Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15615: Cô và cháu! Đọc được confession của một bạn kể về mối tình với
Hình mô tả cho bài confession
#15615: Cô và cháu! Đọc được confession của một bạn kể về mối tình với người mà hiện tại là chồng và cũng là cháu của bạn ấy mới biết <a href="https://confession.vn/9927-ke-hoach-hoan-hao-minh-la-k51-moi-lay-vo-uoc-3-thangcau-chuyen-nay-ke-ve-ban-than-khac-gioi-cua/" title="là mình" alt="là mình">là mình</a> không phải phải là người duy nhất. Khác là 2 bạn mất 6 tháng xa cách để được gia đình đồng ý, còn mình và chồng thì không may mắn như vậy, mất gần 5 năm mới được gia đình 2 bên chấp thuận, mình thực sự ghen tị nhiều với 2 bạn. Mình và hắn gặp nhau lần đầu cũng trong 1 đám cưới, lúc ấy mình đang là sinh viên năm 2 của trường. Bà nội mình với cụ ngoại hắn là 2 anh em ruột. Cho bạn nào thắc mắc, mình là đời thứ 4, hắn đời thứ 5. Bọn mình chưa hề gặp nhau trước đây, phần vì nhà ở khác huyện xa nhau, phần bởi gia đình rất đông con cháu, bà nội với cụ hắn còn 10 anh em khác nữa, chưa kể mỗi người có gia đình riêng và cũng có rất đông con cháu. 2 đứa gặp nhau, nói chuyện hợp rất hợp, rồi biết được về mối quan hệ họ hàng. Hắn ngoại hình không có nhiều điểm nổi bật, thậm chí chỉ cao vừa hơn mình một chút. <a href="https://confession.vn/13292-co-nguoi-yeu-roi-ma-con-tha-thinh-la-ung-hay-sai-con-nho-hon-hai/" title="Nhưng ở" alt="Nhưng ở">Nhưng ở</a> cách nói chuyện, suy nghĩ là một con người chín chắn, biết phấn đấu và tạo được cho mình sự tin tưởng. 5 năm quen biết nhau, hiểu được ràng buộc họ hàng, bọn mình cố giữ một quan hệ bình thường, nhưng càng biết nhau tình cảm 2 đứa càng lớn dần, và cuối cùng mình thừa nhận là mình thích hắn, hắn cũng vậy. Bọn mình quyết định về hỏi chuyện gia đình. Và đương nhiên, gia đình phản đối gay gắt, mình chưa bao giờ thấy nhà phản đối tới mức như vậy. Trách mắng và bảo rằng sẽ từ mặt, không có đứa con như mình nếu 2 đứa đến với nhau. Gia đình anh ấy phản đối còn gay gắt hơn nữa, cho rằng giữa bao nhiêu người ngoài kia k yêu, lại đi yêu cô của mình. 2 đứa càng cố gắng thuyết phục lại càng làm cho gia đình 2 bên khó chịu, bố mẹ 2 bên thậm chí còn gặp nhau và gọi 2 đứa bọn mình tới để cùng nhau can ngăn, khuyên bảo, thậm chí là cả những lời lẽ nặng nề. Ngược lại chị gái hắn, và em gái của mình lại luôn ủng hộ 2 đứa, cố gắng nói chuyện với gia đình nhưng đều vô ích. Áp lực quá lớn, 2 đứa cũng đã cố ngừng liên lạc 1 thời gian, xuôi theo mong muốn để thỏa mãn gia đình. Nhưng càng xa lại càng nhớ, càng bị chia rẽ lại càng muốn bên nhau. Và rồi, sau 1 năm gia đình 2 bên vẫn quyết tâm ngăn cản, 2 đứa lặng lẽ dắt tay nhau đi đăng ký kết hôn rồi gọi điện về nhà thông báo. Không cần nói cũng biết mọi chuyện thế nào, cả 2 bên gia đình tuyên bố đừng bao giờ vác mặt về nhà, và sẽ không có chuyện làm đám cưới gì hết. Bọn mình chụp một bộ ảnh cưới đơn giản, <a href="https://confession.vn/14120-chao-cac-may-tao-la-k54-truong-minh-nhung-hom-nay-tao-se-ko-ke-v/" title="làm một" alt="làm một">làm một</a> buổi tiệc nhỏ có chị hắn, em gái mình và bạn thân của 2 đứa. Không phông bạt, rượu mừng, không loa đài, chỉ trong đúng một buổi sáng. 2 đứa có gọi điện, nhăn tin về nhà nhưng không ai nghe máy hay trả lời. Gần 1 năm sau, bọn mình có với nhau một cậu nhóc. Mình sức khỏe yếu, phải sinh mổ. Suốt 2 tuần ở viện, hắn liên tục túc trực ở đó, một ngày 3 bữa đều do hắn tự nấu mang đi, mình bảo hắn mua cho đỡ mất công, hắn nói không yên tâm. Hắn lo cho mình tất cả mọi thứ, việc mà thường sẽ có bà nội hay bà ngoại bên cạnh giúp đỡ. Mình về nhà, đêm con quấy khóc đều là hắn bế và dỗ, mọi thứ từ pha, hâm nóng sữa tới thay tã cho con hắn cũng đều tự làm. Mình cố làm gì hắn đều không cho và bắt mình nằm nghỉ. Hắn đi làm ban ngày, ban đêm hầu như không ngủ được vì dỗ con quấy, mắt thâm quầng 2 bên. Mình đòi làm, hắn vẫn kiên quyết k cho, thậm chí mình còn to tiếng với hắn. Mấy tuần trời ngày ngủ 3-4 tiếng thì sao mà chịu được. Hắn bảo mình 2 đứa cưới xin không được làm tử tế, sinh con không có bà ở bên chăm sóc, vì chọn hắn mà mình thiếu thốn như vậy, hắn không muốn mình phải vất vả thêm nữa. Mình ôm lấy hắn khóc. 3 tuổi, con trai khỏe mạnh, công việc kinh doanh của hắn ngày càng phát đạt, mình cũng đi làm trở lại. 2 đứa quyết định mang thằng bé về nhà. Cũng đã gần 4 năm rồi, hắn muốn thằng nhỏ được về quê gặp ông bà, phần cũng muốn được nói chuyên lại với gia đình Ông bà thấy 2 đứa về không nói gì cả, k nhìn 2 đứa nhưng cứ nhìn chằm chằm vào thằng nhỏ. Hắn bảo con khoanh tay chào ông bà, thằng bé sợ, cứ ôm lấy chân mình. Nó còn nhỏ và chưa gặp ông bà bao giờ. 2 ông bà đứng mà mắt cứ rưng rưng nhìn cháu trai, rồi bà khóc và bảo là mặc kệ 2 đứa mình thế nào, mặc kệ người ta nói gì, đó là cháu của bà, rồi chạy ra ôm thằng nhỏ. Có lẽ là cháu trai cũng chỉ là lý do để ông bà mở lời, phần nhiều mình tin rằng sau ngần ấy thời gian, ông bà cũng đã thay đổi suy nghĩ và chấp nhận bọn mình. Và cứ thế, nhờ con trai mà 2 đứa làm lành được với ông bà nội, rốt cuộc thì có ông bà nào mà lại không thương con thương cháu. Và khi đã làm lành được với một bên rồi thì bên còn lại cũng không còn khó nữa, hắn lái xe chở luôn cả ông bà nội về nhà bố mẹ mình. 2 bên gia đình từ chỗ cùng nhau ngăn cản, thì nay ngồi nói chuyên, cùng nhau ăn cơm với 2 đứa. Đó là bữa cơm đầu tiên mà có cả 2 gia đình, điều mà đáng ra là ở lễ ăn hỏi. Khúc mắc lâu nay rốt cuộc cũng đã được gỡ, cả hắn và mình đều cảm thấy rất nhẹ nhõm trong lòng. Viết được những dòng này thì bọn mình đã có thêm 1 cô công chúa nữa rồi, cô em có vẻ may mắn hơn anh trai nhiều khi được cả ông bà bố mẹ thay nhau chăm sóc, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Chuyện của mình là như vậy đấy, mình cũng muốn khuyên các bạn là không phải ai cũng may mắn tìm được người mình yêu và họ cũng yêu thương mình thật lòng, nếu các bạn may mắn có được 1 người như vậy, hãy cố gắng tới cùng, nhất là các bạn nữ đừng nên để người yêu gánh vác tất cả mọi thứ, nam nữ bình đẳng, các bạn cũng cần phải biết chia sẻ gánh nặng cùng họ, có như vậy thì mối quan hệ mới lâu bền được.