Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15527: Gửi bố của Anne. Hôm nay, kỷ niệm đặc biệt của chúng mình. Bao
Hình mô tả cho bài confession
#15527: Gửi bố của Anne. Hôm nay, kỷ niệm đặc biệt của chúng mình. Bao lâu rồi, chúng ta chưa gặp nhau và bao đêm rồi em không còn có thể đọc cho anh nghe những confession dễ thương như tình yêu bọn mình. 3 năm trước, anh từng hứa với em rất nhiều. Anh có còn nhớ không vậy? Hai năm qua, anh thất hứa với mẹ con em nhiều lắm rồi đấy! Em đang nhớ lại những ngày đầu tiên mình gặp nhau. Anh từng thầm thích em bao lâu nhỉ? Chắc không ít hơn 2 năm? Ngày đó, người yêu em đi du học. Anh biết em đã có người yêu nên chỉ dám giấu tên khi nhắn tin. Qua mắt sao đc em chứ, em biết thừa là anh. Thích mà để lộ cho người ta biết thế kia thì còn tán gái gì nữa chứ? Ngày em chia tay, người ấy bước ra khỏi cuộc đời em và như mang theo hết thảy niềm vui và lẽ sống. Em sống lặng lẽ, khép mình với một phần trái tim đã mất. Rồi anh xuất hiện, nhẹ nhàng đến bên em với một tình yêu thuần khiết nhất. Tình cảm chân thành, giản dị của anh giúp em nhận ra cuộc sống còn bao điều tuyệt vời phía trước. Hồi đó anh nói gì nhỉ? “Lúc vui, chẳng cần em nhớ đến anh. Nhưng lúc buồn hay gặp bất cứ khó khăn gì, hãy luôn nhớ còn có anh…”. Ngày ấy, anh như một đứa trẻ con mà bày đặt lừa em hoài. Nồi lẩu, anh thích nhất nấm kim chi nhưng bảo là ghét, nhường hết cho em. Có gì ngon cũng mang hết cho em, nào thì “phòng anh còn nhiều lắm, sợ để hư nên mới mang qua cho em”… Suốt hai năm như thế, anh cũng không một lần ngỏ lời, cứ nhẹ nhàng cho đi… Một dịp lễ, em sang nhà anh chơi. Thấy anh đang trồng cây trước ngõ. Cây bằng lăng con bé xíu. Em đùa rằng bao giờ nó nở hoa sẽ yêu anh. Ai ngờ anh bắt em ngoéo tay giao hẹn. Em rút lại, nói rằng khi nào nó cao hơn mái hiên thì em mới. Anh nhớ chứ? Nhưng chưa cần tới lúc đó, khi ba năm sau mình đã lấy nhau. Đám cưới mình giản dị nhưng thật vui đúng không anh. Ai cũng khen mình đẹp đôi, ai cũng chúc bọn mình bên nhau trọn đời. Em nhớ mà thương cái mặt hớn hở của anh hôm ấy. Bàn nào cũng uống cạn hết một ly, vui quá thì quay lại làm thêm mấy ly nữa. Đêm tân hôn, anh mềm như sợi bún, còn dám nhớ em huệ, làm em phải thức dọn phòng. Những ngày sống bên anh là những ngày tuyệt vời nhất. Em từng nghĩ mình là cô gái hạnh phúc nhất thế gian. Người ta bảo lấy nhau về thì mọi chuyện sẽ khác. Nhưng anh vẫn luôn thương em, làm mọi điều có thể để em được vui và không phải vất vả. Bọn mình đêm nào cũng thì thầm với nhau về ngày mai. Anh muốn sinh hai gái một trai. Em thì sợ đẻ, hai đứa có nếp có tẻ là đủ rồi. Bọn mình nhất trí là con gái sẽ giống anh còn con trai thì giống em. Tự nhủ nhà mình không cần giàu có, nhưng phải sống nhân từ, bao dung để đức cho các con… Anh có còn nhớ? Ngày em nói với anh có tin vui. Anh hỏi đi hỏi lại “Có con thật hã”, “là con gái nha”… rồi cuống quýt cả ngày. Con mình còn chưa kịp chào đời thì anh đã đi. Cuộc đời sao bất công với gia đình mình đến thế. Bất công quá đi. Bất công với anh, với mẹ, với em và con gái của chúng ta. Cuối cùng thì tình yêu chúng ta dành cho nhau chẳng thể giữ anh ở lại với em, cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống chẳng thể giữ anh lại với đời. Em không còn nhớ rõ là mình đã ngất bao nhiêu lần. Em không kể về những ngày tồi tệ đó nữa, không muốn anh nơi xa phải buồn. Em giờ đã mạnh mẽ hơn. Bên cạnh em còn có mẹ và thiên thần bé nhỏ của chúng mình. Hồi trước, anh bảo rằng em cố tỏ ra chua <a href="https://confession.vn/14052-goc-noi-xau-mu-vo-phu-nu-sinh-ra-la-e-yeu-thuong-loi-dan-do-cua/" title="ngoa nhưng" alt="ngoa nhưng">ngoa nhưng</a> cũng không dấu được tâm hồn thánh thiện. Anh sai rồi, lương thiện thì có thể, nhưng giờ đây em không có hiền. Có những những kẻ dám bảo em là “không chồng”, nói con mình không cha, em chửi thẳng mặt hết. Em từng nghĩ ra đường ăn mặc rách rưới, xấu xí một chút cho đàn ông khác bớt nhòm ngó, để mẹ con em được sống bình yên. Nhưng cũng đâu có được yên đâu anh. Nói đến đây em lại thương mẹ. Mẹ bảo để cháu mẹ nuôi, không ít lần khuyên em đi bước nữa. Em thì chỉ muốn làm dâu của mẹ thôi. Là người phụ nữ nhỏ bé, cuộc đời này, em không nghĩ mình sẽ làm được chuyện gì lớn lao. Chỉ có một điều là chắc chắn, em sẽ sống, sẽ dành trọn tình yêu này cho con gái và cho anh. Giữa muôn trùng sóng gió, chỉ cần nghĩ về anh về tình yêu của anh dành cho mình, em thấy mình mẽ hơn bao giờ hết. Gom hết thương đau mà đúc thành sức mạnh. Nhặt hết u sầu dệt đôi cánh bay lên… Hôm nay, em có nhiều chuyện vui muốn kể với anh. Tuần trước, em vừa đạt giải cao nhất trong cuộc thi hát công nhân viên chức ở huyện. Không thể hát những bài US-UK mà anh vẫn thích nghe, em hát bài Lên ngàn. Bài hát có phần giống như cuộc đời em đã qua. Nghĩ rằng anh đi chiến đấu ở một nơi xa xôi nào đó, em thay chồng nuôi con và rồi một ngày sẽ về với gia đình chúng ta. Hôm qua, em nhìn ra cây bằng băng anh trồng. Nó xanh ngát như tình yêu anh vẫn dành cho em. Mẹ bảo cũng vì cái cây này mà anh lớn tiếng với mẹ. Mẹ kể ngày anh về thấy cây bằng lăng bị bò húc gãy. Anh vội vội vàng vàng tìm một cây mới trồng lại cho hệt như cũ. Trời ơi, em yêu anh vì con người anh chứ đâu phải vì một lời hứa hay vì một cái cây… Chồng em ngốc quá đi mất. Mẹ còn nói người yêu cũ anh sắp kết hôn. Lúc trước, có người kể thấy chị ấy khóc trong đám tang của anh. Giờ thì anh yên lòng cho chị ấy rồi chứ. Nếu anh còn, chắc chị ấy cũng mời vợ chồng mình. Anh từng nói gì nhỉ? Tuyệt vời nhất khi ở bên em và nhìn thấy người cũng cũng hạnh phúc như mình! Đúng không? Con gái mình vừa hết sốt. Trời nóng, bé mọc một cái mụn to. Cồi nặn ra to bằng hạt gạo. Mấy ngày vừa rồi mẹ phải thi văn nghệ, nghĩ mà thương ba nội một mình lo cho cháu. Chồng ơi, anh có <a href="https://confession.vn/13686-chia-tay-vi-anh-ay-quay-lai-voi-ny-cu-va-sap-cuoi-minh-ang-la-sv/" title="thấy" alt="thấy">thấy</a> không? Con gái dần càng giống anh. Da trắng, mặt bầu, trán cao, mũi cao, má lúm. Nếu là con trai chắc có râu quai non như bố. Nó cười cũng giống hệt như anh. Nó mà lùn như anh nữa thì tội chết. Rứt ruột đẻ ra mà không có chút gì giống em hết. Em đặt tên con là An. Mượn tên của cô bé Anne tóc đỏ. Em mong rằng con mình sau này lớn lên thông minh, lanh lợi, tâm hồn trong sáng và trái tim tràn đầy tình yêu thương. Anne đọc <a href="https://confession.vn/khi-nao-co-thi-co-1-the-ung-co-bo-truoc-nha/" title="cũng" alt="cũng">cũng</a> gần bằng An, đọc lên nghe nhẹ nhàng, giản dị. Trong tiếng Hán, An được ghép lại bằng bộ Miên và bộ Nữ, hội ý người phụ nữ dưới mái nhà, tượng trưng cho sự bình an. Hơn gì hết, em mong bình an cho con. Ngày trước, em hay đọc những câu chuyện đáng yêu trên BK với NEU cfs cho anh nghe. Không gặp được nhau, em cũng tag tên anh vào cho anh đọc. Lâu lâu, anh lại cmt cái kiểu “thằng kia tốt, thằng này thánh thiện như anh” hay “con đó ngu em nhỉ, ngu hơn cả em”. Đúng rồi, em ngu nên mới yêu anh. Ngày trước, em lấy người khác, giờ giàu sang phú quý, chứ đâu mẹ giá con côi như bây giờ. Em đã 31, còn anh mãi mãi tuổi 32. Chồng à, em nhớ và thương anh vô cùng. Viết dong dài để tâm sự với anh. Anh còn nợ em, nợ mẹ nhiều lắm đó. Một hơi ấm, một bờ vai, nợ một thằng cu… nợ ngập đầu không kể hết. Em thù dai nhớ lâu, kiếp này không trả được, kiếp sau cũng sẽ tìm bằng được anh để đòi. Bài này được đăng. Em sẽ lại tag tên anh vào nhé!