Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15582: Lời tâm sự của một NEUer đang du học tại Úc Hôm nay, mình
Hình mô tả cho bài confession
#15582: Lời tâm sự của một NEUer đang du học tại Úc Hôm nay, mình có đọc được tin tức về em Hoàng Cường khi chiến thắng và giành được vòng nguyệt quế của chương trình Đường lên đỉnh Olympia. Cảm xúc của mình là khâm phục khi em ấy tưởng chừng đã thua sau 2 vòng thi đầu, và giành được vị trí số 1 một cách ngoạn mục. Chúc mừng em! Thế nhưng sau khi đọc các comments trên 1 số báo sẽ thường là "Chúc mừng Úc đã có thêm 1 nhân tài". Mình cười nhẹ vì có vẻ hơi chua xót cho điều đó. Và là fan của NEU Conf nên mình thường xuyên theo dõi trang, và ngạc nhiên khi trang cũng đăng bài về em ấy, và càng ngạc nhiên hơn với những comments bên dưới. Đó là lý do mình viết bài này. Ngày xưa, khi mình còn nhỏ, chương trình Olympia là một chương trình rất hay và có ý nghĩa với học sinh, sinh viên. Mình cũng đã từng ao ước một lần đứng trên bục đó, được thể hiện bản thân <a href="https://confession.vn/13694-ua-ngu-tet-may-ua-i-xem-ban-phao-hoa-trong-o-thang-ban-hoc-hust/" title="mình" alt="mình">mình</a>, được tìm kiếm cơ hội cho bản thân. Nhưng sức học có hạn, nên chỉ có thể ngưỡng mộ theo dõi các anh chị và các bạn ấy. Mình còn nhớ trường mình có 1 bạn học lớp bên cạnh đi thi và vào thi quý. Ngưỡng mộ vô cùng! Đã nhiều năm, sự phát triển của VN cũng như thế giới đã đi lên rất nhiều. Thế nhưng trên TV, các show truyền hình dành cho học sinh học tập chưa có nhiều và không phát triển. Hết ca hát thì đến người mẫu với những giải thưởng lên đến cả tiền tỷ, nhưng các chương trình giáo dục thì sao? Olympia vẫn tồn tại và có sức hút riêng của nó. Cho đến khi, một vài bài báo lên tiếng các vòng nguyệt quế không trở về và ở lại Úc, chỉ 1 người. Kể từ đó, hễ ai giành chiến thắng, là những lời nói trên lại vang lên "Chúc mừng Úc đã có thêm một nhân tài". Một câu nói tưởng chừng vô hại, nhưng nó có thể âm thầm làm hại cho chúng ta. Trước hết là ý nghĩa của chương trình đã bị ảnh hưởng. Và xa hơn nữa: Nếu ai cũng nghĩ như thế, liệu còn có các chương trình mang tính giáo dục tồn tại trong tương lai? Liệu người trẻ còn tin vào học tập? Liệu còn có cơ hội cho tuổi trẻ Việt Nam tìm kiếm cho cuộc sống tương lai của họ? Liệu còn cơ hội để tuổi trẻ VN chứng minh đẳng cấp người Việt trên đấu trường quốc tế? Người ta quan tâm U23 mang thành tích trong các cuộc đấu khu vực, nhưng có quan tâm rằng: Những người trẻ ra thế giới cũng phải chiến đấu rất nhiều trên các đấu trường nghiên cứu và học tập tại các trường Đại học lớn nơi mà thu hút hàng triệu nhân tài từ nhiều quốc gia. Ai cũng bảo rằng "chảy máu chất xám", nhưng có ai hiểu: Có rất nhiều người Việt ở các quốc gia đó nổi tiếng với những nghiên cứu của họ, mang tầm ảnh hưởng ở quốc gia đó và thậm chí là khu vực hay toàn thế giới. Khỏi cần nói, Giáo sư Ngô Bảo Châu là ví dụ kinh điển. Nếu như ở VN, với hệ thống giáo dục của mình, rất khó giúp họ phát triển được. Có rất nhiều người trẻ VN giành danh hiệu lớn trên đấu trường thế giới đó, và họ đóng góp rất nhiều cho quê hương. Cô gái bạc Hải Dương năm nào đã trở thành Tiến Sĩ Toán tại MIT và cùng những người bạn của mình thành lập ra trại hè Toán học và Khoa học MaSSP tại Việt Nam, thu hút sự quan tâm của rất nhiều bạn trẻ THCS, THPT. Rất nhiều cựu du học sinh ở Úc đã thành lập các trung tâm cộng đồng nhằm phát triển bình đẳng xã hội, bình đẳng giới, phát triển kinh tế nhóm <a href="https://confession.vn/10936-hom-nay-chi-ep-lam-gui-nguoi-con-gai-a-tung-la-ca-the-gioi-cua-anh-trai-em-chi-dau-hom-nay-cho/" title="yếu thế" alt="yếu thế">yếu thế</a> như phụ nữ vùng nông thôn, người dân tộc thiểu số. Khi đến các trường ĐH lớn ấy, tôi được biết đến rất nhiều Trung tâm nghiên cứu kinh tế chính sách cho sự phát triển ở Việt Nam. Đó là những giáo sư, tiến sĩ (thậm chí họ rất trẻ) đã thu hút rất nhiều vốn nghiên cứu từ các tổ chức, từ chính phủ Úc và kêu gọi nhiều nhà nghiên cứu quốc tế tham gia đồng hành để có những dự án ở VN. Họ đã có những công trình nghiên cứu về VN được giới học thuật Úc, khu vực và thế giới công nhận. Và nó là những lời góp ý hoạch định chính sách ở VN được nhiều Bộ tham khảo. Những đóng góp bằng trí óc đó của họ không thể được show ra trên TV, trên báo chí... Họ đóng góp thầm lặng cho điều đó. Nhiều người nghĩ rằng, sang đó để đổi đời. Nhưng có ai nghĩ rằng, những người này chưa từng nghĩ vì đổi đời, mà họ muốn theo đuổi đam mê của bản thân. Sang các quốc gia học tập, họ tiếp tục nỗ lực để đạt được kiến thức tiên tiến, để có thể đóng góp cho quê hương mình. Tôi từng biết một số em ít tuổi hơn tôi nhưng học PhD. Họ giành những học bổng danh giá mà phải cạnh tranh quốc tế mới có được. <a href="https://confession.vn/9677-noi-long-cua-1-thang-wedding-planner-nao-ai-thau-toi-k48-kiem-toan-tot-nghiep-voi-tam-bang-tot/" title="Học" alt="Học">Học</a> tập ở đó, họ phải đạt kết quả tốt để giữ được học bổng đó. Tôi cũng từng quen những người anh chị, học bổng không đủ chi trả cho gia đình khi họ sang Úc học. Do đó, họ phải đi lau nhà, đi rửa chén... để tiếp tục cho đam mê ấy. Cuộc sống du học sinh (kể cả người được học bổng) cũng cực kỳ vất vả. Khi tôi bắt đầu cuộc sống học tập tại Úc, tôi được nghe rất nhiều lời khen ngời từ những người bạn, người thầy từ các quốc gia khác về nhiều anh chị Việt Nam đang học tập và làm việc ở đây. Những chương trình như Olympia là cơ hội để các bạn trẻ nắm bắt. Rất nhiều bạn xuất thân từ nhà nông, có cơ hội cho phát triển bản thân. Nếu như với hệ thống giáo dục như ở VN, học bổng khá ít và có thì số tiền không nhiều, không đủ trang trải cho sinh hoạt, thì liệu rằng không có những cơ hội ấy, họ có phát triển được không? Trong khi bạn bè thế giới ngưỡng mộ về sự cố gắng, nỗ lực phấn đấu của họ, chúng ta chỉ nghĩ đến chê bai, nghĩ đến những câu nói mang tính tiêu cực. Cuộc sống này ai nỗ lực, người đó sẽ giành được cơ hội cho bản thân họ. Chảy máu chất xám chỉ xảy ra ở chính suy nghĩ của bạn. Họ phát triển bản thân nhưng cũng không ngừng có những suy nghĩ đóng góp cho sự phát triển của Việt nam. Còn bạn? Có một lần tôi nói chuyện với một bạn người Lào, làm ở Chính phủ. Bạn ấy nói "Tao rất buồn vì người trẻ nước tao rất lười". Tôi đã từng giật mình và thầm nghĩ về quê hương mình. Có nhiều bạn lên tiếng chê bai, nhưng học tập ở VN đã thật sự nỗ lực, đã thật sự cống hiến được điều gì. Từng là sinh viên NEU, tôi phải nói rằng, chương trình học của NEU quá nhàn so với chương trình học bên này. Hàng rào ngôn ngữ, văn hóa và phương pháp học khiến không ít người khủng hoảng, nhưng nhiều du học sinh vẫn nỗ lực vượt qua và rồi mang niềm tự hào, danh tiếng Việt Nam ở các quốc gia đó. Xa quê hương mới hiểu cái nỗi buồn khi đọc được những lời nhận xét tiêu cực. Ngừng phê phán và hãy nói những điều tốt đẹp hơn :) Ngừng chê bai, hãy cố gắng hơn! Không phải ai cũng đi và không trở về. Như tôi, chắc chắn về cống hiến cho VN sau khi hoàn thành khóa học của mình :) Cảm ơn!