Bình luận

Đừng buồn cậu ạ chính những người sinh thành ra cậu không thể cho cậu những thứ như thể nhưng cậu lại hiểu rằng mình cần có nó.Rồi mai sau cũng có 1 người vì thương yêu,quý trọng cậu mà chấp nhận tất cả,lúc ấy cậu hãy làm những gì mà cậu muốn ngay bây giờ vs con cái mình nhé.Đừng nghĩ mãi về quá khứ mà hãy nhìn về tương lai phía trước tớ sẽ nắm tay cậu.À nhầm ai đó thôi :)))))
định k cmt nhưng m rất muốn nói một vài điều. hoàn cảnh lúc nhỏ m khá giống bạn. sinh ra k có ba, đến 5 tuổi mẹ m mất. M ở với bà ngoại( ông mất khi chiến trang). bh mình cũng vưaf ra trường, chắc mẹ m phù hộ nên m và ngoại vẫn khoẻ ( ngoại m sang năm là 90 tuổi rồi). nhưng không sao cả, tại sao bạn lại ngại giao tiếp chứ, mặc dù gđ m k hoàn hảo, m cũng thèm đc gọi ba gọi mẹ, nhưng m có bạn bè luôn bên cạnh , k việc gì phải ngại hết. không ai sinh ra mà lựa chọn hoàn cảnh cho mình cả, cố lên b nhé
Mọi thứ sẽ ổn thôi, rồi m sẽ có 1 người con gái nào đó yêu thương m, rồi m sẽ có 1 tổ ấm để về, đc con gọi tiếng cha. T không biết sẽ phải đợi tới bao giờ nhưng tin tao đi, cuộc đời này vẫn sẽ công bằng theo 1 cách nào đó, cảm ơn m vẫn luôn mạnh mẽ như bây giờ.
Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh.Nhìn lên toàn thấy những người hơn mình.,có nhìn xuống ms thấy còn nhiều người k bằng mình. Mạnh mẽ lên a, ô trời k bao giờ lấy hết những j của m đâu.Rồi một ngày gần nhất a sẽ tìm thấy dc hạnh phúc của riêng m
Đọc bài của bro e cũng chỉ biết câm nín thôi :) có lẽ những đứa trẻ sinh ra trong sự lầm lỡ đều rất đáng thương. Con của em cũng vậy. Bố ruột thà chọn người yêu chứ không chọn con của mình :))) ai cũng bảo nó còn trẻ con :) đợi nó sau này lớn hơn rồi nó sẽ suy nghĩ lại :) không. Cái tính lăng nhăng nó ngấm vào máu vào xương tủy rồi :) hi vọng bro sẽ mạnh mẽ vượt qua được. Còn em.. Em vẫn đang cố gắng vượt lên để chà đạp lại hai đứa mặt loz kia :)
Em đã rất giỏi, rất cứng rắn và sống rất tốt rồi! Hãy về quê thắp một nén tâm hương tưởng nhớ ông bà. Chúc em có nhiều nghị lực để tiếp tục vươn lên!
Hãy trưởng thành, lập gia đình để có người gọi bạn bằng ba mẹ! Những thứ đã qua, nhìn lại cũng không thay đổi được bạn ạ! Hãy báo hiếu ông bà cho trọn vẹn! Vu lan là gì? Là chữ hiếu, là báo đáp công dưỡng dục, hãy đền đáp công ơn của ông bà ngoại bạn ạ! Là ông là bà, là cha là mẹ của mình đó thôi!!! Hãy về thăps nhang cho ông bà, vậy là dc! Vững tin và sống tốt nhé! Chúc bạn gặp nhiều may mắn trong cs! Thân!
Cuộc sống đâu cho ta lựa chọn cách ta được sinh ra. Tớ may mắn hơn cậu, nên nói nhiều có khi lại là sáo rỗng. An ủi gì được nhỉ, vì trong lòng cậu đang buồn lắm. Có lẽ giờ chẳng muốn nghe ai nói gì, nếu có đọc được cmt này thì chúc cậu quangz đường phía sau sẽ tốt đẹp hơn nhé. Nếu cần một người để lắng nghe, tớ sẵn sàng.
Mọi thứ đều có nhân có quả hết. Bạn mất cái này nhưng ông trời sẽ cho bạn cái khác. Nhìn lên thì bạn có thể không bằng ai nhưng nhìn xuống bạn vẫn hơn rất nhiều người. Đừng vì hoàn cảnh của mình mà tự ti và ngại giao tiếp. Cũng mong một ngày sẽ được gọi một tiếng bố.
Cố gắng lên bạn, hãy tự tin lên đừng bao giờ tự ti về hoàn cảnh của mình vì điều đó bạn k đựoc lựa chọn. Hãy sống thật tốt, thật mạnh mẽ, rồi sẽ có người con gái yêu thương bạn thật lòng cùng bạn xây dựng cs mới. Ông trời k lấy đi tất cả của ai bao giờ
Thật ra thì có câu nói: Hạnh phúc luôn ở cuối con đường. Mới 1/4 quãng đường thôi mà, hãy sống quãng đời tiếp theo giống như cách mà m đã sống, rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười với m. Thật ra ko có ngay từ đầu sẽ đỡ đau hơn là có rồi lại mất. Hồi còn mẹ, t sướng lắm, sống trong Sài Gòn, bố mẹ đi làm kinh tế cũng khá giả, mẹ t chăm t từng chút một, ăn uống chẳng thiếu thốn gì. Xong mẹ t bị tái phát ung thư, cả nhà dồn hết tiền vào chạy chữa nhưng cuối cùng mẹ t vẫn ko qua khỏi. Đêm trước khi mẹ t đi, là khi mà cả nhà t vừa đi tàu về đến ngoài Bắc, mẹ t vẫn lừa t: con đi ngủ đi, sáng mai dậy mẹ lại khoẻ (hồi đó t trẻ con chẳng biết gì chứ vẫn khoẻ sao bác sĩ phải trả về và làm thủ tục nhanh chóng để ra ngoài Bắc về quê). Sáng hôm sau tỉnh dậy thấy mọi sự đã rồi, t còn ko được nói với mẹ lời nào. Xong xuôi mọi việc t quyết định ở lại quê, sau đó bố t vào SG làm nốt giấy tờ bảo hiểm của mẹ t rồi cũng về. Cuộc sống thiếu tình cảm của mẹ, nói chung là nó khó diễn tả bằng lời cho người khác hiểu được, chỉ biết là t phải khóc nhiều, vì nhiều lí do, đau ốm, thiếu sự quan tâm, rồi cuộc sống bất công t cũng khóc. Giờ cũng đã 12 năm rồi, dần dần thì cũng quên thôi. Có điều, t và m đều là đàn ông, nếu có lúc yếu đuối, hãy cứ khóc thoải mái, khóc xong thôi, dậy đi học, đi làm tiếp. Nhưng tuyệt đối đừng để người khác nhìn thấy giọt nước mắt của mình. Nước mắt sắp rơi rồi cũng phải cố mà ngẩng mặt lên để người khác ko thấy mình khóc. T vẫn còn bố, còn gia đình. M ko còn, nhưng sau này m còn có vợ con. M phải làm chỗ dựa cho vợ con m, cả về tình cảm, kinh tế, và tinh thần. Đừng mặc cảm về hoàn cảnh, cô gái nào yêu m dù biết rõ hoàn cảnh của m như vậy thì mới đáng để m chăm lo cả đời. Nhưng cũng đừng kể hoàn cảnh của mình với bất kì ai. Chắc chắn m ko thích bị người khác thương hại. Bão tố, chỉ là thứ thử thách để có được t và m của ngày hôm nay thôi. Cố lên bro, nếu muốn nói chuyện thêm thì ib t, 2 thằng đàn ông gặp mặt tâm sự!!!
Đừng buồn m ạ .vì m giỏi giang và bản lĩnh hơn tỉ tỉ người r đấy (trong này có t :v) . được sinh ra được sống là 1 ân huệ . đâu ai được chọn hoàn cảnh môi trường để mình sinh ra dù thế nào đi nửa chỉ cần sống tốt và tốt hơn nửa việc còn lại ông trời ắt có sáp xếp m ạ tin t đi t thử r mà chưa thành công :))) chốt đôi lúc buồn và tủi nhưng mong m hãy luôn cố gắng
Đọc xong cfs của bạn tự thấy mình vẫn còn may mắn chán. Mùa lễ Vu Lan này mình cũng xa nhà, và chắc thêm mấy mùa Vu Lan xa nhà nữa, nhưng vẫn luôn hp vì có một nơi để gọi là " NHÀ "... mình chúc bạn luôn may mắn, và mạnh mẽ như cách bạn đã vượt những biến cố đã xảy ra với bạn. Chúc bạn luôn vững tin bước tiếp!
Trc đây mình cũng hay oán hận cuộc đời sao mình sunh ra lại khổ thế, nhưng sau này lại nghĩ ôi may chán, vì mình có cơ thể lành lặn, vẫn sống tốt, đầy ng còn k cha k mẹ k ng thân lị còn tàn tật nữa
A ơi kb vs e nhé Ko giúp được nhìu nhưng ae mk có thể tâm sự mà Mạng là ảo nhưng tc của nó có khi còn thật hơn khi mặt đối mặt Nhà e ko giàu về tiền nhưng tình cảm nhà e ko thiếu a ak hihi
Tao tính về, mà con bạn kêu ở lại tìm phòng tháng sau chuyển, tao ở lại, rồi nó cũng éo đi tìm phòng, thế là phí mất 1 ngày của tao, đúng là người tính k bằng trời tính ?
Mình không được lựa chọn cách sinh ra, nhưng mình có quyền lựa chọn cách sống. Và em thấy anh đã làm điều đó rất tốt rồi. Em tin rồi anh sẽ hạnh phúc thôi. Đừng lùi bước anh nhé ((=
Này, đi làm rồi chắc là anh hay chị nhỉ? Ib nói chuyện cái đi, e chắc anh/chị sẽ bớt buồn hơn. Mess e luôn chờ rung nhé. Cố lên
Lâu lắm rồi mới có đợt t lâu về nhà đến vậy. Nhiều lúc mệt về sáng chiều lại ra HN luôn nhưng vẫn muốn về. Thèm cảm giác gia đình quây quần ăn với nhau bữa cơm. Chỉ thế thôi là đủ rồi
đừng buồn nữa bạn ơi, bạn đi được 1/4 chặng dường rồi. còn chặng đường còn lại hãy cố gắng tiếp tục vững bước. ai rồi cunhx có mái ấm riêng của mình nếu họ không chùn bước. vững tin, mạnh mẽ bước tiếp nhé
Đọc cfs m tao cảm thấy tao thật may mắn và hạnh phúc hơn m.tao có đủ cha đủ mẹ.nhà tao k giàu có bố mẹ tao cũng chẳng tài giỏi như nhiều ngkhac.nhưng tao chắc chặn là 2 người yêu tao hơn ai hết.được sống trong tình thương của gia đình thì k gì quý hơn.m làm tao buồn đấy.vu lan là lễ báo hiếu tụư dưng tao thấy t kém cỏi.chẳng bh giám nói 1 câu yêu thương bố mẹ.cũng chưa làm nên đk trò trống gì khi trc đây 2 ng kì vọng vào tao rất nhiều. Thôi tao cũng nói nhiều rồi.nói ra lại lm cả t lẫn m buồn.chúc m mạnh khỏe.công việc ổn định và kiếm đk nhiều tiền hoàn thành tâm nguyện.an nhiên À mà cho t thay mặt ba mẹ tao.ba mẹ mn cảm ơn lời chúc của m. con cái chẳng giám chúc ba mẹ.mà ba mẹ lại nhận đk 1 lời chúc từ ng xa lạ.buồn cười nhỉ.???
Cũng tùy hoàn cảnh mỗi gia đình mà cảm xúc và mong muốn khác nhau, chỉ giống nhau ở chỗ nỗi sợ phải cô đơn, mong muốn được hạnh phúc. Thực ra mỗi người đều giống nhau, vậy nên bạn cứ vui vẻ, cứ hòa đồng đi, bạn cứ yêu và bạn hãy tạo nên gia đình hạnh phúc, như thế bạn sẽ tốt hơn nhiều, bạn sẽ cảm nhận được một gia đình hạnh phúc thôi mà.
T rất khâm phục bạn bởi sự mạnh mẽ, lòng quyết tâm và tính tự lập của bạn. Hy vọng bạn sẽ có 1 cuộc sống an nhiên và sẽ có 1 người nào đó đem đến hạnh phúc cho bạn thôi. Hãy luôn mỉm cười bạn nhé!
Mỗi người có một hoàn cảnh. Lấy điểm khuyết để tô đẹp bản thân thì người đó mới là người hạnh phúc. Hehee. Cố lên nhé ^^
Đừng buồn nữa,...bạn cố gắng lắm rồi, mong bạn sau này tìm được người con gái làm cho bạn được hạnh phúc nhé,...tự tin lên nào ...
Chủ thớt ơi cố lên nhé. Ông trời không phụ người có lòng!! Một ngày nào đó bạn sẽ đc hạnh phúc như bạn mong. Cố gắng vượt qua hết nhé.
E chúc a sớm tìm đc người con gái thấu hiểu và yêu thương a thật lòng Mong mọi điều tốt đẹp sẽ đến vs a
M vất vả rồi ❤❤❤❤ Cố lên chàng trai ❤❤ Rồi m cũng sẽ tìm được hạnh phúc của mình thôi ! Mạnh mẽ lên ! Nhé ??
Khóc đi,nhưng chỉ hôm nay thôi,từ ngày phải thật mạnh mẽ để tạo cho mình quyền được lựa chọn.5ting
? thươg bạn nì quá, cố gắng nhé b, cs bạn khó khăn thiếu thốn t.c nv bạn sẽ hiểu dc để có dc t.c bạn sẽ trân trọng nó ntn. cố gắng nhé.
Cx chả biết ns ntn cho đủ , e hiện tại cx vậy bao nhiêu thứ hỗn độn đag đổ lên đầu gđ bb t.c thi cử , thực sự rất chông chênh , qua cái tuổi 18 e k nghĩ n phức tạp như vậy , nhưng dù j cx mong chị bình an vui vẻ vs những j mk đag có , bước tiếp trên con đường mk đã đi nhé .
Cố lên anh , sống sao cho lương tâm anh cảm thấy thoả mái là được , e hơn a là còn ba mẹ ,e đc ăn cơm và báo hiếu cha mẹ và nhận được sự đùm bọc từ gia đình . Nhưng thua xa anh , a đã trải qua và có đc ngày hôm nay .e nễ a . A mạnh khoẻ nhé
Cũng không biết chủ cfs là nam hay nữ. Nhưng bạn cảm thấy cô đơn cần người để trút hết nỗi lòng thì có thể inbox cho tớ.
Chúc b sớm tìm đc 1 ng đi cùng, để có động lực phấn đấu tiếp, để ko phải cô đơn 1 m nữa. Cố lên nhé!
Lần đầu tiên Vulan xa nhà. 18 năm lần đầu tiên đi chùa cầu bình an cho cha mẹ. Cảm giác thật lạ cũng rất thật buồn. Mọi ngày cha mẹ gọi nhưng vẫn ko khóc. Hôm qua cha gọi vài phút đã khóc. Del hiểu sao :)
Ông bà ngoại mất mà mẹ b k về? Nếu về chẳng lẽ thấy con bơ vơ vậy k xót? Ít ra cũng góp cho con học đại học chứ.
Nghĩ đơn giản thôi , đầy hoàn cảnh đáng thương lắm . Qtrong là thái độ sống thay đổi cuộc đời !