mang lắm, t vẫn chưa tin đó là thật. T cất hộp đi, xuống dưới nhà tìm em t. Nó ăn cơm. T ngồi lân la hỏi nó. T hỏi cái nick có tên con bé kia có phải bạn của e t không. Nó hỏi nick đó đâu thì t bảo thấy lời mời kết bạn nhưng chị xoá rồi. Rồi t hỏi e t có ny <a href="https://confession.vn/9932-viet-cfs-nay-khi-ang-mang-trong-minh-mot-ong-tam-trang-tren-uong-ra-hn-i-lamchieu-mung-5-tet-ng/" title="chưa" alt="chưa">chưa</a>, t hỏi nửa đùa nửa thật. Nó bảo chưa. T lại trêu tướng con trai như m thì thằng hâm nào nó yêu, kiếm đứa con gái mà yêu. Nó nhìn t nghi ngờ, rồi mặt đanh lại, bảo t ăn nói vớ vẩn. T lại vào phòng. T lôi hộp ra như để chắc t đang nhầm thôi. Thế rồi nó vào, giật lấy cái hộp cất đi, quát t sao lục tung đồ của nó tự tiện như thế. Rồi giọng nó lí nhí, ""biết rồi thì thôi"". T nghe nhưng giả vờ hỏi lại, nó không trả lời nữa. Đêm 2 chị em nằm với nhau, t hỏi nó sao lại viết nhue thế, nó bảo thích thì viết, cảm xúc như thế thi viết. Rồi t hỏi có phải e t thích con gái không, nó gật đầu. Khoảnh khắc đó, t rơi vào bất lực. T khóc. T sợ thật sự. T sợ cuộc đời của e t sau này sẽ như thế nào đây??! T nghe và đọc nhiều câu chuyện về cuộc đời của những người đồng tính. Đó là một cuộc đời k hề dễ dàng nếu dám đứng lên được là chính mình. Hoặc là, che giấu đi để sống trong dằn vặt đau khổ suốt đời. T k tin câu chuyện ấy lại xảy ra với gia đình t. Một nơi xóm làng như quê t, người ta không sống độc lập, mà cuộc đời đó liên quan đến xã hội rất nhiều. Bố mẹ t sẽ ra sao khi biết sự thật ấy? Nội t? Mọi người biết thì sao? T nghĩ đến mẹ t, nước mắt t lại ứa ra. Mẹ t nhìn chẳng còn sức sống sau gần 1 tuần trời cứ hầu như trắng đêm để trông ngoại. Rồi em hỏi t có thất vọng về nó không. T cố nín khóc để nói với e t bằng cái giọng k run, rằng dù thế nào thì nó cũng là e t. T hỏi nó thích con gái từ khi nào, e t bảo từ lớp 5. T chỉ ước giờ tất cả là mơ thôi, t chỉ ước e t bây giờ ở tuổi mới lớn nên tâm lí bất ổn thôi. T bảo với e, việc của nó bây giờ là gạt hết mọi thứ đi, tập trung học hành, rảnh thì phụ bố mẹ; có thể bây giờ e đang lớn, cứ để sau này khi trưởng thành hơn, e tìm hiểu lại bản thân mình. T không ghê những người LGBT, t biết cuộc đời đó cần nhiều dũng khi như thế nào. Nhưng nếu bố mẹ t biết, mọi người biết, liệu có chấp nhận cho e t? Rồi nếu như e t cứ giấu như trước giờ nó giấu, liệu cuộc đời nó có hạnh phúc hay không? Nếu thế, đến tuổi, mọi người giục nó lấy chồng, nó sẽ phải làm sao đây? Chưa bao giờ t bất lực nhue thế, t k làm gì được cho e t, dù cho t là người đầu tiên nó thừa nhận bí mật của riêng nó. Nếu cả cuộc đời này t là người duy nhất biết, thì em t sẽ sống như thế nào đây?? T biết NEU có những cmt của các bạn đôi khi lên top vì mn đọc lên mắc cười. Nhưng vì t k biết phải làm thế nào, nên viết lên đây và thực lòng xin mn, hãy cho t một lời khuyên, để t giúp cuộc đời của e t. Xin đừng cười, xin đừng cười chê đứa e gái tội nghiệp của t!!!"