Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15601: Thư tình của anh rể... Berlin, 1856. Tháng 7 mưa nhiều, cũng không dịu
Hình mô tả cho bài confession
#15601: Thư tình của anh rể... Berlin, 1856. Tháng 7 mưa nhiều, cũng không dịu mát trái tim anh đang hừng hực nỗi nhớ về Ngân. Cơn mưa đêm kiến anh thức giấc, uống một ly rượu mạnh và viết đôi lời cho con sâu rượu của anh. Mấy ngày nay, anh vẫn vậy, bận rộn từ sáng sớm cho đến đêm khuya cũng không hết việc. Anh ước một ngày 30 tiếng để anh có thể làm được nhiều thứ hơn. Nhưng đêm về nằm cô quạnh, anh lại mong thời gian trôi nhanh, để anh sớm được về Việt Nam. Anh vẫn giữ thói quen đọc báo VN mỗi ngày, hôm qua đọc thấy mấy cậu quán quân Olympia qua Úc đều không về nước. Mà anh thấy hầu như ai đi du học cũng vậy, không muốn về. Anh thì lại khác, Đức, Mỹ hay Canada… văn minh, phát triển và đủ đầy đến mấy thì cũng chẳng thể nào bằng với VN. Quê hương mình dù còn nhiều điều chưa hay, nhưng chỉ có một, nơi ấy lưu giữ tất tần tật những kỷ niệm của <a href="https://confession.vn/12142-co-duyen-nhung-ko-the-cung-nhau-i-toi-cuoi-chang-uong-chung-minh-gap-nhau-hay-lamtu-ngay-xua-c/" title="anh" alt="anh">anh</a>, có những người thân, bạn bè và có Ngân. Ngày trước, anh cố gắng để đi du học, đầu tiên chỉ là để chứng minh em sai; sau mới là để học hỏi, để trưởng thành… và giờ để thấy yêu quê hương đất nước nhiều hơn. Anh cũng yêu em như yêu chính mảnh đất của mình, yêu núi, yêu sông, yêu những đồi thông, con dốc, như yêu cả những cơn mưa lạnh buốt và dai dẳng của Đà Lạt. Lúc chiều, anh thoáng ngắm nhìn dòng sông Spree và nghĩ về cuộc đời. Sông Spree có như bao dòng sông khác? Bắt đầu từ mạch nước nhỏ trong rừng sâu hay những ngọn núi tuyết, chảy gom lại thành những con suối, suối gom lại thành phụ lưu rồi chạy về sông lớn và cũng đều ra với biển cả. Dòng sông là một chặng đường dài với bao nhiêu thác ghềnh; có lúc nhập vào, có lúc chia ra; có lúc lúc ngoằn nghèo, phải uốn mình theo dãy núi, có khi dữ dội, lúc lại dịu êm… nhưng cuối cùng cũng sẽ luôn êm đềm hòa mình vào biển lớn… Em tự suy xét xem nó có giống đời người ta hay không? Nói tới đây, anh lại nhớ về Sài Gòn, nhớ những chiều mình hát bên sông. Mỗi dòng sông đều có những vẻ đẹp riêng, khác là Spree không có lục bình, chỉ có tâm hồn anh đang lặng lẽ thả trôi theo nỗi nhớ. Ngân ơi, anh nhớ em, nhớ em, nhớ em rất nhiều. Anh muốn viết tiếp thật dài cho em, nhưng có ngôn từ nào dài bằng nỗi nhớ! 8 tháng chưa gặp lại em, tính tháng thì thấy ít, nhưng bằng phút, bằng giây thì nó dài đằng đẵng. 1856 ngày, hơn 5 năm. Anh tính từ khi ngày thầm thích em. Tình cảm ấy ban đầu như một nước ngầm, âm ĩ chảy trong đất hay dưới khe đá, dưới những thảm lá khô…. Em thì lạnh lùng với anh như cơn mưa đêm ngoài cửa sổ… Ngày mà em say khướt, em kể với anh về những buồn đau mà em đã chịu đựng, hỏi anh giữa tình yêu và sự nghiệp, anh sẽ chọn gì. Anh nói với em sẽ chọn “tiền”, vì tiền sẽ mua được tất cả. Em cắn anh thật đau và hét lên “Má, sao thằng chó nào cũng như nhau…”. Uống vài chai vào là chẳng biết gì nữa. Anh yêu Ngân, yêu Ngân! Dù có thế nào, anh cũng luôn chọn được yêu em. Như dòng nước kia, biết trước là vực sâu, anh vẫn lao đầu chảy tới, có chăng cũng thành thác nước kỳ vĩ của riêng anh. Anh qua nước Pháp, Paris có cây cầu tình yêu. Những người tới đây thường đem theo những ổ khóa đôi, ghi tên hai người, vẽ hình trái tim rồi khóa lại với nhau trên thành cầu. Chìa khóa sẽ bị ném xuống dòng sông như muốn thể hiện tình yêu của họ sẽ bền vững, mãi không xa rời. Riêng anh thì lại khác, tình yêu không nên ràng buộc nhau, yêu là cho đi chứ không phải để nhận lại. Anh sợ nhất là Ngân xem tình cảm này là gánh nặng, là món nợ đang mang. Tất nhiên là anh muốn một tình yêu trọn vẹn. Bên em là niềm hạnh phúc nhất trên đời. Những cố gắng của anh ngày hôm nay, một phần là vì cả em. Anh vẫn hay nói với em, anh có duyên với nước Đức. Trước kia anh yêu nước Nga, giờ anh yêu thêm cả đất nước và con người Đức. Berlin là thành phố từng bị tàn phá nặng nề trong Thế chiến thứ hai, người Đức đã hồi sinh nó một cách thần kỳ. Cũng giống như anh, thoi thóp qua nhiều thương đau; nhưng khi gặp được em, trái tim đó lại đập rộn ràng hơn trước! 1h sáng rồi, thật hay khi anh viết cho em nửa đêm bên này và phía bên kia em nhận được lúc sáng sớm. Ngày mới tốt lành, nhớ kiểm tra kỹ mọi thứ trước khi bấm thang máy! Anh thương em! Một phần quá khứ, hiện tại và tương lai!” Đó là một trong rất nhiều mail mà a rể viết cho chị gái mình. Mình đã xin phép chị được chia sẻ một trong số đó và kể về mối tình của 2 người. Chị mình lớn rồi 33 còn a rể 36. Nói là anh rể nhưng cuối năm nay, hai người mới chính thức kết hôn. Mình sinh sau đẻ muộn nên chuyện mình kể dưới đây có phần là thuật lại lời của chị. A ý từng yêu một người khác đậm sâu. Lần đầu, a gặp chị mình là 14 năm về trước. A quen chị lúc chị đang yêu 1 người khác, nên a chỉ dám âm thầm quan tâm. Chị mình yêu xa mấy năm rồi bị đá. Mẹ kể năm đó chị mình gầy, xanh xao, thất thần như con dở người. Cũng lâu sau a mới dám theo đuổi chị. Ban đầu bị chị mình làm ngơ. A ấy chân thành quá, sau dần dần chị cũng bị lay động. Từ một người làm ko đủ tiêu, ko sự nghiệp, ko ước mơ, sau khi yêu chị, a ý đã cố gắng nhiều lắm. Mỗi lần chị mình kể lại chuyện a tán chị, thì cả nhà lại cười no cơm, cứ như phim hài ý. Mình cũng ko nghĩ ôg a rể thần tượng hồi trước lại ngu như thế. Hai người quen nhau. Một lần bà chị bị a gài cho uống say, chị nói bậy, nhớ nyc các thứ (cái lần a rễ viết ở trên đó). A ý cũng ko quá buồn. A quyết định du học chỉ để chứng minh dù cách xa, a vẫn yêu chị mình. A mất 2 năm học tiếng và tham gia các hoạt động ngoại khóa. A được học bổng của chính phủ Đức. Suốt mấy năm đi du học, luôn đều đặn mỗi tuần viết mail về cho chị. A trở về, định kết hôn <a href="https://confession.vn/9902-co-rat-nhieu-ieu-muon-noi-ma-khong-biet-bat-au-tu-au-ay-la-cau-chuyen-cua-toi-nhung-nam-thang-c/" title="thì" alt="thì">thì</a> ông nội mình mất, phải đình lại. Thời gian đó lại xuất hiện người thứ ba. Chị kia yêu bất chấp nhưng cũng rất mưu mô, tìm đủ mọi cách phá đám. Biết a yêu chị nhiều, nên chị mình làm giá, đòi chia tay. Bà chị gian manh hành a đủ thứ, có lần đứng dưới đường cả đêm, mình còn thấy xót. Bộ dạng a ấy hồi ấy trông hèn, mất hình tượng lắm. Đến giờ a hai mình uống say vẫn lấy chuyện đó ra chọc a rể. Cái cặp đó nhiều biến cố lắm, chị mình khóc đòi chia tay, có lần trả cả rượu. Ngồi với nhau là hai người đó như chó với mèo. Chị mình lắm mồm, hay ăn hiếp a. Hồi trước thấy a hay cười cho qua, nay thì a cãi lại, có khi chị nói 1 tiếng a đớp lại 2 tiếng. Hai người họ có cả một kho tàng văn học những câu chuyện nói xấu về nhau. Ở nhà với hai người đó, nghe cắn nhau, cười muốn thắt cả ruột. Bên ngoài làm ông này bà nọ oai vệ cao sang, chứ về tới nhà, nhất là khi ko có người ngoài, hai người đó giỡn nhau cầm chổi rượt quanh nhà là bình thường. Già đầu rồi mà về nhà là tửng như con nít, người ngoài nhìn vô tưởng nhà này chắc điên hết rồi. Chị mình cung Kim Ngưu, a Sư Tử, cãi thì cãi nhưng thấy hợp nhau lắm. Mà riêng a thì lúc đọ mõ với chị thì hùng hổ, chứ chị mình mà mắt đỏ rơm rớm là a ấy lại hèn như sư tử thiến ngay. Ấy vậy mà a đi công tác mấy tuần là <a href="https://confession.vn/14602-ngay-mai-minh-lay-anh-nhung-minh-khong-tho-uoc-minh-quen-anh-khi/" title="lại" alt="lại">lại</a> thấy chị mình bỏ ăn như chó ốm, tối về ôm gối khóc thút thít. Mẹ bảo chị mình lúc trước như người phụ nữ kiêu kì và hơi nội tâm, từ ngày yêu a mà nó thành ra như thế. A rễ thì sống tình cảm cực kì, chân thành nhiệt tình với mọi người, riêng cái bà chị già của mình thì cưng hơn công chúa. Chị mình chắc kiếp trước giải cứu thế giới nên kiếp nà mới gặp đc a. A ý giản dị, mặt cũng đẹp nhưng lùn 1m6, nhìn bần thấy bà cố luôn. Chị mình giỏi nhưng a còn giỏi hơn, già lắm rồi mà còn chỉ được mình từ những môn đại cương tới môn chuyên ngành, hiểu biết thì cũng gần như google. Mình năm 3, cũng từng yêu, đá và bị đá, biết chút ít mùi vị tình yêu, xem phim cũng nhiều, nhưng chưa thấy tình yêu nào đặc biệt như thế. Tình yêu ấy có hơi giống phim ảnh, một chút đời thường, một chút giống văn chương, một chút thô tục, một phần chuyện cổ tích, một phần rất giản dị, lúc thì như phim hài, lúc lại giống ngôn tình sến súa… Cuối năm anh chị cưới nhau, cả họ ai cũng mừng. Không biết nòng nọc đứt đuôi, trứng còn hay rụng hết. Mình thì mong có cháu lắm rồi. Chia sẻ với page câu chuyện của chị mình. <3 <3 <3