Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15598: Gởi cho em, cô gái dành cả thanh xuân để bên anh :) Năm
Hình mô tả cho bài confession
#15598: Gởi cho em, cô gái dành cả thanh xuân để bên anh :) Năm đó em 17 tuổi, còn anh vừa tròn 18. Em có nhớ ngày đầu tiên mình gặp nhau và nói chuyện với nhau không, anh thì còn nhớ rất rõ, một cô gái thật đáng yêu và anh quyết định sẽ tìm hiểu em sau ngày hôm đó. Hồi đó em nghịch lắm, e quậy lắm, anh thật bất ngờ khi tìm hiểu về em, những người bạn của anh từng nói anh đừng nên quen em, vì quá khứ của em, nhưng tại sao lúc đó <a href="https://confession.vn/chuyen-buon/" title="con" alt="con">con</a> tim anh lại nghĩ khác lí trí, em đã từng khổ nhiều rồi, ở bên cạnh anh em sẽ không phải khổ nữa đâu. Anh tuyên bố với mọi người anh sẽ theo đuổi em, anh yêu em vì hiện tại chứ không phải quá khứ, cũng từ lúc đó, bạn bè anh xung quanh càng ngày càng thu hẹp lại vì ai nói xấu em, anh sẽ nghĩ chơi ngay với người đó, nhưng anh không hối hận, vì cô gái nhỏ bé của anh xứng đáng được những điều tốt hơn. Rồi ông trời cũng không phụ lòng của anh, anh đã chinh phục được em, cô gái cứng đầu quậy phá, thật tâm em rất tốt, nhưng vì môi trường xung quanh em làm em trở nên như vậy thôi. Từ lúc đó, anh nghĩ sẽ dùng tình yêu của anh sẽ thay đổi được em, em sẽ tốt hơn, vì anh yêu em. Em có nhớ những lần em bị bệnh, a lại lật đật chạy xuống thăm em, chờ em đi khám, dù rất cực vì mỗi tuần anh được 500k nhưng lại mất hết 400k để về với em ?? nhưng anh rất vui vì được bên cạnh em, chăm sóc em. Nhưng rồi cuộc đời đâu có yên ổn phải không em, nữa năm sau em lại bị vướng <a href="https://confession.vn/11256-duyen-so-la-co-that-cac-ban-a-ahihi-minh-vua-len-xe-hoa-cach-ay-mot-tuan-va-that-su-thi-minh-v/" title="vào 1" alt="vào 1">vào 1</a> cuộc tình khác vì gia đình, có lẽ vì anh không xứng đáng, hồi đó anh vừa đen vừa xấu vừa k có tiền em nhỉ. Em chọn cách rời xa anh, nhưng anh vẫn đợi, đợi người con gái của anh trở về bên anh, vì anh biết ở ngoài kia, người ta chỉ lợi dụng cô gái nhỏ bé của anh thôi. Và em cảm nhận được điều đó đúng không, cho nên em quay về bên anh khi em tròn 18. Năm em 18, với sự cố gắng của 2 đứa mình, em đã lên được đại học, mặc dù trường em học vẫn cách xa anh, nhưng đã rút ngắn khoảng cách được 1 nữa so với trước kia em nhỉ. Anh vẫn còn nhớ khoảng khác anh chở em trên chiếc xe 50 đi lòng vòng kiếm phòng trọ, chở em đi mua sắm những thứ cần thiết trong cuộc sống, khoảng thời gian đó thật vui và hạnh phúc em nhỉ. Từ lúc đó, anh cảm nhận được tình thương của em hơn bao giờ hết, em nhường cả chiếc xe 50 của mình cho anh, để anh đi học dễ dàng hơn, và có xe để xuống thăm em mỗi tuần. Mỗi lần a xuống , em đều canh giờ đi chợ, chuẩn bị cho anh những món ngon nhất, nhưng thật tế thì dở ẹc à em ơi ?? Hồi đó, em rất nhiều bệnh, em có biết anh đã chở em đi gần như là tất cả mọi bệnh viện trong thành phố rồi không, em từng nói, không biết sau này anh và em đi làm có đủ tiền chữa bệnh cho em không nữa ?? Anh chỉ biết lặng im, và cố gắng dành nhiều tình yêu cho em hơn nữa, 2h sáng em nói em nhớ anh anh sẽ bỏ hết tất cả dù là thi cử để chạy xuống, để sớm mai em thức giấc, anh đã ở bên cạnh em rồi nè :) kết quả là một năm a tới trường chỉ 1 tháng, còn lại chỉ ở bên cạnh em thôi ? Hồi đó mình còn là sinh viên, mỗi ngày lễ hay sinh nhật, anh và em chỉ đơn giản là chở nhau đi ăn, đi xem những bộ phim đơn giản thôi em nhỉ, em nói em không cần quà, em chỉ cần anh, anh hạnh phúc lắm ? Năm em 19 tuổi, mình thật sự sống trong hạnh phúc nhất cuộc đời phải không em. Năm em 20 tuổi, mình lại càng thắm thiết hơn, nhưng rồi cái gì đến cũng sẽ đến, vì nhứng năm trước a nợ môn nhiều, anh phải cố gắng ở lại trên tp để học, anh không còn xuống em được thường xuyên nữa, anh cũng trở nên hời hợt hơn với em, hay cáu gắt với em, và có lẽ em không chịu được sự cô đơn. Sáng hôm đó, anh vừa thi xong là đã lặng lẽ chạy xuống em, để em bất ngờ, để bù đắp những ngày thiếu anh, nhưng a lại thấy ai đó rất quen ở trong phòng của em cùng em, em giải thích cho a hiểu lí do, anh không biết vì anh yêu em hay hối hận vì đã bỏ rơi em 1 khoảng thời gian ngắn nên anh vẫn chấp nhận tin em ?? Năm em 21 tuổi, em đã dọn qua quán của chị em, để quản lí quán cho chị em sinh nở, anh rất vui, vì 4 năm qua em thay đổi rất nhiều, từ 1 cô gái ngang bướng bỉnh cứng đầu đã trở thành 1 cô gái biết chịu đựng, biết nhẫn nhịn, biết quan tâm chăm sóc người khác.Mặc dù lúc dó anh đã vô tâm đi rất nhiều, anh không còn bộc lộ tình cảm ra bên ngoài nữa, anh ít phụ giúp em, anh nghĩ những việc nhà em sẽ lo, còn những việc ngoài kia đã có anh chống đỡ cho em rồi, anh nghĩ em sẽ hiểu được vì mình đã ở bên nhau quá lâu rồi, nhưng có lẽ từ giây phút đó, anh đã SAI. Thời gian đó em cố gắng làm kiếm tiền, vì em nói, em sẽ chăm sóc anh trước, sau này anh sẽ chăm sóc em suốt đời nhé, anh hạnh phúc lắm em biết không.... Thời gian dần trôi theo hối hả của cuộc sống, anh cố gắng trả nợ sớm để ra trường chăm sóc em, và cưới em làm vợ, nhưng dường như cuộc sống không để anh và em yên ổn, em báo em có thai, anh lo, anh rất lo, anh không biết mình phải làm gì, phải học cho xong để sau này nuôi em hay là phải xuống ở bên cạnh em, vì cơ thể em rất yếu. Sau vài ngày suy nghĩ, anh đã chọn bỏ học, xuống với em, kiếm 1 công việc kiếm ra tiền để chăm sóc em, vì lúc em có thai em lại vừa phát hiện ra mình bị u nang, bác sĩ bảo lúc đó chưa biết được nó là u lành tính hay ác tính, không biết có giữ được con không.Em không còn đủ sức để làm việc, rất may, anh chị em đã giúp đỡ 2 đứa mình rất nhiều, tạo cho anh công việc, để kiếm được tiền nuôi em, a cực nhưng cũng rất vui, vui vì anh sắp được làm bố, sắp được về chung nhà cùng em. Lúc đó anh chỉ mong đó là u lành tính, a và em sẽ giữ được đứa trẻ, rất may mong muốn của anh là sự thật, đó chỉ là u nang lành tính, anh và em sẽ giữ lại được con. A vui lắm, vất vả chạy ngược xui nhưng a vui và hạnh phúc lắm, a dự định làm 1 2 tháng rồi về báo gia đình anh hỏi cưới em, anh nghĩ sóng gió cuộc sống vậy là đủ cho 2 đứa mình.... Rồi một đêm đó, 9h tối anh dầm mưa 40km về với em, vì lúc đó em về bên chị để có người chăm sóc rồi, em khóc, em nói 1 tháng nay anh khổ quá, em không chịu được nữa nên em nói với anh 1 tin động trời, vì khoảng thời gian lúc em thụ thai, em đã có quan hệ với người con trai đó, người mà anh đã từng bắt gặp .......... Em biết không, anh sụp đổ, anh thật sự sụp đổ, anh bỏ hết tất cả để chăm sóc cho em, chuẩn bị tinh thần làm ba mẹ cùng em ......... Con tim anh tan vỡ thật sự, anh khóc rất nhiều, a buồn rất nhiều, nhưng anh nghĩ, giờ phút này anh từ bỏ em, thật sự em còn cái gì, và còn ai ? Chắc cũng vì cái SAI của anh khi không còn thể hiện tình yêu nồng cháy như trước nữa, và có lẽ vì 1 phút yếu lòng với cô đơn nên em phải nv..... Anh không nên làm SAI nữa, nên a chọn cách cùng em vượt qua....Nhưng lúc đó anh đã bắt đầu hành động theo lí trí, không còn TÌNH thì còn NGHĨA.... Năm em 22 tuổi, Năm thứ 5 em và anh bên cạnh nhau, và mình đâu biết đây là năm cuối cùng .... Gia đình em cũng phải quyết định bỏ con, vì không biết con là của ai, anh không muốn, vì nếu em bỏ, sẽ ảnh hưởng tới cái u, sẽ có nhiều di chứng về sau, nhưng rồi cũng phải làm vậy. Rồi em đi phẫu thuật, anh đi cùng em, để em đủ mạnh mẽ để vượt qua. Khoảng thời gian em <a href="https://confession.vn/may-qua-ko-goi-au-ca-tuan-nhu-minh-chac-bat-tu/" title="về nhà" alt="về nhà">về nhà</a> dưỡng bệnh, a buông thả cuộc sống quá nhiều, a đi chơi, a đi nhậu, bỏ mặc em một mình, anh càng lúc càng sai lầm. Và rồi em khóc, em khóc rất nhiều, anh xin lỗi... A đưa em lên lại với anh, chăm sóc em, hạnh phúc cùng em, a cố đè nén nỗi đau để đi bên cạnh em, một thời gian sau, quán của chị em đóng cửa, anh k còn chỗ làm, ba má và gia đình anh muốn anh lên thành phố để làm lại, nhưng anh vẫn chọn ở bên cạnh em, anh không muốn để em một mình nữa. Nhưng rồi gia đình em lại tạo áp lực với em, và em chịu không được áp lực đó, em chọn cách qua ở với chị em, để anh một mình ở đây đợi em. Anh vẫn đợi, vì em qua kia là có lí do, anh tin em sẽ trở về bên anh, vì bấy nhiêu chuyện xảy ra rồi, anh không tin sẽ có điều gì xảy ra nữa. Nhưng rồi linh cảm của 1 người đàn ông , anh mò mẫm vào fb của em, anh thấy được tin nhắn của em với người tình đầu của em, người mà em và anh đã thống nhất block từ 5 5 trước, anh buồn lắm em biết không. Dù gia đình của em có phản đối, anh chỉ cần em ở bên để chứng minh tình yêu của mình, nhưng em lại không làm vậy, em nói em chỉ nói chuyện, nhưng con tim vừa lành của anh lại vỡ tan rồi em... Lần này a chọn cách bỏ nơi đó, lên lại sài gòn, tìm 1 công việc mới, 1 cuộc sống mới, để quên em, để em quên đi anh. Nhưng em không từ bỏ, em quan tâm anh mỗi ngày mặc dù anh lạnh nhạt với em,lâu lâu em vẫn chạy lên sài gòn thăm anh, nấu cho anh ăn, em nói bệnh u nang của em tái phát, em cần 1 đứa con với anh, nhưng a lại vô tâm, bỏ đi diều đó. A nghĩ a sẽ chấm dứt được mối quan hệ này, nhưng không, tình yêu của em mãnh liệt quá, anh lại yêu em và thương em nữa rồi.. Anh đi xăm hình em lên tay, vì anh biết đây là lần đầu cũng như lần cuối a muốn lưu giữ em suốt cuộc đời, em biết gia đình a không bao giờ muốn anh xăm phải không, nhưng anh xăm vì em đó, cô gái bé nhỏ của anh .Anh vẫn giữ thái độ lạnh lùng với em, vì anh muốn đợi xem cô gái của anh cố gắng được bao lâu, anh thương em lắm, yêu em lắm, anh muốn em cố gắng thêm 1 thời gian nữa để chứng minh tình yêu, anh cũng cố gắng ổn định công việc để chứng minh cho nhà em thấy và đón em lên, chỉ cần 2 tháng thôi em... Nhưng ông trời thật bất công với anh, 2 tuần sau lần cuối anh gặp em, và anh vẫn lạnh lùng với em, em nói em sắp lấy Chồng ........ Anh bất ngờ, thật sự bất ngờ, em nói, em mệt mỏi vì chờ đợi rồi, em muốn người thương em,em muốn được chăm sóc, người ta có nhà có xe, người ta xác định thương em nghiêm túc, 2 bên gia đình đã xác định ngày cưới rồi, em muốn rời xa anh nên em đã đăng kí kết hôn rồi, em đặt cược cuộc đời của em vào đó, em muốn thử xem ngoài anh ra còn có ai yêu thương em nữa không ? Em ơi, anh đã chuẩn bị xong rồi, a đã sẵn sàng đón em lên rồi mà, sao em không chờ anh thêm 1 chút nữa, 1 chút nữa thôi là 2 đứa mình về bên nhau rồi, anh có công việc ổn đinh rồi, anh chăm sóc được em rồi mà, sao em lại đi đánh cược cuộc sống của em bằng cách như vậy, người ta sẽ tốt với em không, 1 tháng người ta tốt với em được, nhưng 1 đời người ta có tốt được với em không...... sao em vội vàng quá vậy, sao em không nói người ta muốn cưới em cho anh biết... anh sẽ làm sớm hơn người ta, anh sẽ chăm sóc em tốt hơn em mà ..... Anh đã sai, đã làm sai quá nhiều trong cuộc sống của em, anh không nên làm như vậy, anh không nên thử tình yêu của em, anh xin lỗi, anh mong em sẽ hạnh phúc, ngày cưới của em, có lẽ là ngày a xuống tóc, anh sẽ cầu nguyện cho em và chồng mỗi ngày, anh sẽ không yêu ai nữa..... TẠM BIỆT EM, NGƯỜI CON GÁI ANH YÊU !!! Chắc em cũng sẽ không thấy được, nhưng anh vẫn viết, viết cho nhưng người con trai đang yêu sẽ không phạm phải sai lầm của anh. Yêu em, h**mc !!!