Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15610: Con gái của mẹ đơn thân thì có làm sao. Đã 2 ngày kể
Hình mô tả cho bài confession
#15610: Con gái của mẹ đơn thân thì có làm sao. Đã 2 ngày kể từ khi đọc câu chuyện của mẹ San đến giờ lòng vẫn nghẹn lại. San à cô tin con nhất định sẽ hạnh phúc. Dù con ở đau thì cũg phải mạnh mẽ như cái tên mà mẹ con đã đặt cho con nhé. Tôi cũng là con của mẹ đơn thân, Tôi năm nay 20t đã là siên viên năm 2. 20 năm qua tôi đã lớn lên chỉ bằng tình yêu của mẹ. Tính ra cũng 14 năm tôi không sống chung vs mẹ. Cũng chỉ vì để trang trải cuộc sống mà mẹ phải lên TP để mưu sinh, bỏ lại tôi cho cậu mợ. 14 năm đối với tôi đó là một điều cực kì khủng khiếp. Nhìn lại tôi nghĩ mình kiên cường thật tại sao có thể vượt qua được. <a href="https://confession.vn/13311-yeu-nhau-tang-giay-la-chia-tay-cac-ban-co-tin-khong-minh-cung-ng/" title="14 năm" alt="14 năm">14 năm</a> ấy tôi có nhiều hơn 100 lần nghĩ đến cái chết vì những sự bất mãn và những tuổi hờn. Tôi sống nhờ với gia đình cậu mợ đã có rất nhiều xung đột diễn ra, tôi bị tổn thương bởi những điều đó, sau giờ học tôi không bao h muốn về nhà. Nơi đó với tôi giống như địa ngục vậy toàn là những nổi sợ hãi và cũng một phần là do tôi nhạy cảm. Suốt những năm tháng tôi đi học tôi luôn mong 1 lần được mẹ dẫn đi khai giảng 1 lần được mẹ đi họp phụ huynh. Được mẹ dẫn đi sắm quần áo tết. Vậy mà có bao h được đau cũng vì lúc đó mẹ bận công việc không thể về được với tôi. Một năm mẹ chỉ về vào dịp tết tầm 1 tuần. Tôi mong cái khoảnh khắc tôi bước ra khỏi phòng thi Đại học tôi sẽ khoe với mẹ tôi làm rất tốt. Thế nhưng những khoảnh khắc tôi từng đi qua chưa 1 lần có mẹ. Những tổn thương những vất vả những đau khổ khi còn là 1 đứa bé tôi chưa bao giờ kể cho mẹ nghe dù <a href="https://confession.vn/15301-gio-con-ai-dung-sim-11-so-nua-em-con-gai-dan/" title="chỉ" alt="chỉ">chỉ</a> 1 lời. Dù tôi luôn mong mẹ sẽ dắt tôi đi đau đó khỏi cái thành phố đen tối đầy đau thương đó. Vì tôi biết trong lòng mẹ có những nỗi đau gấp ngàn lần tôi. Tôi đã cố gắng rất nhiều để tốt nghiệp và thi đậu vào ĐH chỉ với mong muốn có thể lên TP sống với mẹ và có thể rời xa cái nơi đau khổ ấy. Và tôi đã làm rất tốt giờ thì tôi đã là sinh viên năm 2 và rời xa cái nơi đau khổ ấy hơn 1 năm nay. Tôi có thể gặp mẹ thường xuyên hằng tuần.Tôi không còn fai khóc vì những chuyện buồn phiền. Tôi không còn cảm thấy bị tổn thương. Mẹ đã làm tất cả <a href="https://confession.vn/11570-co-ai-bi-me-nguoi-yeu-che-con-bo-nguoi-yeu-benh-chua-a-em-sap-ra-truong-con-nguoi-yeu-cua-em-t/" title="chỉ để" alt="chỉ để">chỉ để</a> tôi có một cuộc sống đầy đủ và tôi chưa bao h thua bạn bè về bất cứ điều gì. Nhưng cuối cùng những tổn thương tôi fai chịu của những tháng năm tuổi thơ vẫn mãi là vết sẹo mà bất cứ lúc nào nghĩ đến tôi cũng có thể bật khóc. Tôi chưa từng hỏi mẹ về ba. Nhưng tôi mong ba vẫn sẽ nghĩ đến tôi như cách tôi nghĩ về ba. Vì tôi biết ai cũng có những nổi khổ riêng và cuộc đời này là vô vàng những sai lầm và cuộc sống cho chúng ta nhiều lần hối tiếc để sửa sai. Tôi vẫn mong ngày nào đó ba sẽ tìm tôi như một phép màu. Tôi chưa từng trách mẹ tại sao tôi không có ba. Tôi cũng chưa bao h oán hận ba đã bỏ rơi mẹ. Vì tất cả cũng chỉ là quá khứ. Chẳng phải tôi giờ đã làm rất tốt sao tôi đã học rất tốt, tìm cho mình 1 công việc làm thêm có thể tự lập trang trải cuộc sống, và tôi luôn chăm chỉ với những gì mình có sao. Tôi sẽ cố gắng là niềm tự hào không những của riêng mẹ mà cũg sẽ là của ba. Thật ra ai được tạo ra trên cuộc đời này đều có một mục đích. Cuối cùng rồi cũng sẽ hạnh phúc . Cảm ơn vì cho con đến với cuộc đời này. Cảm ơn vì đã giữ con lại bên cạnh mẹ. Cảm ơn vì mẹ là mẹ của con. Cảm ơn nhưng yêu thương vô bờ đó.