Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15502: Câu chuyện về cuộc sống của một người hiếm muộn Tôi không học NEU,
Hình mô tả cho bài confession
#15502: Câu chuyện về cuộc sống của một người hiếm muộn Tôi không học NEU, nhưng tôi luôn theo dõi và đọc những câu chuyện của các bạn trên confession, các bạn hầu như đều là những bạn sinh viên kể những câu chuyện về tình yêu, về việc phân biệt vùng miền hay một vài câu chuyện vui có mà <a href="https://confession.vn/11462-chu-thim-any-khong-thich-minh-minh-k54-anh-i-lam-roi-2-ua-minh-yeu-nhau-cung-2-nam-roi-anh-o-q/" title="buồn cũng" alt="buồn cũng">buồn cũng</a> có các bạn trên đây, nhưng tôi chưa thấy có câu chuyện nào kể về những bạn vô sinh hiếm muộn sau khi lập gđ, có thể nó là một thứ gì đó rất xa vời với độ tuổi sinh viên của các bạn bây giờ, nhưng tôi hy vọng các bạn đọc và hiểu thêm về một khía cạnh mới trong cuộc sống này (cuộc sống của những người đang ngày đêm đi tìm tiếng cười của con trẻ, những đứa trẻ đc sinh ra bằng sự đánh đổi từ tiền bạc, nước mắt và cả máu của cha mẹ chúng) và tôi hy vọng các bạn có ý thức hơn trong vấn đề quan hệ nam nữ, đừng dẫn đến những hậu quả mà mình phải ân hận suốt quãng đời còn lại. Tôi năm nay 31 tuổi, sinh ra và lớn lên tại miền đất đỏ bazan Đăk Lăk, tôi làm văn thư ở trường tiểu học cách nhà 18 km Chồng tôi 37 tuổi, người Hà Nam nhưng cả gđ di cư vào Đăk Lăk làm ăn và sinh sống tại đây, chồng tôi làm nghề sửa xe máy, hiện tại chúng tôi có 1 tiệm sửa xe nhỏ ( nhà để mở tiệm chúng tôi vẫn phải đi thuê) Tôi kết hôn khá sớm khi tôi 21 tuổi và chồng tôi 27 tuổi, vài tháng sau khi cưới tôi có thai, khi thai được 20 tuần chúng tôi phát hiện bé bị dị tật bẩm sinh nặng, không thể nuôi đc, bắt buộc chúng tôi phải bỏ con. Đã bước qua năm thứ 4 dù vợ chồng không kế hoạch gì, nhưng mãi tôi vẫn không có tin vui, chúng tôi bắt đầu đi khám hiếm muộn tại TPHCM, tôi bị buồng trứng đa nang (một dạng rối loạn nội tiết ở nữ giới làm rối loạn quá trình rụng trứng để thụ thai), dù phát hiện bệnh khá sớm nhưng vì trước đó chúng tôi làm ăn thua lỗ nên kinh tế quá khó khăn nên đành gác lại chuyện tìm con( nhưng ai chỉ đâu có thầy hay thuốc tốt tôi vẫn tìm đến, tôi bốc thuốc nam thuốc bắc uống đủ cả) Bước qua năm thứ 10 khi chúng tôi cũng đã có tuổi biết suy nghĩ thấu đáo hơn, chồng tôi biết tu chí làm ăn hơn, thì chúng tôi quyết định vay mượn tiền để đi điều trị, tôi vay lương sau khi trừ đi các khoản tôi còn lại 48 triệu, chúng tôi thế chấp bìa đỏ ngân hàng lô đất bố mẹ chồng mua cho 100 triệu, một số để tôi điều trị và một số để chồng tôi có vốn <a href="https://confession.vn/12014-hom-nay-troi-mua-to-lam-may-atao-nho-may-van-hay-noi-tao-thich-troi-mua-boi-vi-tao-thich-cam-g/" title="làm ăn" alt="làm ăn">làm ăn</a>. Tháng 11/2017 từ Đăk Lăk xuống TP HCM, bắt đầu chuỗi ngày tôi điều trị hiếm muộn, có tháng tôi đi 1 lần, có tháng tôi phải đi 2,3 lần, tùy theo phác đồ điều trị và theo lịch hẹn của bác sĩ. Tháng 04/2018 tôi phải chọn phương pháp cao nhất IVF ( thụ tinh ống nghiệm) để điều trị, tôi nghỉ việc ko lương, tôi ở lại sài gòn điều trị, ngày nào tôi cũng phải tiêm thuốc kích trứng, tiêm đến nỗi quanh vùng rốn của tôi thâm đen lại, sau 9 ngày tiêm thuốc, trứng của tôi đã đạt và đc chọc hút trứng, tôi vào phòng thủ thuật cũng là lúc chồng tôi vào 1 phòng khác lấy tinh trùng, ngày lấy trứng có lẽ là ngày mà tôi ám ảnh nhất, tôi đau đớn đến nỗi mỗi người trước khi chọc trứng sẽ đc tiêm 1 mũi gây tê, nhưng vì giữa chừng thấy tôi quá đau bs buộc phải tiêm thêm cho tôi 1 mũi nữa, tôi lấy trứng đúng 30 phút (mỗi người lấy trứng nhanh hay chậm tùy theo số trứng mình nhiều hay ít, buồng trứng của mình nằm gần <a href="https://confession.vn/12534-minh-thay-that-buon-khi-oc-cac-bai-viet-mn-chia-se-ve-chuyen-ny-mat-con-minh-nguoi-minh-yeu-ch/" title="hay sâu" alt="hay sâu">hay sâu</a> nữa) về phòng hồi sức, mặt tôi xanh lè như tàu lá, đến nỗi chị y tá phải hỏi đi hỏi lại, em ơi, em tỉnh chưa ? thấy trong người như thế nào ? mà mặt em xanh quá vậy ? Hai ngày sau tôi đc báo phôi, tôi chọc đc 25 trứng, tạo đc 15 phôi, nhưng có 9 phôi yếu phải nuôi thêm 2 ngày ( gọi là phôi ngày 5), nuôi 9 phôi tôi mất hết chỉ còn lại 2 phôi, tổng cộng tôi còn 8 phôi, đóng tiền trữ phôi, chờ ngày chuyển phôi. Tháng 6/2018 tôi bắt đầu đi canh niêm mạc để chuyển phôi, sau 20 ngày uống thuốc, niêm mạc tôi không tăng mà giảm đi (gọi là niêm mạc sinh hóa ) tôi phải hủy chu kì tháng sau bắt đầu canh niêm mạc lại. Tháng 7/2018 tôi lại canh niêm mạc, sau 19 ngày uống thuốc niêm mạc tôi đã đạt có thể chuyển phôi, tôi đc chuyển 2 phôi vào người. 10 ngày sau khi chuyển phôi tôi thử que 1 vạch, 12 ngày sau chuyển phôi tôi xét nghiệm máu hcg đạt 0.2 ( < 5 là có thai) tôi chính thức thất bại. Tổng kết sau cả quá trình ivf tôi đã tốn gần 100 triệu, nhưng kết quả tôi nhận lại chẳng là gì cả, ( vẫn biết còn phôi tôi sẽ còn đc chuyển nữa) cả đêm tôi nằm khóc sưng mắt, và thật sự thấy tim đau khi thấy chồng mình bần thần, thất vọng, nhưng vẫn luôn an ủi vợ, mình còn 6 phôi rồi mình chuyển nữa em ah. Câu chuyện của vợ chồng tôi trong hành trình tìm kiếm thiên thần nhỏ, dẫu biết rằng phía trước còn nhiều khó khăn, nhưng chỉ cần chồng luôn nắm tay tôi vượt qua thì nhất ước mơ của chúng tôi sẽ thành sự thật.