Bình luận

Sao thế. Túi mà có tiền em p nhét vào cốp chứ. Em để ngoài thì k trách ai đc r. C còn hẳn đi làm r cơ, phi đến giữa hầm Kim Liên, hết cmn xăng. Vâng, gọi thì có đứa k nghe máy, có đứa nghe nhưng báo lỗi k qua giúp đc =)) Lạc lõng vồn luôn, váy hồng dắt con sirius vượt dốc hầm Kim Liên :)) Kệ chứ, lạc lõng thì cũng p đi thôi :) Lần sau cẩn thận nhé. Tiền to cất cốp. Dắt túi sẵn 2 3k đổ gửi xe, 50-100k nếu có nhu cầu đổ xăng thôi.
Mọi thứ chỉ là bắt đầu thôi bạn, ai cũng vậy, sau dần sẽ thích nghi được thôi, mạnh mẽ lên cô gái :)))))
Hồi mới đi học t cũng bị lạc từ times city về vĩnh hưng. Nghĩ lại hồi ý ngu vãi chấy có mỗi đoạn tí mà méo biết đường Năm 2 tiến bộ hơn 1 tí, lạc từ bạch mai sang tận phố cổ , lượn lờ 1 vòng hồ gươm xong về ??
Cuộc sống xa nhà vs những sv mới thật sự vô cùng khó khăn.không phải chỉ đối mặt vs nỗi nhớ nhà mà còn phải loay hoay vs mọi thứ xung quanh.cái gì cx lạ,cái gì cx chưa quen,....tất cả đều như thách thức ta vậy.nhiêu khi khao khát đc về dù chỉ là 1 phút cx đc.đã tự dặn lòng là sẽ cố gắng nhưng bn ms đủ đây, bh ms có thể quen ms cs mới nay,lúc nào khoảng trống này ms đc lấp đây.mk cx là sv ms và mk hiểu cảm xúc của bạn
Sống ở HN này nhiều khi mình không lm gì sai nhưng vẫn bị chửi là bthg c ạ. Đối với sv thì 4tr quả thực khá nhiều nhg quan trọng là bản thân c k sao. Cố lên ạ! Sẽ có cách giải quyết thôi
Ngày đầu tiên đi học còn đứng bần thần ở ngã tư nghĩ làm sao để sang đường nè???. Mới thế mà cũng hết 1 năm rồi, nhanh lắm. Rồi chuyện gì cũng qua, cái gì cũng quen dần thôi.
Mạnh mẽ lên e. Còn nhiều điều đón e phía trước. Cứ phải va vấp đủ trường hợp mới trưởng thành e a đay ơ hơn 2 năm mà vẫn lạc lõng va vấp may chưa rụng răng e ơi !!
hồi mới lên . bỡ ngỡ lắm, chưa quen cuộc sống thành đô tấp nập , chưa quen lối sống tự lập , tự lo, tự nhắc nhở bản thân . Cảm giác sợ hãi, ốm vài ngày , nhưng rồi mọi chuyện cũng qua thôi :))) dần dần va vấp rồi cung biết thôi mà, sau 2tháng , em đã như 1con sói :))) ra đường lúc nào cũng phải chải chuốt rồi tô son, nói thật chứ get vãi lìn.... :)))
Phải cứng ms có mà ăn bạn nhé. Bạn kêu lên chỉ để thiên hạ biết mình loại đc thêm 1 đối thủ thôi
Vấn để này nên làm quen , nhưng cũng phải cẩn thận không nên đêr tiền nong trong túi, t nhiều lúc chủ quan nhue g chuae bị giật lần nào, xe cộ thì xoè 2 lần, gần đây nhất đi ở quê lên , buồn ngủ mắt lim dim quẹt vào đuôi xe của 1 ng, may mà ngta k quay lại chửi là tốt rồi, t xoè ra đg may có mấy cô chú ra giúp tại cũng đang chở nhãn lên haizzzzz
Năm nhất chắc ai cũng trải qua cảm giác ấy, đến 1 môi trường mới ai cũng xa lạ, đã thế còn mù đường đi học trời mưa lụt nửa bánh xe đạp còn lạc cả đường, cuối tháng còn 150k trong túi thì làm rơi mất cũng ko dám nói cho bố mẹ, đi xe ôm thì bị lừa tiền ,lần đầu tiên biết cảm giác khiêng bình nước từ ngõ vào chung cư sau đi tháng máy 17 tầng lại vác vào phòng , rồi hết tiền hết ga ăn mì nguyên tuần, đệm ngủ ko có đệm hai đứa co ro tưởng chết rét cmnr :) ....đi học thì ko quen ai lạc lõng vlin nhìn chúng nó nói chuyện vui vẻ mình thì ru rú 1 góc... nuối tiếc nhất là qua hết khó khăn thì ng bạn đã từng vượt qua với mình giờ ko còn là bạn thân nữa :))
Haizz.xuống đất Hà Thành tui toàn đút ví đt các thứ vô túi quần đùi mặc quần dài vào.Balo đồ cần thiết(Áo mưa,gạo,.. )vali đựng áo quần
Bước ra thế giới rộng lớn hơn, dòng người đông đúc vậy đấy nhưng làm sao biết ai tốt ai xấu. Phải trải qua mới biết cuộc sống này nó như thế nào. Sự quan tâm giữa người với người nó là 1 giá đắt. Cố gắng thích nghi với cuộc sống đầy cạm bẫy này em nhé.
Hi, phải tự mình giúp mình thôi trông mong gì được vào người khác. Hãy mạnh mẽ lên vì còn nhiều điều kinh khủng phải trải qua nữa hi
Đúng vậy, trước khi cầu người khác giúp thì mình hãy cầu Chính mình e ạh..lâu oy e sẽ Thấy quen thôi..xã hội mà..??
Cuộc sống luôn gập gềnh mà em. Chẳng có màu hồng như trong cổ tích đâu. Chẳng có như phim hàn quốc đâu. Chập chững bước vào đời e phải trải qua những chuyện như vậy. Phải gặp những khó khăn, thử thách lớn nhỏ trong mọi chuyện. Từ đó e tự ý thức được mình phải tự thân vận động, phải cố gắng vươn lên, dần dần e sẽ học được cách sinh tồn ở một nơi e chỉ có một mình. Thực tế nếu có khó khăn có va chạm mới trưởng thành được e ạ. Bước vào đời mà toàn màu hồng thì sau chẳng làm được trò trống gì. Trải qua thăng trầm khó khăn thử thách mới biết lựa chọn được con đường đúng đắn. Xã hội mà, luôn luôn có sự ganh đua và sự chọn lọc. Nếu biết vươn lên trên xã hội để sống thì sẽ thành công, nếu chây ỳ chùn bước, ko thích nghi đc môi trường thì xã hội đào thải thôi em. Cố lên, bây giờ chỉ mới bắt đầu thôi, còn nhiều khó khăn phía trước nữa, lấy khó khăn đó mà làm mục tiêu phấn đấu của mình. Chúc em trưởng thành tốt
Ngày đó đáng sợ đáng nhớ thật . Một mình với tất cả. Nhiều lúc tủi thân khóc nức nở. Thế rồi cũng vượt qua hết ra tr đi làm và sống vui vẻ rồi ☺️☺️
Bài học đầu tiên khi ở thành phố là k nên để đồ đạc hớ hênh, k để quá nhiều tiền mặt trong ví nhé. Làm thẻ ATM mà gửi vào. Túi đừng treo ở xe, có cốp thì cho vào. May thêm túi kín ở quần áo ấy, lúc cần cho vào. Rồi sẽ qua hết thôi e. Cố lên nhé!
Năm nhất mà. Em tự làm quen dần đi chứ những tai nạn này chẳng qua là những biến cố nhỏ thôi. Còn cả 4 năm đh với ra trg đi làm nữa. E sẽ thấy mình chẳng qua chưa gặp đc người tốt thôi ?
1 thời gian nữa e đi làm cả ngày đến tối muộn mới về, mệt muốn đứt cả hơi ra về phòng vẫn lủi thủi 1 mình tắm rửa nấu cơm ăn cơm rồi lăn ra ngủ, nửa đêm tỉnh dậy cảm giác tủi thân phát khóc lúc đấy mới thấy không gì sướng bằng ở nhà. Chán ghét HN!!!
C cứ tưởng lên đh chị số đen nhất cái hn này mà xem ra em còn nhọ hơn cả c nữa ??? nhưng yên tâm đi, số đen nó đeo bám tới suốt đời cơ mà
Lúc đã đen thì thế thôi, ncl cẩn thận hơn bạn nhé =)) về sau sẽ thích HN, khéo đến mức muốn đón bố mẹ lên sống cùng ấy chứ
Cố gắg lên bạn ơi, học quen với môi trường sống đi, ko chỉ riêg hà nội đâu mà ở đâu cx v, nếu ko học cách tự bước đi thì bạn chỉ có thể bị bỏ lại phía sau mà thôi
Đừng vì thế mà đánh mất bản chất tốt đẹp hay bất cứ thứ gì mà em có thể làm cho người khác..chỉ là cẩn trọng hơn chút thôi em nhé,good luck
Đừng để nhiều tiền mặt trong người, để trong thẻ ý. Làm cái thẻ ngân hàng mà chuyển tiền. Gái k xinh thì ngã k ai đỡ đâu, quen dần đi
Ngày chị mới làm sv cũng như e!! Cái gì cũng ko biết hở tí là gọi về bảo mẹ bảo anh. Nhưng cũng chỉ khiến mẹ vs anh chị lo lắng thôi. Lúc ấy cũng ước có ai đó dạy mk trưởng thành ntn sống ntn ở hà nội. Chán nản mãi cũng phải tự mình đứng lên e ạ. Chị cũng từng bị móc mất ví cũng chỉ biết khóc nhưng sau cũg chỉ biết nhờ vả vào bạn bè thôi e ạ. Mạnh mẽ lên e vì đây là cuộc sống , ai mạnh hơn ms có thể sinh tồn đc.
Ai cũng cảm giác nhớ nhà tủi thân, chưa kể bạn mới thầy cô mới, cảm giác ko quen thuộc, ko như lũ bạn cấp 3, cấp 2 của mình. Nhưng 1 tgian, nơi này cũng có lũ bạn thân, thầy cô mình yêu quý và sẽ tìm đc lại cảm giác thân thuộc như hồi còn học sinh thôi. Chỉ sợ là lại quá muộn, vì 4-5 năm đại học nhanh lắm, bạn bè ĐH rồi cũng trở thành ký ức đầy lưu luyến. Lên HN lần đầu thì giật túi xách vs móc túi xe bus hay xảy ra. Nhớ cất cẩn thận mọi thứ, hỏi ac đi trc để tránh. Chúc e có những tháng ngày sinh viên đầy ắp kỷ niệm, để sau này có một nỗi nhớ nữa " Nhớ Hà Nội".
Hà nội là vậy đó e cuộc sống một mình phải tự lo cho bản thân cố gắng lên và nhớ 1 câu k ai tốt bằng bố mẹ và chính bản thân mình cả đi đâu tiền bạc thì cho vào cốp xe hoặc đừng quá lộ liễu quá đi đêm hôm thì để ý và đừng tin ai cả họ lợi dụng lòng tốt của mình để lừa mình thôi . Cố lên e à nhiều cái còn ở trước mắt mình lắm
Sống ở HN thì cái việc bị mất, bị cướp, bị giật,...kiểu gì cx xảy ra 1 lần, k sớm thì muộn thôi. Phòng t có 4 đứa, 3/4 bị giật điện thoại, 1/4 bị mất ví, 1/4 bị giật balo, rồi vô vàn cái mất nho nhỏ như quần áo, sạc xe
Ra ngoài mới đầu ai cũng vậy thôi e à.. Chị chỉ khuyên e 1 câu trân thành là Đừng tin ai quá, dù có tốt đến mấy thì ban đầu hãy dữ sự ngờ vực bởi k ai cho k mk cái gì ngoài bố mẹ. Ra ngoài thì nên cẩn thận, túi ví e nên để cốp xe cho an toàn, vì đeo ở người nhỡ nó giật mất là 1 truyện nhưng có khi còn nguy hiểm tính mạng nữa
Mình đây. Cảm giác bây giờ khó tả lắm. Xung quanh rất đông vui nhưng lúc nào cũng cảm thấy chỉ có 1 mk. Nhiều lúc chẳng muốn nói gì. Buồn lắm. Cuộc sống tự lập cố gắng thôi bạn. Mạnh mẽ lên ☺
Ai cũng có lúc như vậy mới trưởng thành đc cậu ạ :(( Cố lên nhá mọi chuyện sẽ qua thôi! Mất tiền của là chuyện hầu hết tân sv nào cũng trải qua mà, coi như của đi thay người, cậu k cô đơn đâu! Với cả đường ở đây không có chỗ để phóng nhanh đâu, đi chậm thôi, còn trời mưa thì đừng phanh cứ húc vào đít ngta cũng dc dần r quen! Cố lên!!
Không những ngta hờ hững?mà còn khinh mình nữa,kiểu như chơi với ai có lợi thì họ làm thân,còn với mình....haizzzz,sống cuộc sống của mình thôi!!!
thì có va vấp mới khôn lên được, yên tâm, cứ mất tiền vài lần nữa là em tự nhiên hết lạc lõng thôi mà,
Tôi từng nghe có người nói thế này:" Đừng khóc ở đất Hà Nội, người HN bận lắm, chẳng ai dỗ bạn đâu" mạnh mẽ lên nhé
Không những lạc lõng mà còn là bất lực nữa ? làm cái gì cũng 1 mk, k định hướng, kb rồi mk sẽ làm được gì nữa!
Đúng là 1 khi đã đen là đen đủ đường . Chị làm quen là đúng rồi đấy , đơn giản là vì dân Việt mình không muốn dính lôi thôi , nếu họ giúp chị bắt được cướp thì không sao . Không bắt được nó quay lại báo oán người giúp chị . Và đây cũng là bài học để chị rút kinh nghiệm lần sau cẩn trọng hơn .
Nhớ lúc mới ở quê ra Hà nội nhập học, may có mấy người bạn cùng quê ở cùng nên cũng đỡ cô đơn hơn bạn đây. Nhưng cảm giác cứ chiều tối xuống thấy người ta quây quần nhau bên mâm cơm gia đình thì nỗi nhớ nhà dâng lên khôn tả. Nhưng rồi 1 tháng rồi 1 học kì trôi qua, dần dần sẽ quen thôi. Việc học tập làm thêm sẽ khiến thời gian trôi đi. Mới đấy mà đã mười mấy năm...
Cậu ơi. Lạc quan lên nhé. Biết rằng ban đầu ai cũng khó khăn nhưng để vượt qua được nó là cả một quá trình hãy để thời gian làm lành tất cả cậu nhé. Một tháng nữa chắc chắn cuộc sống cậu sẽ tốt thôi. Tin mình đi. Vả lại cậu nên báo với bố mẹ và kể sự tình ra nhé. Đừng giấu trong lòng rồi nhiều thứ phiền muộn lắm. Hãy cảm thấy hạnh phúc. Của đi thay người câu nhé. Cố lên. Mình cũng k60 đó
T đã đi bộ đến sưng cả chân và ở đây t chả có cảm giác lạc lõng bơ vơ gì. Vì thà 1 mình còn hơn là có mấy chú trộm cướp lm quen :-)
Của đi thay người thôi e. 2 nhà sống cạnh nhau ở đất hà nội này còn ko để ý gì đến nhau nói gì người ngoài đường.
Cướp nó chạy xe máy thì k ai giúp được đâu b. Đừng trách ngta vô tâm mà họ còn phải lo cho họ nữa chứ, chả may bị thương thì sao. Với cả đi lại nên dùng balo, lúc ở trên đường thì k nên đeo hờ túi. K cẩn thận lại đi trách mọi người xung quanh. Haizz.
Thôi ko sao cố lên em, lúc mới lên đại học giống như mình mở một cánh cửa ra thế giới mới vậy , chúc em nhanh hoà nhập, đừng như anh mở nhầm cánh cửa nhà vệ sinh :(((
zai à, sang Lĩnh Nam ăn mì tôm với anh mấy bữa. Đêm đi vác hoa quả ở chợ đầu mối kiếm tiền đi chứ báo bố mẹ làm gì. Trưởng thành rồi, có 4 triệu, chiều nay mưa sang đây ngồi xem lap với anh. Còn gái thì ib địa chỉ anh cho vay tạm ít tiền này
Sống ở đất Hà Nội này, sự quan tâm của người với người nó đắt lắm e ạ. Đừng hy vọng được ai thương và giúp đỡ. Không những thế phải cẩn thận, không nên tin ai, lừa đảo, cướp giật nhiều lắm. Và nếu có bị ai chửi thì cũng bơ đi mà sống, không cần quá bận tâm nhé. Mới lên Hà Nội, đừng để bị lừa.
thôi cứ phải va vấp nhiều người mới lớn được em ạ, đến anh như năm 4 vẫn đầy lúc lạc lõng va vấp đây, nhìn cái avt của a kìa :))